Thần Y Kiều Nương: Tướng Công, Lên Giường Trị Liệu

Chương 261: Nhất kiến như cố

"Ta có làm gì sai đâu mà phải chạy?" Lục Nhân hùng hồn trả lời: “Ta cứ ở đây đợi hắn đấy."

Dạ Phong nghe vậy mới thở phào nhẹ nhõm. Lúc mới nhận được thư, hắn còn đang lo sốt vó không biết phải đi đâu tìm người.

"Huynh ăn cơm chưa? Có muốn cùng đi ăn không?"

"Được."

Trong lúc dùng bữa, Lục Nhân chợt nhớ ra: "Phải rồi, còn Uất Trì Khuyết thì sao?"

"Uất Trì cô nương ấy hả? Cô ấy đang ở khách đ**m. Lát nữa ta sẽ mang cơm về cho cô ấy. Thức ăn ở khách đ**m làm không hợp khẩu vị lắm, mấy nay cô ấy ăn uống chẳng ngon miệng."

Lục Nhân tò mò quan sát Dạ Phong: "Quan hệ giữa hai người tốt lắm sao?"

Vừa nhắc đến Uất Trì Khuyết, Dạ Phong rũ bỏ hoàn toàn vẻ ngờ nghệch thường ngày, thao thao bất tuyệt khen ngợi.

"Kiếm pháp của Uất Trì cô nương vô cùng đặc biệt, là người có kiếm thuật cao minh nhất mà ta từng gặp trong đời. cô ấy còn có tấm lòng nhân nghĩa, khi tỷ thí chưa bao giờ quan trọng chuyện thắng thua, luôn nghiêm túc đối đãi từng trận đấu. Cho dù đối thủ có khinh thường phận nữ nhi của cô ấy, cô ấy cũng chưa từng tỏ vẻ giận dữ."

Dạ Phong cảm thán: "Một trái tim thuần khiết như vậy, ta thật không bằng cô ấy."

Lục Nhân cảm thấy no ngang.

Hắn chua lòm nói: "Nghe huynh nói vậy, có vẻ huynh rất có hảo cảm với cô ấy?"

"Đâu chỉ là hảo cảm, ta còn vô cùng kính trọng cô ấy." Dạ Phong cơm cũng chẳng buồn ăn, kéo tay Lục Nhân tâm sự: “Lục huynh không biết đâu, những ngày tháng cô ấy sống trên núi cực kỳ áp lực và đau khổ. Sư huynh đệ trên núi điên cuồng so bì xem ai luyện kiếm lâu hơn. Hôm nay người này luyện năm canh giờ, ngày mai sẽ có kẻ luyện mười canh giờ, có khi luyện đến mức tổn thương cả kinh mạch..."

"Uất Trì cô nương nhìn họ luyện kiếm khắc khổ đến cực đoan như vậy thì cảm thấy kiếm pháp không nên thế. Cô ấy cho rằng luyện võ là để con người thấy vui vẻ, tập võ không phải để giỏi hơn kẻ khác, mà là để bảo vệ những điều quan trọng trong tim."

Nói đến đây, hốc mắt Dạ Phong hơi ươn ướt: "Trước đây ta chưa từng nghĩ đến vấn đề này, chỉ một lòng muốn trở thành kiếm khách thiên hạ đệ nhất. Nhưng sau khi quen cô ấy, ta mới hiểu ra kiếm tuy quan trọng, nhưng người thân, công lý ở đời cũng quan trọng không kém. Nếu chỉ biết cắm đầu luyện kiếm, vậy ta có khác gì cái cọc gỗ để người ta tập chiêu đâu?"

Lục Nhân: "..."

"Nghe ý tứ này, huynh đối với Uất Trì cô nương..."

"Đúng vậy! Ta khâm phục cô ấy, yêu mến cô ấy, muốn cùng cô ấy sống trọn đời trọn kiếp."

Lục Nhân: "!!!"

"Khoan đã, huynh thích như vậy có phải hơi nhanh quá không?"

Dạ Phong nghi hoặc nhìn hắn: "Đâu có nhanh? Sư huynh ta từng nói một câu: 'Bạch thủ như tân, khuynh cái như cố' (*), ta và nàng chính là vừa gặp đã thân, chí đồng đạo hợp, rõ ràng là cặp đôi xứng đôi nhất thế gian này."

*(Đầu bạc như mới, nghiêng lọng như cũ: Ý nói có người quen nhau đến già vẫn như người lạ, có người mới gặp gỡ trò chuyện chốc lát đã thân thiết như bạn cũ).

Lục Nhân: "..."

"Huynh nghĩ vậy thôi, chứ Uất Trì cô nương người ta có nghĩ thế không?"

Dạ Phong trả lời: "Ta hỏi rồi, nàng nói nàng cũng rất thích ta. Đợi bọn ta đi chơi đó đây một vòng xong sẽ cùng nàng về Kiếm Trang để cầu thân. Vừa khéo sư huynh ta cũng đã xuống núi, đợi huynh ấy đến sẽ nhờ huynh ấy lo liệu chuyện này giúp ta."

Hắn chuyện gì cũng không hiểu, mà việc đến cửa cầu thân thì tuyệt đối không thể thất lễ được.

Lục Nhân: "..."

Tâm trạng hắn lúc này vô cùng phức tạp.

Có người vừa gặp đã thân, trực tiếp quyết định nên duyên vợ chồng. Có kẻ dây dưa mãi, muốn lấy thân báo đáp cũng chẳng có cơ hội.

Đúng là... thánh nhân đãi kẻ khù khờ.

Món ăn trong miệng bỗng trở nên chua loét.

"Gần đây có ai đến tìm Uất Trì cô nương không?"

"Không có." Dạ Phong ăn xong một bát cơm, thấy Lục Nhân thẫn thờ không biết đang nghĩ gì, bèn gọi tiểu nhị xới thêm một bát, sau đó nhanh chóng quét sạch đĩa thức ăn trước mặt Lục Nhân.

Lục Nhân vừa cúi đầu xuống đã phát hiện thức ăn hết sạch. Dạ Phong cầm cái đĩa lên, trút hết nước sốt còn lại vào bát, trộn với nửa bát cơm cuối cùng rồi lùa sạch vào miệng.

"Nhắc mới nhớ, lần này ta đến tìm huynh, ngoài việc đối chất với sư huynh của huynh ra thì còn một việc nữa. Ta phải tìm sư huynh của Uất Trì cô nương..."

Dạ Phong quả nhiên trả lời: "Vậy huynh nên đến Kiếm Trang chứ."

"Huynh không biết sao?" Lục Nhân tỏ vẻ ngạc nhiên: “Sư huynh của Uất Trì cô nương đã xuống núi tìm cô ấy rồi, chắc chắn là vì cô ấy mãi không chịu về."

Dạ Phong: "Thật sao? Kiếm pháp của sư huynh nàng ấy chắc chắn rất lợi hại, đến lúc đó vừa hay có thể tỷ thí vài chiêu."

Lục Nhân: "..."

Hắn ho khan một tiếng: "Dạ Phong, huynh vẫn chưa nghĩ thông suốt à?"

"Sao cơ?"

"Aizz, huynh nghĩ mà xem, phụ thân của Uất Trì cô nương có nhiều đệ t.ử lợi hại như vậy, kén rể cho con gái chắc chắn sẽ chọn trong số các đệ t.ử rồi. Đệ t.ử trong nhà thì biết rõ gốc rễ, võ công lại cao, sau này còn có thể cùng ở lại Kiếm Trang."

Lòng Dạ Phong chùng xuống, đúng là có lý.

"Mà lần này, huynh xem, ông ta có nhiều đệ t.ử như thế, tại sao lại phái người này đi? Rõ ràng đây là con rể mà ông ta ưng ý! Thế nên mới để con rể đi tìm con gái..."

Dạ Phong: "!!!"

Hóa ra là vậy! Hắn ngu quá, hoàn toàn không nghĩ tới.

Lục Nhân bày ra vẻ mặt "moi gan móc ruột" tâm sự: "Tiểu Phong à, hai ta quen biết đã lâu, chẳng lẽ ta lại lừa huynh sao? Huynh có biết, hắn sau khi xuống núi đã dò la được chuyện giữa huynh và Uất Trì cô nương, đang hùng hổ đến tìm huynh đấy."

Điểm này Dạ Phong ngược lại không lo lắm: "Không sao, hắn tìm tới ta cũng chẳng sợ, cùng lắm thì đ.á.n.h một trận."

"Nếu huynh thua thì sao?"

"Thua thì để Uất Trì cô nương đ.á.n.h với hắn thêm trận nữa."

"Nhỡ Uất Trì cô nương cũng thua nốt thì sao? Huynh nghĩ đi, cha cô ấy kén rể chắc chắn phải tìm người võ công cao hơn con gái mình chứ? Hai người cộng lại có khi cũng đ.á.n.h không lại đâu."

Dạ Phong: "Vậy... vậy hắn sẽ bắt bọn ta đi sao?"

Thực ra bị bắt đi cùng nhau cũng không sao, vừa hay hắn cũng rất muốn đến Kiếm Trang xem thử.

Lục Nhân phì cười: "Hắn chỉ bắt Uất Trì cô nương về thôi, còn cái gai trong mắt là huynh thì sẽ bị g.i.ế.c c.h.ế.t, thế mới khiến tiểu sư muội hoàn toàn c.h.ế.t tâm được."

Dạ Phong: "!!!"

Hắn trừng lớn mắt, túm c.h.ặ.t t.a.y áo Lục Nhân: "Vậy còn chờ gì nữa, chúng ta chạy mau."

"Huynh chạy rồi thì Uất Trì cô nương tính sao?"

"Hắn là sư huynh của Uất Trì cô nương, sẽ không làm hại cô ấy đâu. Hơn nữa ta không có ở đó, hắn cũng sẽ không tức giận."

Lục Nhân ngạc nhiên liếc nhìn hắn, không ngờ tên này cũng không ngốc đến thế.

"Nếu huynh gọi thêm cho ta vài món nữa, ta sẽ bày mưu cho huynh."

Dạ Phong đầy vẻ nghi hoặc: "Huynh muốn ăn gì thì tự gọi đi." Hắn đâu biết Lục Nhân thích ăn gì, hơn nữa tên này vừa nãy ngẩn người không ăn, giờ lại đòi gọi món, thật kỳ quặc.

Lục Nhân: "..."

Thôi bỏ đi, nói lý lẽ với kẻ đầu óc một đường thẳng này đúng là phí lời.

Hắn tự gọi thêm một món, ăn xong thì thấy Dạ Phong vội vàng xách hộp cơm chạy về.

Gõ cửa phòng Uất Trì cô nương, Dạ Phong nói liến thoắng: "Ta nghe nói sư huynh nàng đã tới, hắn muốn bắt nàng về, còn định g.i.ế.c ta nữa. Ta tính chạy trước, đợi hai người về Kiếm Trang xong, ta sẽ cùng sư huynh ta đến cầu thân. À đúng rồi, đây là cơm ta mang cho nàng, còn nóng đấy, nàng ăn hết đi đừng bỏ thừa, ta đi đây, không ăn giúp nàng được nữa đâu."

Nói xong xoay người định đi.

Nhưng đường đi đã bị một bóng người chặn lại. Kẻ đối diện đeo mặt nạ, kề một thanh kiếm sát cổ hắn.

"Nói lại những lời ngươi vừa nói một lần nữa xem?"

Dạ Phong: "Ngươi là ai?"

Uất Trì Khuyết lí nhí nói: "Huynh ấy chính là người xuống núi tìm ta, Tam sư huynh của ta."

Cũng tức là Tam thiếu trang chủ của Kiếm Trang.

Dạ Phong: "..."

...

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn