Thần Y Kiều Nương: Tướng Công, Lên Giường Trị Liệu

Chương 254: Tuyển sinh

Khi con gái ngày càng thành đạt, Lâm Phương Thảo không cần lo chuyện cơm ăn áo mặc, trong nhà cái gì cũng đủ đầy, cũng chẳng cần bà phải bận tâm, tuy có Tần đại tẩu bầu bạn nhưng bà vẫn cảm thấy có chút trống trải. Lần này con gái nói muốn xây thư viện thu nhận đồ đệ, bà cuối cùng cũng có đất dụng võ.

Ngay trong ngày hôm đó, bà đi hỏi thăm khắp nơi về những mảnh đất đang rao bán gần đó, ghi nhớ kỹ trong lòng rồi về kể lại cho con gái.

"Phía đông thành có một mảnh đất nhỏ, cách trấn chúng ta rất gần, đi về chưa đến một canh giờ, tuy hơi nhỏ nhưng đi lại thuận tiện, giá cả cũng không đắt." Lâm Phương Thảo ngập ngừng một chút: "Có điều gần đó có người đổ rác, cần bỏ tiền ra dọn dẹp sạch sẽ."

Thứ rác rưởi mà Lâm Phương Thảo nói không phải là cục phân trâu thỉnh thoảng xuất hiện bên đường, mà phải gọi là núi rác.

Khổng Linh Chi: "Mẹ, chúng ta không thiếu tiền, phải tìm chỗ rộng rãi, sạch sẽ, phong cảnh cũng phải đẹp nữa."

"Ừm, phía nam thành có một trang trại đang bán, nhưng hét giá hơi cao, khu đất đó tuy đã trồng lương thực nhưng còn lâu mới đến vụ thu hoạch, tiền đưa đủ thì các hộ dân quanh đó đều sẵn sàng chuyển đi." Sau đó cầm tiền đi nơi khác mua hoặc thuê ruộng để cày cấy.

Khổng Linh Chi: "Đã là ruộng tốt, chúng ta mua về không trồng trọt thì phí quá, có rừng núi nào bán không ạ?"

Lâm Phương Thảo ngẫm nghĩ: "Rừng núi thì cũng có một mảnh, nhưng xa trấn quá, sáng đi từ đó, phải đến lúc mặt trời lặn mới vào đến trấn, đường đi lại chỉ có một con đường mòn nhỏ, khó đi lắm."

Bà suy tính nhiều hơn, đường xa bất tiện, còn có thể gặp thổ phỉ chặn đường, hơn nữa ở trong núi, nếu có người trộm cắp, có kẻ gian xông vào cướp tiền, dù con gái biết võ công cũng khó đối phó.

"Mai chúng ta đi xem thử đi ạ, mắt thấy mới biết tốt hay không."

"Được." Lâm Phương Thảo quay sang bảo Tần đại tẩu làm ít bánh, ngày mai bà và con gái mang theo ăn đường.

Hôm sau hai mẹ con ngồi xe lừa ra ngoài, việc nuôi lừa cũng đơn giản, Khổng Linh Chi mỗi ngày chạy bộ tiện thể dọn phân cho lừa, có người thu mua phân lừa sẽ xách thùng đến tận cửa đợi, tiền trao cháo múc. Tần đại tẩu phụ trách cho lừa ăn, từ khi có con lừa này, việc mua lương thực trong nhà tiện hơn hẳn, dắt lừa thồ về là xong, vì thế nó đặc biệt được hai người phụ nữ trung niên yêu thích.

Những mảnh đất gần đó Lâm Phương Thảo đều nhớ, bà chỉ từng chỗ cho con gái xem, xem xong những chỗ gần thì đi đến khu rừng núi ở xa. Buổi trưa đói bụng thì ăn bánh làm hôm qua, kẹp thịt muối hấp chín, béo ngậy.

Chiều đến nơi, Lâm Phương Thảo xuống xe vận động chân tay, sau đó xót xa v**t v* con lừa, còn cho nó ăn một nắm đậu.

Khổng Linh Chi quan sát địa hình, hai người dắt xe lừa đi rất lâu mới tìm thấy một ngôi làng nhỏ gần đó. Xin tá túc một đêm ở nhà góa phụ trong thôn, hỏi thăm tình hình khu vực rừng núi lân cận, Khổng Linh Chi cơ bản đã quyết định chọn chỗ này.

Lâm Phương Thảo lại thấy không ổn lắm: "Hẻo lánh quá, đi lại bất tiện..."

"Đến lúc đó cứ mua nhiều lương thực để trên núi, một tháng về mua lương thực một lần."

"Nhưng ở nơi hẻo lánh thế này, con đi đâu tuyển đồ đệ a? Người dân mấy thôn gần đây đến chữ còn chẳng biết."

"Không biết chữ có thể học. Mẹ, chúng ta chỉ nhận những đứa trẻ nhà nghèo, đón người ta về bao ăn bao ở, học thành tài rồi có thể rời đi."

Lâm Phương Thảo: "..."

Hoàn toàn khác với việc thu nhận đồ đệ trong tưởng tượng của bà.

"Thế..." Bà mấp máy môi: "Thế nhỡ chúng nó đến ăn chực uống nhờ không chịu học hành thì sao?"

Khổng Linh Chi cười: "Đơn giản thôi, thi tháng, mỗi tháng kiểm tra một lần, không đạt thì phạt, không đạt nhiều lần thì đuổi học."

"Được rồi." Lâm Phương Thảo lại nhớ đến chuyện con gái muốn tích công đức, việc nhận nuôi trẻ mồ côi này cũng coi như là công đức không nhỏ.

Chốt xong địa điểm, Lâm Phương Thảo bắt đầu bận rộn, đầu tiên là qua người môi giới mặc cả với chủ đất, giao tiền lấy khế ước đất. Tiếp đó lại hừng hực khí thế tìm người xây nhà, vì ở rừng núi nên gỗ lạt không thiếu, nhưng chỉ có gỗ thôi chưa đủ, còn phải đóng gạch mộc, như vậy mùa đông mới ấm áp.

Chỉ riêng việc xây nhà đã khiến Lâm Phương Thảo sứt đầu mẻ trán. Vì quá hẻo lánh, thợ nề thợ mộc được mời đến xây nhà đều không muốn đi, bà phải tăng giá lên một nửa mới tuyển được người, lại còn phải bao cơm. Một mình Tần đại tẩu chắc chắn không làm xuể, bà lại thuê thêm hai phụ nữ trong trấn phụ trách nấu nướng. May mà con gái luôn ở bên cạnh bà, nếu không một mình bà cũng không dám theo nhiều người như vậy vào rừng núi xây nhà.

Buổi trưa lúc nghỉ ngơi ăn cơm, có người quen đến ngồi cạnh, cười hỏi bà: "Khổng tỷ, hai mẹ con tỷ gan cũng to thật đấy, không sợ đám đàn ông chúng ta có ý đồ xấu à?"

Lâm Phương Thảo hừ một tiếng: "Con gái ta võ công cao cường, là người trong giang hồ đấy, nó thường ngày một mình đi chữa bệnh cho người ta, các ngươi tưởng chưa gặp kẻ gian bao giờ à?" Bà đưa tay làm động tác cắt cổ: "Kẻ nào dám có ý đồ xấu, đều bị nó c.ắ.t c.ổ hết!"

Khổng Linh Chi: "..."

"Thảo nào." Đám đàn ông đang làm việc cảm thán.

Lão thợ mộc cầm đầu uống xong bát canh nóng: "Hai mẹ con cứ yên tâm, nhóm thợ nhà họ Thiết ta có tiếng trong vùng này, đảm bảo xây cho hai người ngôi nhà đông ấm hạ mát, dù hai người không đến cũng tuyệt đối không có ai lười biếng đâu."

"Vậy ngày mai chúng ta không đến nữa." Giao tiếp với những người này Lâm Phương Thảo rất tự nhiên, bởi vì bà cũng là một trong số họ, Khổng gia cũng dựa vào chút tay nghề để nuôi sống gia đình: "Đúng lúc ta và con gái ngày mai còn có việc bận, lương thực cho các anh ăn uống mấy ngày này đều ở trên xe cả đấy."

Lão thợ mộc gật đầu: "Được, chúng ta tự mang nồi niêu rồi."

Hai mẹ con chuyển lương thực xuống xe, sau đó đ.á.n.h xe lừa rời đi. Lão thợ mộc lúc nghỉ ngơi thì trầm tư suy tính.

Xây nhà không phải cứ tìm mảnh đất rồi đắp gạch gỗ lên là xong, phải xem địa thế, cây cối vốn có phải chặt bỏ, gốc cũng phải đào lên, ngoài ra nhà bếp, nhà xí, mỗi nơi đều có yêu cầu riêng, gần đó có sông, nhưng Khổng gia yêu cầu đào hai cái giếng... Tóm lại là một công trình lớn, lão thợ mộc mang theo toàn bộ nhân lực, lại mượn thêm mấy người bên chỗ đồng nghiệp.

...

Lúc Lục Nhân đến đây, phát hiện nhà cửa của thư viện Khổng Linh Chi xây sắp xong rồi, cô đang cùng mẹ tuyển sinh đồ đệ.

Trước tiên nhặt được hai đứa bé ăn xin gần đó, hai đứa này Lâm Phương Thảo rất quen, trước đây bà từng cho đồ ăn, là hai huynh đệ, vốn có người muốn nhận nuôi bé trai, nhưng vì nó nhất quyết không chịu bán muội muội nên họ đều bỏ cuộc. Ngoài ra có mấy đứa ăn xin không biết từ đâu chui ra Khổng Linh Chi không nhận, cho dù mấy đứa nhỏ này chắc đã cố tình nhịn đói mấy bữa, trông thê t.h.ả.m đáng thương, nhưng vẫn khiến người ta liếc mắt là nhận ra sự khác biệt với ăn xin thật sự.

Người trong trấn nghe nói cô muốn nhận đồ đệ, không ít nhà dắt con cái tới. Lúc này trong sân tụ tập mười mấy hộ gia đình, nhà nào cũng dắt theo con, nhà nhiều nhất dắt theo năm đứa, toàn là con trai.

Khổng Linh Chi tính toán số lượng trẻ con: "Chỗ ta tạm thời chỉ nhận sáu bé gái, hai bé trai."

"Sao lại cần nhiều con gái thế?"

“Đúng đấy, con gái ngốc nghếch, không được việc đâu."

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn