Thần Y Kiều Nương: Tướng Công, Lên Giường Trị Liệu
Chương 244: Ta đường đường là thần y, chẳng lẽ lại nói dối
"Giờ làm sao đây? Đứa nhỏ kia vốn đã ốm yếu quanh năm, chỉ cần một tác động nhỏ cũng đủ lấy mạng nó rồi." Lục Nhân vừa nói vừa đứng dậy: "Ta phải về xem sao."
"Khoan đã." Khổng Linh Chi gọi hắn lại: "Ta về cùng huynh. Hắn chẳng phải cứ khăng khăng muốn mời ta chữa bệnh cho cháu hắn sao? Ta phải cho hắn biết thế nào là 'mời thần dễ, tiễn thần khó'."
Hai người lập tức thu dọn hành lý, cưỡi ngựa quay về thành. Thực ra họ không cần phải quay về, cho dù tên kia có oán trách Khổng Linh Chi không cứu cháu hắn, cô cũng có thừa cách để xoay chuyển tình thế. Chỉ là nếu không về, đứa trẻ kia e rằng sẽ mất mạng.
Trên đường đi, Lục Nhân nghiến răng nghiến lợi: "Nếu cái ý tưởng táng tận lương tâm này là do lão già nhà ta bày ra, ta sẽ đoạn tuyệt quan hệ với ông ấy!"
Lần này không phải hắn cố tình nói để chọc tức cha đâu, nếu cha hắn thực sự coi rẻ mạng sống của đứa trẻ kia, hắn coi như không có người cha này!
Lúc này cửa thành đã đóng, nhưng đối với người trong giang hồ, cửa đóng hay mở cũng chẳng khác gì nhau, ban đêm vượt tường còn tiện hơn ban ngày. Khổng Linh Chi lần đầu tiên leo bức tường thành cao thế này, nếu không có Lục Nhân xách cô bay vào, e rằng cô sẽ trở thành cao thủ võ lâm đầu tiên bị bức tường thành chặn đứng.
Vào thành, Khổng Linh Chi đi thẳng đến Liên gia. Đến cửa, Lục Nhân đập cửa rầm rầm, rất nhanh đã có người ra mở.
Khổng Linh Chi bộ dạng phong trần mệt mỏi nói: "Khổng mỗ nghe người hầu nói gia chủ nhà các ngươi mấy lần đến tận nhà mời lang trung chữa bệnh, nên đã thúc ngựa chạy vội về đây. Không biết là ai bị bệnh? Triệu chứng thế nào?"
Người hầu ngẩn ra, vội vàng chạy vào bẩm báo chủ nhân. Một lát sau, người nọ đi ra, mặt đầy vẻ vui mừng khôn xiết: "Ngài... Ngài rốt cuộc cũng về rồi, mau mời vào, cháu trai ta hôm nay bệnh càng trở nặng, chỉ chờ ngài cứu mạng thôi!"
Khổng Linh Chi không nói nhiều, đi theo hắn ta đến đông sương phòng. Cửa phòng vừa mở, ập vào mặt là một mùi hôi thối của sự mục rữa, lẫn lộn với mùi t.h.u.ố.c nồng nặc, trong phòng đốt than, khiến người ta cảm thấy ngột ngạt khó thở.
Trên giường là một thiếu niên gầy gò ốm yếu, hai mắt nhắm nghiền, thi thoảng lại ho khan một tiếng.
Khổng Linh Chi bắt mạch. Cơ thể suy nhược, bệnh tật lâu ngày, có lẽ do uống quá nhiều t.h.u.ố.c nên dạ dày rất yếu, chẩn đoán sơ bộ là viêm dạ dày ruột.
"Khổng lang trung, cháu ta thế nào rồi? Hôm nay nó bắt đầu nói mê sảng rồi, nếu ngài đến sớm hơn chút nữa..."
Lục Nhân muốn c.h.ử.i thề, nhưng Khổng Linh Chi dùng ánh mắt ngăn hắn lại. Sau đó cô nhíu mày trầm tư, lại quan sát kỹ móng tay đối phương, vạch miệng ra xem cổ họng.
"Sao rồi?" Liên Tùng căng thẳng hỏi.
Khổng Linh Chi phán: "Trúng độc rồi."
"Cái gì?" Liên Tùng thốt lên: "Không thể nào, có phải ngài nhìn nhầm rồi không?"
Khổng Linh Chi giọng điệu vô cùng chắc chắn: "Ta là người đã chữa khỏi cho Minh Thắng Thiên, Triệu Bỉnh đấy nhé, đây cũng chẳng phải loại độc phức tạp gì, chẳng lẽ ta lại không nhìn ra?"
"Nhưng cháu ta chưa bao giờ ra khỏi cửa, cứ ở lì trong nhà, sao có thể trúng độc được chứ?"
Khổng Linh Chi vẻ mặt phức tạp: "Ta là lang trung, chỉ lo chữa bệnh, đâu có quản việc phá án. Chuyện tày trời thế này đương nhiên phải báo quan chứ!" Cô quay sang quát tên người hầu sau lưng Liên Tùng: "Còn đứng ngây ra đó làm gì? Mau đến phủ Kinh Triệu báo án, mời người đến điều tra."
Tên người hầu sững sờ, quay đầu định đi ra ngoài thì bị Liên Tùng vội vàng gọi giật lại: "Đứng lại!" Tiếp đó hắn chắp tay với Khổng Linh Chi: "Khổng lang trung chắc chắn cháu ta trúng độc sao? Liệu có phải là bệnh khác..."
Mặt Khổng Linh Chi lập tức sa sầm: "Ý ngươi là gì? Ngươi nghi ngờ y thuật của ta? Hừ!" Cô lạnh lẽo cười một tiếng: "Nếu không tin ta thì đi mời cao minh khác đi!"
Nói rồi toan bỏ đi.
Liên Tùng ngẩn người, hoàn toàn không nghĩ ra tại sao cháu mình lại trúng độc.
Khổng Linh Chi vừa đi vừa bực bội nói: "Mấy lần đến tận nhà mời, ta không có nhà cũng đòi xông vào tìm, giờ ta đến rồi thì lại không tin ta. Hừ, thảo nào biết rõ ta không có nhà mà vẫn cứ đi mời..."
Nghe thấy lời này, mồ hôi lạnh của Liên Tùng túa ra như tắm, vội vàng đuổi theo tạ lỗi.
"Khổng thần y! Ta sao có thể không tin ngài chứ, ta đương nhiên là tin, nhưng cháu ta không thể nào trúng độc được a."
Khổng Linh Chi nhíu mày: "Ngươi cảm thấy cháu ngươi không phải trúng độc?"
"Đúng vậy! Nó chắc chắn là bị bệnh thôi."
Khổng Linh Chi bỗng làm ra vẻ vỡ lẽ: "Ngươi không phải định bảo ta kê cho một toa t.h.u.ố.c 'bình an' (thuốc vô thưởng vô phạt) đấy chứ?" Cô tỏ vẻ kinh ngạc và khinh bỉ tột độ: "Ta là một người thầy thuốc, nếu không nhìn ra bệnh thì thôi, đằng này đã biết rõ nó trúng độc, sao có thể kê đơn bừa bãi? Toa t.h.u.ố.c bình an đâu giải được độc, đợi nó độc phát thân vong, truyền ra ngoài, người khác chẳng phải sẽ nghĩ ta là lang băm chữa c.h.ế.t người sao?"
Lục Nhân đứng bên cạnh phối hợp c.h.ử.i đổng cực hăng: "Ngươi thật là ác độc! Khổng lang trung, đừng phí lời với hắn nữa, ta thấy hắn cố ý đấy... Chúng ta cứ đi báo quan, mặc kệ đứa nhỏ kia sống c.h.ế.t ra sao, dù gì cũng không trách được lên đầu cô!"
Liên Tùng rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan, năm lần bảy lượt van xin: "Là ta lỡ lời, có lẽ đứa nhỏ này không cẩn thận ăn nhầm thứ gì đó, xin ngài cứ khám cho, giải độc giúp nó."
Khổng Linh Chi nhướng mày: "Biết rõ cháu mình trúng độc mà cũng không báo án?"
Gương mặt vốn đã bình thường của Liên Tùng nhăn nhúm lại, đầy vẻ sầu khổ: "Khổng thần y, giờ trời cũng tối rồi, ngài cứ cứu tỉnh cháu ta trước đã, chuyện báo án để mai tính sau được không? Cháu ta đang chờ cứu mạng mà!"
Lục Nhân "nhỏ giọng" nói: "Khổng lang trung, chúng ta đừng dây vào vũng nước đục này, cô không biết hoàn cảnh nhà hắn đâu. Cho dù cô giải được độc, hôm nào đó nó lại trúng độc c.h.ế.t, không chừng bọn họ lại đổ cho cô y thuật không tinh đấy."
Mặt Liên Tùng đỏ bừng, may mà lúc này đang đêm khuya, chỉ có ba người bọn họ. Hắn thề thốt, chỉ thiếu nước chỉ tay lên trời: "Khổng thần y yên tâm, đợi cháu ta tỉnh lại hỏi cho rõ ràng, nếu thật sự có người hạ độc nó, ta có c.h.ế.t cũng phải đòi lại công đạo cho nó!"
Lục Nhân còn định nói gì nữa thì Khổng Linh Chi lên tiếng: "Cứu người quan trọng hơn, đợi đứa bé tỉnh lại rồi nói tiếp."
Dứt lời cô xách hòm t.h.u.ố.c đi vào trong. Lục Nhân đứng canh ở cửa, ánh mắt đầy nghi ngờ quét nhìn xung quanh và Liên Tùng. Trong lúc Khổng Linh Chi đang cho uống thuốc, Liên nhị phu nhân dẫn theo thị nữ đi tới. Bà ta liếc nhìn chồng, nhưng lại bị chồng trừng mắt một cách giận dữ.
Thấy người đứng ở cửa, Liên nhị phu nhân hỏi: "Vị này là..."
"Khổng thần y đang ở bên trong chữa bệnh cho cháu trai."
Liên nhị phu nhân nghe vậy cũng không để tâm lắm, chữa thì chữa, bệnh khỏi rồi thì lại làm cho bệnh tiếp là được.
"Hóa ra là Khổng thần y đến rồi, không phải nói cô ấy đi chữa bệnh ở xa sao? Sao giờ này lại về?"
Lục Nhân khoanh tay trước ngực: "Khổng thần y nghe người hầu nói cháu trai các người bệnh tình nguy cấp, đến nhà tìm mấy lần, nên mới giục ngựa chạy vội về đây đấy."
Liên nhị phu nhân còn muốn nói gì đó thì cửa phòng mở ra, Khổng Linh Chi bước ra. Cô nhận lấy khăn tay Lục Nhân đưa, lau mặt: "Độc tạm thời đã giải, nhưng thằng bé cơ thể suy nhược, nhất thời chưa tỉnh lại được. Sáng mai nhớ cho uống chút nước cơm, đừng dùng nước canh gà..."
Liên nhị phu nhân bỗng nhiên nói chen vào: "Độc gì cơ? Khổng thần y, có phải ngài nói nhầm rồi không?"
Khổng Linh Chi trả lời: "Liên gia chủ đây có ý gì? Ta vừa mới giải độc cho cháu bà, t.h.u.ố.c giải độc còn chưa tiêu hóa hết đâu."
Lục Nhân phối hợp nhịp nhàng: "Hay lắm! Thảo nào vừa nãy cứ luôn mồm nói lo lắng cho cháu, hóa ra là tính toán cái này!"