Thần Y Kiều Nương: Tướng Công, Lên Giường Trị Liệu

Chương 220: Gọi Nhị tẩu

Bốn người này dung mạo tuy không quá xuất sắc, nhưng ngươi mặt sạch sẽ, sáng sủa, thoáng nhìn có chút giống nhau, dường như có quan hệ huyết thống. Vừa thấy Khổng Linh Chi, bọn họ bèn nở nụ cười sảng khoái.

"Tham kiến Khổng lang trung." Bốn người đồng thanh, giọng nói cũng rất êm tai.

Lục Nhân: "!!!"

Cái bà sâu rượu kia! Không phải tặng rượu thì là tặng kĩ nam... Trong phủ Trưởng Công chúa bộ không còn thứ gì khác để tặng sao? Tưởng ai cũng có sở thích giống bà ta chắc?

Khổng Linh Chi: "..."

Chẳng phải trước đó cô đã từ chối Trưởng Công chúa rồi sao? Bà ấy định dùng bốn người này trừ vào tiền khám bệnh à?

Sắc mặt Lục Nhân bên cạnh ngày càng khó coi, ngay khi hắn sắp nổi đóa thì vị công công kia cười nói: "Trưởng Công chúa sai ta mang đến hai vò rượu ngon."

Khổng Linh Chi vội nói: "Ta vẫn chưa chữa khỏi cho Trưởng Công chúa..."

"Khổng lang trung không cần khiêm tốn, nếu không tin tưởng ngài, Trưởng Công chúa sao có thể quyết tâm cai rượu chứ."

Cô đành khách sáo đáp lễ: "Vậy thì đa tạ Trưởng Công chúa hậu ái."

"Ngoài ra, Trưởng Công chúa còn một việc muốn nhờ ngài giúp đỡ."

Bốn người kia thi lễ, một người trong đó mở lời: "Huynh đệ bốn người chúng ta xuất thân bần hàn, bao năm qua nương tựa vào nhau mà sống. Điều tiếc nuối lớn nhất là dung mạo chúng ta không giống nhau lắm, mong Khổng lang trung giúp đỡ."

Khổng Linh Chi: "???"

Là ý đó phải không?

Bảo cô phẫu thuật thẩm mỹ?

Vị Trưởng Công chúa này quả nhiên là người đi đầu xu hướng thời trang.

Khổng Linh Chi: "..."

Vấn đề là, cô thật sự không biết phẫu thuật thẩm mỹ. Từ khi xuyên đến đây cô vừa phải học Đông y vừa học phẫu thuật ngoại khoa, thời gian đâu mà nghiên cứu chỉnh hình? Đây có phải bệnh viện thẩm mỹ hiện đại đâu, treo cái biển lên là dám cầm d.a.o sửa mặt cho người ta... Hơn nữa cô cũng không ngờ lại có người tìm mình để chỉnh sửa nhan sắc.

"Xin lỗi, ta thực sự không giỏi khoản này. Hay là các ngươi đến hỏi thử Du thần y xem?"

Vị công công lập tức thở dài: "Trước đây khi Du thần y còn ở kinh thành, Trưởng Công chúa cũng từng mời qua, nhưng ông ấy không đồng ý. Nếu là bị thương ông ấy có thể chữa lành không để lại sẹo, nhưng muốn thay đổi dung mạo thì tuyệt đối không làm."

Thực tế thì lời Du Bách Thảo nói còn khó nghe hơn nhiều: "Thân thể tóc da là do cha mẹ ban cho, sao có thể tùy tiện hủy hoại? Thay đổi cơ thể là đại nghịch bất đạo, trời đất không dung."

Gặp vị Khổng lang trung này, Trưởng Công chúa thấy cô có vẻ khác với sư phụ, tưởng rằng sẽ dễ nói chuyện hơn, ai ngờ cô cũng từ chối. Tuy lời lẽ uyển chuyển nhưng công công đoán cô chỉ là không muốn đắc tội Trưởng Công chúa mà thôi.

Người chữa được cho Minh Thắng Thiên thì chút chuyện cỏn con này có gì mà không làm được? Chẳng qua là cô còn trẻ tuổi, nếu không thì danh xưng Khổng thần y đã vang xa từ lâu rồi.

Nghe Khổng Linh Chi từ chối, Lục Nhân cũng thở phào nhẹ nhõm. Đợi tiễn mấy người kia đi, hắn vội nói: "May mà cô không đồng ý, đây là chuyện đại nghịch bất đạo, sẽ làm hỏng danh tiếng đấy."

Nhắc đến chuyện này, Khổng Linh Chi tò mò hỏi: "Đã vậy sao bọn họ còn dám đến tìm ta?"

"Kép hát thì cần gì danh tiếng. Bọn họ vốn là con cháu tội thần, được vào phủ Trưởng Công chúa đã là vận may lớn rồi. Chỉ cần được yêu thích thêm vài phần, thì thay đổi dung mạo có là gì."

Khổng Linh Chi gật đầu: "Nhưng mà ta thật sự không biết làm, trong y thư Du tiền bối đưa cũng không dạy cái này."

Lục Nhân quả thực bị dọa một phen hú vía. Lúc này cũng chẳng thèm khách sáo nữa, báo với cô một tiếng rồi chạy về nhà thu dọn đồ đạc chuyển qua đây ở.

Lúc ra ngoài gặp người của Phong Đường, hắn còn tranh thủ châm chọc vài câu.

Khổng Linh Chi nghe những lời chuyên chọc vào nỗi đau người khác của hắn, không khỏi trầm tư. Tên này chỉ dựa vào khinh công mà tránh được bao nhiêu kẻ thù sao? Với cái tính nết này, một ngày gây thù chuốc oán với tám mươi người, tích tiểu thành đại, kẻ thù không nói là rải khắp thiên hạ thì ít nhất trong vòng mười dặm cũng phải có ba người muốn g.i.ế.c hắn.

Rốt cuộc hắn làm thế nào mà chưa bị ai trùm bao tải ném xuống biển vậy?

Thứ duy nhất Lục Nhân về nhà lấy là chiếc đèn Khổng Linh Chi làm tặng hắn.

Giang Chiếu cho tỳ nữ canh ở cửa viện hắn, vừa thấy hắn về bèn vội vàng chạy đi báo tin. Chẳng mấy chốc cô bé đã chạy hộc tốc tới nơi.

"Nhị ca!"

Lục Nhân: "Lại tìm ta làm gì? Đã bảo rồi, chữ của Thư Thánh chỉ có mỗi bức đó thôi, ta cũng chẳng có đâu."

"Không phải chuyện đó... Ca, muội nghe nói tỷ ấy vậy mà khiến Trưởng Công chúa cai rượu được sao?" Giang Chiếu vẻ mặt đầy ngưỡng mộ: "Tỷ ấy lợi hại thật đấy. Đúng rồi, Lục nương nhà Vương Thượng thư chơi rất thân với muội, dạo này cô ấy cứ ủ rũ không có tinh thần, ăn uống cũng kém, có thể nhờ tỷ ấy xem giúp không?"

"Tỷ ấy tỷ nọ, tỷ ấy là ai?"

"Nhị tẩu!" Giang Chiếu thầm lầm bầm trong bụng: Không phải trước đây huynh bảo sợ ảnh hưởng đến danh tiếng người ta nên không cho gọi là Nhị tẩu sao? Lật mặt nhanh thật. Cô nở nụ cười nịnh nọt: "Nhị ca, huynh với Nhị tẩu quan hệ tốt như vậy, người khác không mời được, huynh chắc chắn mời được..."

Câu này khiến tâm trạng Lục Nhân cực kỳ sảng khoái.

"Thấy muội cũng biết điều đấy, vậy để hôm nào rảnh ta mời cô ấy đến nhà một chuyến. Muội gọi người bạn kia tới, để cô ấy xem cho là được."

"Đa tạ Nhị ca, đa tạ Nhị tẩu!"

Lục Nhân: Biết nói chuyện thì nói nhiều chút nghe xem nào!

"Khụ, ở bên ngoài thì không được gọi lung tung, kẻo hỏng danh tiếng cô ấy."

"Muội biết rồi Nhị ca." Giang Chiếu thấy hắn lại ôm khư khư cái đèn kia: "Huynh định ra ngoài à?"

Lục Nhân cố nén khóe miệng đang chực nhếch lên: "Ta lo cho cô ấy nên chuyển qua đó ở..." Sau đó lại giải thích kiểu "lạy ông ta ở bụi này": "Không có ý gì khác đâu, với lại ta ở phòng khách, cách phòng cô ấy xa tít tắp!"

Giang Chiếu: "..."

"Nhị ca, huynh qua đó cũng tốt, tiện thể để mắt đến Vọng Đào một chút..."

"Sao thế?"

Giang Chiếu do dự một chút: "Mấy hôm trước muội thấy cô ta dẫn theo một người họ hàng, nói chuyện với mẫu thân hồi lâu. Người họ hàng đó... trông không được đàng hoàng cho lắm."

Lời này là nói giảm nói tránh rồi. Tỳ nữ bên cạnh nói cho cô biết, người họ hàng đó và cả chồng của Vọng Đào đều là phường vô lại, thường xuyên tìm Vọng Đào để vòi vĩnh tiền bạc, trước đây Vọng Đào còn than phiền với các tỳ nữ khác là bị gia đình làm phiền.

Nghĩ đến việc Vọng Đào đang làm việc chỗ Nhị tẩu, cô khó tránh khỏi có chút lo lắng.

Mấy ngày nay cô phát hiện Nhị ca đã dọn hết đồ Nhị tẩu tặng đi, trong lòng đoán được bọn họ cố ý chọc tức cha, nhưng lại không đòi lại bức thư pháp đã tặng cô. Thậm chí Nhị ca cũng chưa từng nhắc đến một câu, chứng tỏ là thật lòng tặng cô.

Đó là chữ của Thư Thánh đấy!

Nhị tẩu hào phóng như vậy, cô cũng nên báo đáp một hai.

Lục Nhân nghe xong cũng không nói gì, chỉ ôm đèn đi tìm Khổng Linh Chi.

Lúc hắn đến nơi thì phòng khách đã được dọn dẹp xong xuôi. Nha hoàn Vọng Đào tiến lên nói chuyện với hắn: "Nhị công tử, phòng đã dọn xong rồi, ngài xem còn thiếu gì thì để nô tỳ đi mua thêm."

Lục Nhân liếc mắt: (→_→)

"Đây là nhà ngươi à? Đến lượt ngươi ở đây làm chủ chắc?"

Vọng Đào lập tức hoảng hốt tạ tội: "Là lỗi của nô tỳ, nô tỳ nghĩ ngài và Khổng cô nương quan hệ tốt, Khổng cô nương đã đồng ý để ngài qua đây ở thì cũng muốn ngài được ở thoải mái hơn."

Lục Nhân cảm thấy có chút không đúng.

Vọng Đào này lúc mới đến đối với hắn đâu có như vậy, nhìn cũng không dám nhìn nhiều, chỉ nghe lệnh một mình Khổng Linh Chi. Sao đột nhiên lại thay đổi thái độ thế này?

"Ta thấy ngươi tự coi mình là chủ cái nhà này rồi đấy."

"Nô tỳ không dám!"

Lục Nhân mặc kệ Vọng Đào đang muốn giải thích, tự mình ngồi xuống đối diện Khổng Linh Chi, đặt chiếc đèn lên bàn.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn