Đại sư huynh chợt tỏ vẻ xấu hổ: "Đều do chúng ta vô dụng. Sư phụ đã dốc hết tâm huyết truyền dạy, vậy mà chúng ta lại chẳng bằng một người đệ t.ử của Du thần y."
"Cũng không thể nói như vậy." Một người khác lên tiếng: "Vị Du thần y kia cũng từng đến khám cho Minh Thắng Thiên nhưng có chữa khỏi đâu. Phương t.h.u.ố.c này chắc chắn là do Khổng lang trung tự mình nghĩ ra đấy."
Đại sư huynh thở dài cảm thán: "Nói chung vẫn là do chúng ta quá ngu ngốc. Nghĩ mãi không ra phương pháp, thật uổng phí bao năm sư phụ khổ tâm dạy dỗ."
Nói rồi, y lấy sách y ra bắt đầu đọc, không quên đôn đốc tiểu sư đệ: "Đệ cũng đừng tán gẫu nữa, mau đọc sách đi! Lần này bị người ta vượt mặt, chúng ta đã làm mất hết thể diện của Hồi Xuân Cốc rồi, lần sau tuyệt đối không thể thua nữa."
Tiểu sư đệ: "..."
Trong lúc hai người đang cắm cúi đọc sách thì tiểu sư muội bước vào. Cùng lúc đó, thị tùng trên đảo cũng mang bữa tối đến. Thức ăn có đủ cả mặn lẫn chay, còn có thêm món cá đặc sản của hòn đảo này.
Trong bữa ăn, đại sư huynh không kìm được bèn kể lại những lời Lục Nhân vừa nói lúc nãy. Kể xong, y bưng bát cơm chờ xem phản ứng của tiểu sư muội.
Tiểu sư muội à, muội phải làm chủ cho bọn ta, hạ độc cho hắn ngã lăn quay ra đi! Để xem sau này hắn còn dám chạy tới c.h.ử.i bới nữa không.
Thế nhưng, Lý Mật Hương lại tỏ vẻ hoàn toàn chẳng bận tâm: "Mặc kệ hắn đi. Tên đó chỉ đang ghen tị vì muội được gần gũi với Khổng lang trung mà thôi."
Đại sư huynh nghe vậy thì vẻ mặt đầy hoang mang.
Cái gì cơ? Hắn ghen tị chuyện này để làm gì?
Lý Mật Hương hừ lạnh một tiếng: "Trước đây trên giang hồ làm gì có ai thèm chơi với hắn. Giờ khó khăn lắm mới có một nhân vật lợi hại chịu kết giao, thế nên hắn mới sinh lòng ghen tị với người khác chứ sao."
Chẳng khác gì mấy đứa trẻ con tranh giành nhau ngoài đường cả.
"Nhắc mới nhớ, ta cũng thấy lạ. Khổng lang trung làm cách nào mà lại dây dưa được với cái loại người... như hắn nhỉ?"
Lý Mật Hương liếc nhìn đại sư huynh: "Chắc là lúc Giang thiếu hiệp bị thương có tìm Du Bách Thảo chữa trị, thế nên hai người họ mới quen biết nhau."
"Thì ra là vậy." Đại sư huynh vừa định và miếng cơm, đột nhiên nhớ ra chuyện gì bèn vội dặn: "Sư muội này, muội tuyệt đối đừng có phải lòng bệnh nhân nào đấy nhé. Trong cốc thiếu gì sư huynh đệ y thuật cao siêu, nhân phẩm tốt đẹp, muội đừng có để mắt tới người ngoài."
Tiểu sư muội lườm y một cái, sau đó gắp thức ăn cho tiểu sư đệ, nũng nịu nói: "Tiểu sư huynh, huynh xem đại sư huynh nói cái gì kìa. Bộ coi muội là loại người lả lơi ong bướm, đứng núi này trông núi nọ chắc?"
Tiểu sư đệ âm thầm thở dài, không nói tiếng nào. Nhưng trong lòng y tự hiểu, trước khi mình bái nhập Hồi Xuân Cốc, người có quan hệ thân thiết nhất với tiểu sư muội vốn là một vị sư huynh khác.
"Tiểu sư huynh, muội đã tự ý nhận lời cho huynh đi làm phụ tá cho Khổng sư tỷ rồi. Đến lúc tỷ ấy chữa trị cho Minh Thắng Thiên, huynh cứ đứng bên cạnh phụ giúp. Huynh ngàn vạn lần đừng lãng phí tấm lòng khổ tâm này của muội, đừng làm muội thất vọng nha."
"Cái gì?!" Đại sư huynh kinh ngạc đến mức suýt đ.á.n.h rơi cả đũa. "Đây chẳng phải là học lỏm sao? Sao Khổng lang trung có thể đồng ý được?"
"Học lỏm cái gì chứ! Học trộm được thì mới gọi là học lỏm, còn nếu chỉ đứng xem thôi thì gọi là phụ việc."
"Nhưng sao cô ta lại đồng ý cơ chứ?"
Tiểu sư muội xoa xoa cằm: "Muội cũng không rõ nữa, chỉ thuận miệng nhắc tới một câu, ai ngờ tỷ ấy lại đồng ý luôn."
"Hồ đồ thật sự!" Những bí thuật chữa bệnh tuyệt mật thế này sao có thể để người ngoài đứng xem, mà người này lại còn là đối thủ cùng ngành nữa chứ.
...
"Hồ đồ thật sự!"
Cùng lúc đó, ở bên này Lục Nhân cũng đang đau đớn xót xa mắng Khổng Linh Chi: "Ta biết ngay ba người của Hồi Xuân Cốc kia chẳng phải loại tốt lành gì mà, vậy mà dám lừa cô! Cô đợi đấy, ta sẽ đi châm lửa đốt nhà bọn họ, đuổi thẳng cổ bọn họ đi!"
"Khoan đã!" Khổng Linh Chi vội cản Lục Nhân đang hầm hầm sát khí định đi báo thù thay mình lại, tiện tay rót cho hắn một ly nước.
"Khổng lang trung, cô ngốc thật hay giả vờ ngốc vậy? Thảo nào cữu mẫu ta hay nói phụ nữ hễ vướng vào yêu đương là sẽ trở nên ngu ngốc..."
Khổng Linh Chi tức mình liền phóng thẳng 10 miliampe dòng điện vào người hắn, lúc này mới miễn cưỡng làm hắn bình tĩnh lại được.
Nàng lấy Hắc Ngọc Đoạn Tục Cao ra: "Thứ này do ta đích thân bào chế. Đến lúc đó chỉ cần rạch vết thương của Minh Thắng Thiên ra rồi bôi lên là được. Bọn họ có muốn học lỏm cũng chẳng học được đâu."
Lục Nhân ghé sát vào ngửi ngửi, lại thò ngón tay quệt một chút rồi xoa xoa: "Đây chính là Hắc Ngọc Đoạn Tục Cao mà cô từng nói đó hả?"
"Đúng vậy." Nàng trực tiếp đẩy hũ t.h.u.ố.c nhỏ này về phía hắn. "Ta nghĩ rồi, với danh tiếng của Hồi Xuân Cốc, hễ có ai bị đứt kinh mạch thì điều đầu tiên họ nghĩ đến là tìm Hồi Xuân Cốc chữa trị. Vậy nên ta có thể để bọn họ 'quảng cáo bán hàng' giúp ta. Quảng cáo tức là mượn danh tiếng của Hồi Xuân Cốc để làm bảo chứng cho t.h.u.ố.c của ta, dù sao thì ta cũng chẳng có chút tiếng tăm nào..."
Nàng bắt đầu giải thích một cách ngắn gọn về nguyên lý của việc quảng cáo bán hàng.
Thế nhưng Lục Nhân lúc này hoàn toàn chẳng lọt tai được chữ nào nữa.
Hắn chỉ ngây ngốc nhìn chằm chằm vào hũ t.h.u.ố.c cao trong tay.
"Cái này... cho ta thật sao?"
Khổng Linh Chi: "..."
"Dù sao ngươi cũng là công t.ử nhà giàu, có chút đồ vật nhỏ xíu thôi, đừng có làm quá lên như thế..."
"Nhỏ xíu ở chỗ nào chứ?!" Lục Nhân hét lớn. "Đến cha ruột ta còn chưa bao giờ cho ta thứ gì quý giá thế này!"
"Cha ngươi có phải là lang trung đâu."
"Cô có biết một hũ t.h.u.ố.c cao này đáng giá bao nhiêu tiền không?" Lục Nhân kinh ngạc nhìn nàng. "Nếu cô đem hũ t.h.u.ố.c này tặng cho Phục Hầu gia, cô ấy chắc chắn sẽ thưởng cho cô vô số vàng bạc châu báu."
"Phục Hầu gia thì cũng chỉ có một người thôi."
"Nhưng người có tiền thì thiếu gì! Nhiều vô kể!"
Khổng Linh Chi: "..."
"Nếu ngươi không lấy thì trả lại đây."
Lục Nhân nhanh như chớp nhét tọt hũ t.h.u.ố.c vào trong n.g.ự.c áo: "Đồ đã cho ta rồi sao có thể đòi lại được chứ?"
Nghĩ ngợi thế nào, hắn lại nhịn không được hỏi thêm một câu: "Thật sự cho ta hả?"
Khổng Linh Chi hết nói nổi: "Hay là thế này đi, ngươi cứ lấy bánh bao chấm vào rồi ăn sống nó luôn cho rồi. Ăn vào bụng, ta đảm bảo sẽ không đòi lại được đâu."
Lục Nhân hờn dỗi nói: "Ta mới không thèm ăn, ta phải giữ lại."
"Ừ, đúng là phải giữ cho kỹ. Lỡ như một ngày nào đó ngươi bị người ta đ.á.n.h gãy chân, có thể lấy ra bôi ngay. Vết thương vừa mới gãy bôi vào hiệu quả chắc chắn sẽ rất tốt."
"Không đời nào! Nếu ta bị gãy chân thì ta sẽ tới tìm cô chữa trị. Dù sao cô cũng có thu tiền của ta đâu."
Khổng Linh Chi: "Ngươi còn tiền chắc? Ta nhớ rõ lúc trước có kẻ vì muốn ta cứu mạng mà đem cả quan tài ra gán nợ cơ mà. Làm bằng gỗ gì ấy nhỉ?"
"Thế cô thích loại gỗ nào?" Lục Nhân thản nhiên hỏi ngược lại. "Nếu không thích gỗ, ta dùng vàng, bạc hay sắt để làm cũng được."
Khổng Linh Chi: "..."
Mạch não của cái tên này đúng là kỳ quái nhất mà nàng từng gặp.
Rốt cuộc làm cách nào mà hắn có thể "lái" câu chuyện sang một hướng khác mượt mà đến thế cơ chứ?
Cất t.h.u.ố.c đi xong, Lục Nhân tự cảm thấy mối quan hệ giữa mình và Khổng Linh Chi giờ đây đã vượt mức bình thường rồi.
Nếu dùng ngôn ngữ hiện đại mà nói thì chính là "đã khóa chặt", chỉ còn chờ ngày "công khai" mà thôi.
Đã thân thiết đến mức này, hắn cảm thấy mình cũng không cần phải khách sáo nữa: "Khi nào thì cô theo ta về nhà ra mắt?"
Khổng Linh Chi lập tức sặc nước trà. Hắn có chút ngượng ngùng dùng mu bàn tay vỗ vỗ lưng nàng. Động tác vô cùng vụng về kỳ quặc, cốt chỉ để đ.á.n.h trống lảng.
"Cô không sao chứ?"
"Chúng ta còn chưa đến mức bàn chuyện cưới hỏi đâu..."
"Ta biết."
"Vậy ban nãy ngươi..."
Lục Nhân: "→_→"
"Cô quên chuyện đã hứa với ta rồi sao? Cô nói sẽ giúp ta... ra oai trước mặt mọi người cơ mà."
"Khụ, tất nhiên là không quên."
Khổng Linh Chi nhớ lại mấy tình tiết thích "ra dẻ" trong tiểu thuyết hiện đại, lên tiếng đề nghị: "Ngươi thích kịch bản kiểu gì? Là phô trương sức mạnh và thế lực cường đại của bản thân, hay là kiểu lấy được món đồ mà cha ngươi cực kỳ khao khát rồi thản nhiên ném cho ông ấy?"
"Ưm... Thế lực các thứ thì ta chẳng hứng thú. Còn về sức mạnh thì người nhà đều biết khinh công của ta rất giỏi rồi."
Dù sao thì cha hắn mỗi lần tức giận muốn đ.á.n.h đòn đều chẳng bao giờ đuổi kịp hắn.
"Cha ta chỉ mong đại ca có thể giữ vững được vinh quang của gia tộc, nếu có thể tiến xa hơn một bước thì càng tốt. Ta mới không muốn để ông ấy được toại nguyện dễ dàng như vậy đâu."
Khổng Linh Chi thầm nghĩ: Nhìn là biết, cha ngươi có đứa con trai như ngươi thì đời này xác định không thể nào toại nguyện nổi rồi.
Nàng ngẫm nghĩ một lát: "Kịch bản kiểu 'Binh vương về quê phát hiện con gái ruột phải ngủ chuồng chó, nổi trận lôi đình triệu hồi mười vạn thiên binh giáng lâm', ngươi thấy kịch bản này có được không?"
"Binh vương là cái gì?"
"Thì kiểu như Võ lâm minh chủ, Đại tướng quân các loại ấy."