Thần Y Kiều Nương: Tướng Công, Lên Giường Trị Liệu

Chương 2: Hệ thống thần y

Cô dè dặt hỏi: "Vậy... ta có cần làm gì không?"

"Từ nay về sau, thân xác này và tất cả mọi thứ liên quan đến nó, đều thuộc về ngươi."

"Ý là, ta làm gì cũng được? Có thể sống tùy tâm sở dục, kể cả làm chuyện xấu sao?"

Giọng nói đó đáp lại: "Thiện ác đều có luân hồi nhân quả. Khổng thị Linh Chi chỉ làm việc thiện."

Khổng Linh Chi không nhịn được, bèn "cà khịa" một câu: "Nhưng nếu cô ấy cứu ta, mà ta lại làm rất nhiều chuyện xấu, hãm hại nhiều người hơn, chẳng lẽ cô ấy không hối hận sao?"

"Ngươi làm chuyện xấu thì liên quan gì đến cô ấy? Cô ấy hành thiện là chuyện của cô ấy, ngươi làm ác là chuyện của ngươi." Giọng nói dừng lại một chút: "Dùng lời của nhân gian các ngươi mà nói, cô ấy lại không phải mẹ ngươi, ngươi có g.i.ế.c người phóng hỏa thì tự có pháp luật trừng phạt."

Khổng Linh Chi:... Quá có lý.

Cô lập tức thấy nhẹ nhõm: "Vậy ta nên cảm tạ cô ấy thế nào đây? Cứ thế nhận mọi thứ của người ta, lòng ta thấy áy náy quá."

"Nếu ngươi muốn cảm tạ, vậy hãy chăm sóc tốt cho mẹ của cô ấy đi. Tuy cô ấy đã thành tiên, thoát ly trần thế, nhưng dù sao cũng là tình mẹ con một kiếp."

"Ta hiểu rồi." Khổng Linh Chi nhìn lên hư không, cô không biết Khổng Linh Chi kia có đang nhìn mình không: "Cảm ơn! Tuy ta không làm được như cô, nhưng ta cũng sẽ cố gắng làm việc tốt, không làm hỏng danh tiếng của cô."

"Xét thấy ngươi là cô hồn dã quỷ mà công đức tích lũy cũng không ít, tặng ngươi một món quà nhỏ."

Nói xong, sự tồn tại đó hoàn toàn biến mất, trước mặt Khổng Linh Chi xuất hiện một màn hình ánh sáng.

[Hệ thống Thần Y xin phục vụ quý khách.]

[Đã ghi nhận ước mơ cuối cùng của ngài: Trở thành Thần Y Tuyệt Thế.]

"Khoan đã! Ta có ghi nhận cái này đâu!"

[Bước đầu tiên để trở thành Thần Y Tuyệt Thế: Thu thập d.ư.ợ.c liệu. Mời ngài hoàn thành nhiệm vụ tân thủ theo hướng dẫn của hệ thống.]

[Nhiệm vụ tân thủ: Điều cơ bản và quan trọng nhất của một y sinh là nhận biết thảo dược. Thu thập mười loại thảo d.ư.ợ.c khác nhau, mỗi loại trọng lượng lớn hơn hoặc bằng một trăm gam. Hoàn thành sẽ kích hoạt Thảo d.ư.ợ.c Đồ giám.]

Khổng Linh Chi: Thôi được rồi, thần y cũng tốt. Có hack vẫn hơn là không có gì.

Cô đường đường là một người xuyên không, nếu không có chút hack thì còn mặt mũi nào mà chào hỏi đồng đạo.

Khi cô vừa sắp xếp lại tình hình hiện tại, mẹ của Khổng Linh Chi, Lâm thị, vội vã đi vào.

Vẻ mặt bà đầy vui mừng: "Con gái, nhà họ Vương đến dạm hỏi rồi!"

Khổng Linh Chi sững sờ.

"Thật đó! Bà mối đang ở tiệm t.h.u.ố.c kìa, sau này con có chỗ nương tựa rồi." Bà vừa nói vừa nhìn khuôn mặt con gái, vết thương đã bôi t.h.u.ố.c mỡ, cả khuôn mặt xấu xí đến mức có thể dọa trẻ con khóc thét. Bộ dạng này, nếu nhà họ Vương không đến dạm hỏi, con gái của bà biết làm sao bây giờ!

"Khoan đã!" Khổng Linh Chi cuống lên: "Mẹ chưa đồng ý hôn sự này chứ? Con không gả!"

Lâm thị mấp máy môi: "Không phải gả, mà là nạp con vào cửa. Nhà họ Vương là gia đình thế nào chứ, cả nhà có hai vị tú tài. Nếu không phải con cứu thiếu gia nhà họ, còn không được làm cái lương thiếp này đâu."

Khổng Linh Chi:???

Trời ạ, may mà nguyên chủ c.h.ế.t rồi, không thì chắc cũng bị tức sống lại mất. Cô tốt bụng cứu một mạng người, kết quả cách báo ơn của đối phương là nạp cô làm tiểu thiếp?

Mẹ kiếp!

Sắc mặt Khổng Linh Chi u ám: "Mẹ, mẹ đi trả lời người nhà họ Vương đi, nói con không đồng ý."

"Trời ơi! Con ngốc à? Dung mạo của con đã thế này rồi, ngoài nhà họ Vương ra, còn ai đến nói chuyện cưới xin nữa!" Lâm thị sốt ruột: "Con không lấy chồng, chẳng lẽ định làm bà cô già cả đời à?"

Khổng Linh Chi: "Lúc con rơi xuống nước bất tỉnh, con hình như... thấy cha rồi."

"Cái gì?" Lâm thị sững sờ, rồi lập tức nắm c.h.ặ.t t.a.y cô, nước mắt tuôn ra ào ạt: "Cha con... ông ấy... ông ấy có khỏe không?"

Bọn họ là thanh mai trúc mã lớn lên cùng nhau. Sau này bà gả qua đây, một người hành y xem bệnh, một người quán xuyến nhà cửa, hai người sống những ngày tháng vô cùng thoải mái. Đám phụ nữ xung quanh đều ghen tị vì bà gả được người chồng tốt, tính tình ôn hòa lễ độ, đối xử với bà cũng rất tốt. Nếu không phải còn có con gái, lúc đó bà đã đi theo ông ấy rồi.

Trong lòng Khổng Linh Chi có chút áy náy, nhưng điều đó không cản trở cô bịa chuyện.

"Khỏe lắm ạ. Cha chữa bệnh cứu người tích được nhiều công đức, ở dưới âm phủ còn được làm một chức quan nhỏ nữa."

"Thật sao?" Nước mắt Lâm thị chảy ròng ròng: "Mẹ đã biết mà, người tốt như ông ấy, ông trời sẽ không bạc đãi đâu."

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn