Thần Y Kiều Nương: Tướng Công, Lên Giường Trị Liệu

Chương 194: Cô ấy dám bị sét đánh

Minh Thắng Thiên có khoảnh khắc như ngừng thở.

Một lúc lâu sau, hắn đột nhiên nói: "Lục Nhân, nếu ngươi dám lấy ta ra làm trò đùa, ta thật sự sẽ truy sát ngươi đến chân trời góc biển."

Minh Thắng Thiên hắn cả đời này, muốn làm gì đều làm được, tuy giờ tàn phế, nhưng trong giang hồ không ai dám coi thường.

Lục Nhân: "Ngươi tưởng ai cũng thích đến cái đảo này chắc? Nếu không phải cô ấy có chút hứng thú với vợ ngươi, muốn mở mang tầm mắt, ta đã sớm đưa cô ấy về nhà rồi."

"Về nhà?" Minh Thắng Thiên không nhịn được cười: "Đưa cô ấy về nhà nào? Là nhà cha mẹ ngươi, hay nhà cậu ngươi?"

Lục Nhân đắc ý vô cùng: "Ngươi không hiểu, ta muốn đưa cô ấy về ra oai."

"Cái gì?"

"Thể hiện trước mặt người khác!"

Minh Thắng Thiên hiểu ngay, chẳng phải là muốn về khoe khoang sao: "Nếu vị Khổng cô nương này thực sự chữa khỏi cho ta, gia sản của ta mặc các ngươi lấy dùng, khi nào cần đến ta, báo một tiếng, ta tuyệt không chối từ."

Đang nói chuyện, bên ngoài đột nhiên có vật bay vào, Lục Nhân giơ tay bắt lấy, là một chùm chìa khóa.

Tiếp đó một giọng nói truyền đến: "Đây là chìa khóa kho, chỉ cần chữa khỏi cho chàng, đồ trên đảo Kim Tiền tùy các ngươi lấy, nếu không tiện mang đi, ta có thể dùng tàu chở qua."

Người đến là vợ của Minh Thắng Thiên, chủ nhân của mấy chục hòn đảo lân cận, Nam Dữ Hầu được triều đình sắc phong.

Cô mặc một bộ trường bào màu sẫm, loại vải mà phi tần hậu cung mỗi năm chỉ được một cây, bị cô may thành quần áo mặc thường ngày, chỉ vì vải mềm mại, màu sắc lại trang nhã.

Trên đầu không đeo trang sức, chỉ có cổ tay đeo một chuỗi vòng được tết từ những viên đá quý nhiều màu sắc, đá quý đều là đá thô chưa qua mài giũa, giống như bé gái nghịch ngợm nhặt một chuỗi đá bên sông, lỏng lẻo đeo trên cổ tay.

Chân đi đôi giày da, làm từ da cá lớn dưới biển.

Phía sau có hai thiếu nữ dung mạo xinh đẹp, tay bưng khay ngọc, trong khay là trái cây ngoại quốc.

Cô nhận lấy khay ngọc, ngồi xuống bên giường, cầm miếng trái cây đã cắt sẵn đút cho Minh Thắng Thiên.

Lục Nhân ném chùm chìa khóa lên bàn, cầm lấy quả ăn, lập tức đ.á.n.h giá: "Bình thường, không ngon bằng sơn tra Khổng lang trung làm."

Minh Thắng Thiên xưa nay không chịu thua, hắn đến ông trời còn không phục, huống chi là Lục Nhân?

Lập tức nói: "Sơn tra có gì đặc biệt, ta muốn ăn lúc nào chẳng được, mấy loại hoa quả ngoại quốc này đâu phải ai cũng được ăn."

Lục Nhân nghe vậy, lập tức bị k*ch th*ch lòng hiếu thắng, hắn thầm nghĩ, trước đây ta không có ý trung nhân, lần nào cũng bị ngươi khoe mẽ vào mặt thì thôi, giờ ta có Khổng Linh Chi, nhất định phải cho ngươi biết thế nào là nhân ngoại hữu nhân thiên ngoại hữu thiên.

"Hoa quả có ngon đến mấy cũng chỉ là h*m m**n ăn uống, Khổng lang trung làm cho ta một chiếc đèn, sáng như ban ngày, độc nhất vô nhị trên đời, cho dù có người làm ra cái y hệt, cũng không thể thắp sáng như chiếc đèn này."

Minh Thắng Thiên: "Ta thấy ngươi đang nằm mơ giữa ban ngày! Ta ở trên đảo thấy qua bao nhiêu thứ lạ lùng, một chiếc đèn cỏn con cũng đáng để ngươi mang ra khoe khoang? Nếu nói đáng khoe, gần đây có người mang đến mấy viên dạ minh châu, ban đêm phát sáng, sáng vằng vặc như trăng rằm, đèn đuốc phàm trần sao so được với ánh trăng?"

Lục Nhân: "!!!"

"Chiếc đèn này cũng không phải đèn thường, ngươi biết nó dùng gì để thắp sáng không? Dùng sấm sét trên trời! Mượn từ chỗ Lôi Công Điện Mẫu, được cô ấy dung nhập vào trong đèn, ánh sáng rực rỡ, không thể nhìn thẳng."

Hai người tranh luận kịch liệt xem dạ minh châu sáng hơn hay đèn Khổng Linh Chi làm sáng hơn suốt nửa canh giờ!

Nam Dữ Hầu Phục Mộng lẳng lặng nhìn hai người tranh cãi, đợi họ cãi xong, gọi tỳ nữ: "Mang một đĩa trái cây cho Khổng lang trung."

"Vâng!"

"Mấy vị lang trung của Hồi Xuân Cốc kia, cũng mang một đĩa."

"Vâng."

Lục Nhân ngạc nhiên: "Người của Hồi Xuân Cốc cũng ở đây? Trước đó chẳng phải mời họ rồi, bảo không chữa được sao?"

Minh Thắng Thiên nói nhiều hơi mệt, Phục Mộng giải thích: "Mấy hôm trước, Lý cốc chủ nói ông ấy nhận một đệ t.ử thiên phú cực cao, có chút ý tưởng về vết thương của Thắng Thiên, ta bèn mời họ qua đây."

Lục Nhân nghe vậy, lập tức hứng thú, rất muốn đi xem thử vị đệ t.ử Hồi Xuân Cốc này.

Phục Mộng ho khan một tiếng: "Vị đại phu này tính tình hơi lạnh lùng, ngươi đừng đi trêu chọc hắn, nếu chọc giận hắn không chịu chữa thương cho Thắng Thiên, đừng trách ta cắt đầu ngươi đem biếu hắn để hả giận."

Phục Hầu gia tuy sống trên đảo, nhưng ở trung nguyên bất kể là chính đạo tà đạo hay triều đình đều không dám chậm trễ với cô, cô không can thiệp chuyện giang hồ, nhưng làm ăn với cả tam đạo cửu lưu, mấy vị các lão trong triều đình hằng năm đều nhận được một khoản "tiền trà nước" từ cô, chưa kể đến những kỳ trân dị bảo cô dâng lên.

Cô mà ban lệnh truy sát, Lục Đường sẽ là người đầu tiên bắt Lục Nhân trói gô lại đưa tới.

Lục Nhân chẳng những không giận, ngược lại còn không kiêng nể gì: "Thế thì đã sao, chỉ cần Khổng lang trung chữa khỏi cho tên xui xẻo này, đừng nói đắc tội một cái Hồi Xuân Cốc, cho dù đắc tội cả giang hồ, ngươi cũng phải cung phụng ta."

Phục Mộng: "Ngươi tin tưởng vị Khổng lang trung này như thế? Không sợ cô ấy chữa không được sao?"

"Cô ấy chắc chắn làm được! Các người căn bản không hiểu, cô ấy là thiên tài tuyệt đỉnh, văn võ song toàn, cái gì cũng giỏi."

Thấy Lục Nhân bộ dạng vinh dự lây như vậy, Minh Thắng Thiên lại không phục: "Cô ấy năm nay chưa đến hai mươi chứ? Trẻ như vậy, võ công cao đến đâu được? Nếu luận văn võ song toàn, chỉ có Phục Mộng mới xứng là thế vô song."

"Phục Hầu gia? Cô ấy không được, đ.á.n.h không lại Khổng lang trung."

một trong những người Minh Thắng Thiên đời này khâm phục nhất đó là vợ mình, nghe vậy giận dữ: "Ngươi nói ai không được? Ngươi mới không được! Phục Mộng võ công đã gần đạt nhất lưu, Khổng lang trung bước chân phù phiếm rõ ràng nội lực nông cạn, hai người căn bản không thể so sánh."

"Nội lực nông cạn? Hừ! Ngươi đúng là ếch ngồi đáy giếng, không biết trời cao đất dày, trên đời nhân tài lớp lớp, cô ấy chỉ là nội lực cao thâm đến mức phản phác quy chân, trở về nguyên bản thôi. Cỡ như Phục Hầu gia, cô ấy một hơi đ.á.n.h được năm người."

"Ngươi cứ c.h.é.m gió đi!" Minh Thắng Thiên nếu không phải gân mạch đứt hết, chắc chắn phải tự tay so tài với Lục Nhân: "Phục Mộng chấp cô ấy một tay cô ấy cũng đ.á.n.h không lại."

"Khổng lang trung có thể không dùng khinh công."

"Phục Mộng chấp cô ấy thêm một chân."

Mắt thấy hai người nói qua nói lại sắp lôi cô đi tỷ thí, Phục Mộng vội vàng giơ tay: "Đừng vội đừng vội, Khổng cô nương mới tới, sao cũng phải để người ta nghỉ ngơi đã, có nhiều cơ hội luận bàn mà."

Lục Nhân: "Hừ, Khổng lang trung cô ấy là thầy thuốc, lấy cứu người làm nhiệm vụ của mình, ngày thường ít khi luyện võ, đều dồn hết tâm sức vào nghiên cứu y thuật rồi."

Minh Thắng Thiên: "Phục Mộng văn trị võ công, kinh doanh chăn nuôi, không gì không tinh thông, nếu không có cô, bách tính trên đảo sao có thể an cư lạc nghiệp? Còn vị Khổng lang trung của ngươi, chỉ là một lang trung thôi, cô ấy có nỗ lực đến mấy, cả đời cứu được bao nhiêu người? Phục Mộng có thể nuôi sống vạn dân!"

Lục Nhân: "!!!"

Hắn xắn tay áo: "Nuôi sống vạn dân thì sao chứ, Khổng lang trung còn tinh thông độc thuật, có thể độc c.h.ế.t ngàn vạn người."

Nói đến đây, Minh Thắng Thiên càng thêm tự tin: "Hừ, Phục Mộng từng c.h.é.m g.i.ế.c vô số hải tặc trên biển, g.i.ế.c người như ngóe, m.á.u chảy xuống biển một năm không tan."

Phục Mộng: Ta không có!

Lục Nhân thấy khoản này so không lại, lại nghĩ ra cái khác: "G.i.ế.c người tính là bản lĩnh gì, Khổng lang trung dám để sét đánh!"

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn