Lão ăn mày nói nửa ngày, thấy Dạ Phong vẫn không thông suốt, đành phải nói toạc ra: "Cô ấy không phải thiếu trang chủ, nhưng lại được lấy tên danh kiếm, chỉ có con cái của trang chủ mới có tư cách này. Nhưng rõ ràng là con trang chủ, kiếm pháp cũng không tệ, không đến mức vì thua tỷ thí mà bị đuổi xuống núi."
Dạ Phong: "Cho nên?"
"Cho nên..."
"Ý của lão già này là, cô nương đó cãi nhau với cha, giận dỗi bỏ xuống núi, chắc chắn là muốn tạo dựng danh tiếng rồi mới quay về." Lục Nhân nói xong chuyện với Văn tiên sinh bèn nhanh chóng đi đến bên cạnh Khổng Linh Chi, Văn tiên sinh cũng như lúc đến, lặng lẽ biến mất không dấu vết.
Dạ Phong không hiểu: "Thế thì sao?"
Không đợi lão ăn mày mở miệng, Lục Nhân lại cướp lời: "Cha cô ấy không phải người dễ chung sống, hung dữ lắm, chắc chắn sẽ phái người bắt cô ấy về, cậu đi theo bên cạnh, chưa biết chừng bị vạ lây."
Dạ Phong: "Ông ta sẽ g.i.ế.c ta sao?"
"Thế thì không đến mức, dù sao cũng là danh môn chính phái, cùng lắm là mượn danh nghĩa chỉ điểm đ.á.n.h cho cậu một trận thôi."
Dạ Phong: "!!!" Cầu còn không được!
"Đừng nói nữa, ta đi tìm Uất Trì cô nương đây!"
Biết đâu lúc Uất Trì cô nương bị cha bắt về, có thể mang cả hắn về Kiếm Trang, đến lúc đó hắn có thể tỷ thí với bao nhiêu cao thủ!
Lão ăn mày: "Cậu có biết Kiếm Trang khắc nghiệt thế nào không? Nếu lấy con gái trang chủ, cậu cả đời này đừng hòng rời khỏi đó, sẽ bị giữ lại làm con rể ở rể, ngày nào cũng bị bắt nạt cho xem."
Lục Nhân không nhịn được nói mỉa: "Người ta kỳ phùng địch thủ tỷ thí một trận thôi, sao qua mồm ông lại thành tư tình rồi? Đúng là người nhân nghĩa thấy cái gì cũng nhân nghĩa, người dâm dê thấy cái gì cũng ra tình ái, trong mắt ông chắc chỉ có nhi nữ tình trường thôi nhỉ."
"Lục Nhân!" Lão ăn mày rút ra cây gậy quất về phía Lục Nhân: "Hôm nay ta phải thay võ lâm trừ hại, diệt cái tai họa này!"
Hai người thoáng chốc đã qua vài chiêu, Lục Nhân vận khinh công, vừa nhảy nhót né tránh vừa châm chọc: "Ông mà đòi thay mặt võ lâm... ông xứng sao? Mười năm trước còn miễn cưỡng gọi là cao thủ hạng nhất, giờ rớt xuống hạng hai rồi, nói câu này không sợ trẹo lưỡi à."
"Hôm nay ta nhất định phải làm thịt ngươi!"
Lục Nhân tránh được sát chiêu của lão ăn mày: "Khổng lang trung, cô về ngủ trước đi, ta về ngay đây, không cần chừa cửa cho ta đâu, ta tự trèo cửa sổ được."
Khổng Linh Chi: "..."
Dạ Phong đ.á.n.h từ trưa đến nửa đêm, mệt rã rời, về đến khách đ**m nằm xuống là ngủ ngay.
Bên này Khổng Linh Chi khóa cửa lại, sau đó bôi t.h.u.ố.c độc lên cửa sổ. Nghĩ ngợi một chút vẫn thấy chưa yên tâm, lại đặt thanh trường đao lên giường. Nếu nửa đêm Lục Nhân dám làm phiền cô ngủ, cô sẽ cho hắn một đao, giật điện cho hắn đến mức không tự lo liệu được cuộc sống.
...
Lục Nhân đ.á.n.h với lão ăn mày vài chiêu rồi dừng lại, móc ngân phiếu từ trong n.g.ự.c ra: "Ta muốn đi đảo Kim Tiền, cho hai vé tàu."
Lão ăn mày không nhận, hỏi ngược lại: "Ngươi đi đó làm gì? Lại còn hai vé... chẳng lẽ định mang Khổng cô nương đi cùng?"
"Đương nhiên, nghe nói phong cảnh trên đảo rất đẹp, còn có nhiều thứ hay ho thú vị, ta muốn đưa cô ấy đi chơi."
Lão ăn mày: "Nơi đó vàng thau lẫn lộn, tam giáo cửu lưu, còn có không ít người ngoại quốc... Ngươi không sợ cô ấy xảy ra chuyện à?"
"Ta bảo vệ được cô ấy."
"Ngươi bảo vệ cái rắm! Gần đây không ít kẻ dò la tin tức của cô ấy, chỉ riêng chỗ ta đã có hơn chục kẻ muốn mua mạng cô ấy rồi. Ngươi không mau để cô ấy về nhà làm lang trung đi, còn muốn đưa ra biển?"
"Cô ấy đâu phải nữ nhi yếu đuối không có sức tự vệ."
Lão ăn mày bực bội nói: "Nội lực cô ấy quả thực lợi hại, nhưng nếu có phòng bị, lấy mạng cô ấy dễ như trở bàn tay."
"Dù sao ta cũng sẽ bảo vệ cô ấy."
"Hừ, nhỡ ngươi bảo vệ không được thì sao?"
"Thì c.h.ế.t chứ sao." Lục Nhân dửng dưng: "Người trong giang hồ, có mấy ai sống lâu trăm tuổi, nếu vì sợ c.h.ế.t mà không làm gì, mới là uổng phí một đời."
"Nói thì hay lắm, ngươi muốn cùng người ta đồng sinh cộng tử, cũng phải xem người ta có muốn hay không. Hừ, lão phu lại thấy Dạ thiếu hiệp với cô ấy rất xứng đôi, một người kiếm thuật phù quang lược ảnh, một người y thuật diệu thủ hồi xuân, tuyệt phối!"
Lục Nhân: (liếc mắt)
"Còn có cái lão già lẩm cẩm, mắt mờ chân chậm."
"Ai cũng tốt hơn cái kẻ người gặp người ghét, ch.ó gặp ch.ó chê như ngươi!"
Hai người cãi qua cãi lại ồn ào rồi lại đ.á.n.h nhau.
...
Lục Nhân lấy được vé tàu, lúc này đã là canh tư, hắn không đi tìm Khổng Linh Chi mà về phòng mình nghỉ ngơi.
Bạn hỏi hắn vì sao có phòng riêng mà còn đi tranh giường với Dạ Phong ư?
Đừng hỏi, hỏi ra thì là giường người khác ngủ mới ngon.
...
Hắn chỉ ngủ một canh giờ rồi đi tìm Khổng Linh Chi, gọi cô dậy, trước tiên chạy quanh thành nửa canh giờ, sau đó quay về ăn cơm.
Khổng Linh Chi ngáp ngắn ngáp dài, lúc ăn cơm mắt cũng mở không lên.
"Hôm nay chúng ta xuất phát đi Thanh Châu, từ Thanh Châu ra biển đến đảo Kim Tiền, vé tàu ta đặt xong rồi."
Khổng Linh Chi gật đầu: "Được."
Lục Nhân bóc trứng gà, hỏi: "Trên đảo vàng thau lẫn lộn, còn có không ít người phiên bang dị tộc, trong đó không thiếu cao thủ quái tài, phụ nữ ở trên đảo rất nguy hiểm, cô nếu hối hận bây giờ vẫn còn kịp."
Trong phim kiếm hiệp bình thường, nghe thấy những lời này, chắc chắn phải nói mình tuyệt đối không hối hận. Nhưng Khổng Linh Chi vừa nghe xong đã thấy hơi rén: "Cái gì? Nguy hiểm thế sao? Chuyện này... thật ra ta không ra biển cũng được, hay là ta bỏ tiền thuê người đưa thư?"
Dù sao người cần nhờ vả cũng không phải cô, cô là bác sĩ, chịu rủi ro lớn thế này đi chữa bệnh cho người ta có vẻ không ổn lắm.
Chưa đợi Lục Nhân mở miệng, cô đặt đũa xuống nghiêm túc nói: "Ta suy đi tính lại, đúng là cha mẹ còn không đi xa, trong nhà còn có mẹ đang đợi, ta đã lâu không về là bất hiếu rồi, sao có thể không chào hỏi tiếng nào đã ra biển chứ."
Lục Nhân: (liếc mắt)
"Ta sẽ bảo vệ cô."
"Bằng cái khinh công tuyệt đỉnh của huynh hả?"
Lục Nhân: "..."
"Thế còn đi không?" Hắn nói rồi bỏ quả trứng đã bóc vỏ vào bát Khổng Linh Chi, đang đợi đối phương khen mình hai câu thì nghe cô nói: "Huynh rửa tay chưa?"
Lục Nhân: "Rửa rồi! Rửa sạch sẽ rồi! Không tin cô nhìn xem."
Hắn xòe đôi tay ra trước mặt Khổng Linh Chi: "Ta còn đặc biệt thêm chút nước hoa, cô không ngửi thấy mùi thơm sao?"
Ngửi thấy cả buổi sáng rồi...
Khổng Linh Chi day day mũi: "Haizz, làm lang trung thật không dễ dàng, vẫn là nên bỏ y theo võ thôi, nếu võ công ta thiên hạ vô địch, thì đi đâu chẳng được."
Lục Nhân: "Mấy người từng xưng là thiên hạ vô địch, c.h.ế.t t.h.ả.m lắm. Vì cả thiên hạ đều là kẻ thù của họ."
Ăn cơm xong, Khổng Linh Chi thu dọn hành lý, thấy Lục Nhân vẫn đứng đó: "Không phải bảo hôm nay xuất phát sao? Sắp đến trưa rồi."
"Cô vẫn muốn đi?"
Khổng Linh Chi: "Huynh không phải bảo sẽ bảo vệ ta sao?"
Lục Nhân: "!!!"
"Ta nhất định sẽ bảo vệ cô thật tốt, ai cũng đừng hòng động đến một sợi tóc của cô!" Hắn nói xong về phòng mình đeo hành lý lên: "Đi thôi, cô vẫn cưỡi con lừa nhỏ kia à?"
"Ừ!"
Hai người nói với Dạ Phong một tiếng rồi cưỡi lừa ra khỏi thành.
Trên đường đi, Khổng Linh Chi nhìn con lừa quen mắt dưới thân Lục Nhân, rơi vào trầm tư.
"Con lừa này..."
Lục Nhân: "Nhặt được, lão ăn mày không cần con lừa nữa, ta thấy vứt đi thì phí, nhặt về cưỡi."