Thần Y Kiều Nương: Tướng Công, Lên Giường Trị Liệu
Chương 181: Hạ thấp tiêu chuẩn đạo đức một chút
Việc đầu tiên cần làm sau khi quyết định "hạ thấp tiêu chuẩn đạo đức"... là tìm một người mua cho lọ Hắc Ngọc Đoạn Tục Cao của cô.
Thực ra cũng chẳng phải vì thiếu tiền, dù sao trong nhà vẫn còn cất giữ không ít ngân phiếu, mà bản thân cô đối với chất lượng cuộc sống cũng không có nhu cầu quá cao sang.
Chuyện là lúc trước, sau khi chữa khỏi chân cho Thường Nguyên Lệnh, hệ thống đã thưởng cho cô phương t.h.u.ố.c Hắc Ngọc Đoạn Tục Cao. Ngay sau đó là một nhiệm vụ nhánh về chế dược.
[Nhiệm vụ nhánh: Xưởng d.ư.ợ.c phẩm Khổng thị số 1. Yêu cầu: Chế tạo 10 loại t.h.u.ố.c khác nhau có độ khó trên 95. Sau khi hoàn thành sẽ nhận được sự gia tăng may mắn trong chế thuốc, nâng cao tỷ lệ thành công.]
Theo sự thẩm định của hệ thống, Hắc Ngọc Đoạn Tục Cao là loại t.h.u.ố.c có độ khó trên 95. Trước đó cô chế ra Bách Hoàn Đan cũng thuộc loại này, nhưng ngặt nỗi d.ư.ợ.c liệu cần thiết cho hai loại t.h.u.ố.c này cô đều chưa có đủ...
Haizz, học y đúng là công việc khiến người ta hói đầu mà. Khổng Linh Chi chỉ muốn tìm một miếng da heo để khâu vá cho bình tĩnh lại.
...
Lúc Lục Nhân tìm thấy Dạ Phong, thiếu niên này đang chăm chú lau thanh kiếm của mình. Lục Nhân chẳng thèm khách sáo, trực tiếp trèo cửa sổ vào: "Nghe nói cậu muốn tìm ta?"
Dạ Phong ngơ ngác nhìn hắn.
"Ta là Giang Phồn mà sư huynh cậu hay nhắc tới đây."
Dạ Phong kinh hãi, trố mắt nhìn Lục Nhân từ đầu đến chân: "Nhưng sư huynh ta nói ngươi là kẻ hống hách ngang ngược, tàn bạo bất nhân, tướng mạo bỉ ổi, xấu xí không ai bằng..."
Mấy cái khác thì chưa biết, nhưng người trước mặt này nhìn thế nào cũng không thể gọi là "xấu xí không ai bằng" được chứ?
Lục Nhân câm nín.
"Sư huynh cậu mới là kẻ lòng dạ hẹp hòi, tính toán chi li, dung mạo xấu xí lại còn tâm địa nhỏ nhen."
Thực tế thì cả hai người họ đều từng vượt qua kỳ thi Hương, dung mạo chắc chắn không thể xấu được.
Dạ Phong ít nhiều cũng từng nghe sư huynh kể về Lục Nhân, lúc này không nhịn được lên tiếng bênh vực: "Năm đó sư huynh ta vốn dĩ có thể đỗ đạt trong kỳ thi Hội, nếu không phải bị ngươi hãm hại thì đâu đến nỗi thi trượt."
Lục Nhân tỏ vẻ kinh ngạc tột độ: "Hắn nói với cậu như thế à? Chà, đúng là không biết xấu hổ! Tự mình thi không đỗ lại đổ thừa cho ta? Đề thi có phải do ta ra đâu, sao hắn không trách ông trời sinh ra hắn đầu óc ngu si đần độn luôn đi?"
Lần đầu tiên Dạ Phong gặp người nói năng sắc sảo như vậy, nghẹn lời một lúc mới nói: "Nếu không phải ngươi cố tình gây rắc rối cho sư huynh, huynh ấy chắc chắn đã đỗ rồi."
Lục Nhân đảo mắt: "Ta chỉ uy h.i.ế.p hắn vài câu thôi, nếu thế mà gọi là gây rắc rối thì ta nhận. Nói đi, cậu muốn đ.á.n.h thế nào? Tỷ thí khinh công hay ám khí?"
Dạ Phong lại trầm mặc một hồi: "Sư huynh nói, trước kỳ thi ngươi từng sai người nửa đêm lẻn vào nhà huynh ấy, lấy trộm hành lý và sách vở."
"Ngậm m.á.u phun người!" Lục Nhân lập tức phản bác: "Ta đời nào lại sai người đi làm cái trò đó? Với khinh công của ta, muốn xử hắn thì tự tay ta làm còn tiện hơn. Hơn nữa ta trộm đồ của hắn làm cái gì?"
Kể từ hồi nhỏ trộm tiền của muội muội bị cậu ruột dạy dỗ cho một trận nhớ đời, hắn đã khắc cốt ghi tâm là không được trộm cắp. Nhìn ai ngứa mắt thì cùng lắm là đ.á.n.h cho một trận thôi. Tất nhiên, để đề phòng đối phương mách lẻo với người nhà, hắn sẽ bịt mặt lại.
Dạ Phong kiên quyết: "Sư huynh ta không thể nào nói dối! Chính vì đêm đó bị dọa, cộng thêm hành lý bị mất, tối ngủ bị lạnh nên hôm sau đi thi huynh ấy bắt đầu sốt. Cố gượng làm bài xong về nhà là ốm liệt giường."
Sư huynh kể, những ngày ốm đau đó đầu óc mơ màng, có lúc tưởng như mình đã c.h.ế.t. Cũng nhờ biến cố đó mà huynh ấy ngộ ra rằng, nếu xuất thân không tốt, dù có đỗ tiến sĩ thì cũng chẳng biết lúc nào đắc tội với quan to hiển quý mà mất mạng. Cả đời luồn cúi, nơm nớp lo sợ, làm tay sai cho những kẻ quyền quý thâm căn cố đế, cuối cùng có khi còn bị đẩy ra làm bia đỡ đạn.
Chi bằng gửi tình nơi non nước, làm một người trong giang hồ tiêu d.a.o tự tại. Có lẽ nhờ nghĩ thông suốt nên bệnh tình của sư huynh cũng dần khỏi, sau đó quay về núi tiếp tục theo sư phụ học võ, bao năm nay chưa từng xuống núi.
Lục Nhân ngẫm nghĩ một lát rồi nói: "Sư huynh cậu chắc chắn là chắn đường kẻ nào đó nên bị hại rồi, nhưng vì ta vẫn luôn đối đầu với hắn nên kẻ đứng sau mới mượn danh nghĩa của ta để ra tay. Sư huynh cậu hiện đang ở đâu? Cậu viết thư bảo hắn tới đây, ta sẽ đối chất trực tiếp với hắn cho ra ngô ra khoai."
"Cái này..." Dạ Phong do dự một chút rồi đồng ý: "Vậy ngày mai ta sẽ viết thư cho sư huynh. Nhưng trước đó, chúng ta có thể tỷ thí một trận."
"Ta thật không hiểu nổi, đã ghi hận ta bao nhiêu năm như thế, sao sư huynh cậu không tự mình xuống núi tìm ta tỷ thí?"
Danh tiếng của hắn trong giang hồ đâu phải ngày một ngày hai, cái tên họ Tôn kia sao không sớm tìm hắn?
Điểm này thì Dạ Phong biết rõ: "Sư huynh nói huynh ấy đ.á.n.h không lại ngươi."
Lục Nhân: "..."
"Sư huynh bảo huynh ấy không có thiên phú về võ học, trước đây dù có hận cũng đ.á.n.h không lại. Mấy năm nay kiếm pháp của ta có chút thành tựu, chuẩn bị xuống núi lịch luyện, sư huynh mới kể chuyện của ngươi, dặn ta nhất định phải tẩn cho ngươi một trận tơi bời..."
Trước khi xuống núi, sư huynh còn dặn đi dặn lại, nếu có thể thì hãy đ.á.n.h gãy tay Lục Nhân.
Lục Nhân nhún vai: "Cậu thực sự muốn tỷ thí thì bây giờ bắt đầu luôn cũng được, dù là khinh công hay ám khí, ta đều phụng bồi đến cùng."
Dạ Phong: "Ta chỉ biết kiếm pháp."
Lục Nhân: "Ý cậu là muốn đường đường chính chính tỷ thí với ta một trận đúng không?"
"Đúng!"
"Vậy ta sử dụng sở trường là khinh công và ám khí chắc chắn cũng hợp lệ, giống như cậu dùng kiếm pháp vậy, đúng không?"
"Ừ."
"Vậy vấn đề là ở chỗ này, nếu hai ta tỷ thí, ngay từ đầu ta đã dùng khinh công bay ra xa tít tắp, cậu định làm thế nào?"
Dạ Phong cứng họng.
Trên mặt Lục Nhân hiện lên nụ cười đắc ý như đang dụ dỗ trẻ con: "Ta đâu thể đứng yên một chỗ cho cậu đánh, đúng không? Thế thì gọi gì là tỷ võ. Mà với khinh công của ta, cậu chắc chắn đuổi không kịp, cho nên kết quả cuối cùng chỉ có một, đó là bất phân thắng bại."
Dạ Phong gật gù: "Nói cũng có lý."
"Đã thế thì chúng ta cũng chẳng cần tốn công vô ích làm gì, đằng nào kết cục cũng đã định rồi."
Thiếu niên với gương mặt non nớt nhìn thanh kiếm trong tay, rơi vào trầm tư.
Lục Nhân ngáp một cái, đi thẳng về phía giường: "Cậu cứ từ từ suy nghĩ, ta là người nhân nghĩa nhất trần đời, sẽ không bỏ trốn đâu. Mấy ngày này ta sẽ ở lại chỗ cậu, lúc nào cậu muốn tỷ thí cũng được."
Nói xong, hắn nằm vật xuống giường, thoải mái đ.á.n.h một giấc.
Dạ Phong đứng chôn chân tại chỗ: "..."
Tự nhiên thấy nhớ núi quá, người dưới núi sao ai cũng kỳ quái thế này.
Hắn không ngủ được, dứt khoát mượn giấy bút viết thư. Kể lại chuyện gặp người này, rồi chuyện tỷ thí với Chu Kiếm Thần, viết liền tù tì mấy trang giấy mới chịu dừng bút.