Khổng Linh Chi giải thích cho Lâm thị: "Lần trước nhà họ Vương nói mua nhân sâm hết năm mươi quan, vậy thì lần này mang tiền đến cũng không thể quá ít. Hơn nữa, lần trước con nhận một văn tiền coi như trả ơn cứu mạng, đã để lại ấn tượng sâu sắc cho mọi người. Để trấn trên sau này nhắc đến con trai bà ta mà không chỉ nhớ đến một văn tiền đó, bà ta bắt buộc phải mang ra thứ gì đó khiến mọi người phải nhớ thật kỹ."
Ngoài tiền ra, còn thứ gì có thể tạo ra "cú sốc thị giác" mạnh hơn được chứ? Nhiều tiền như vậy đổ ra đất, sau ngày hôm nay, mọi người tất nhiên sẽ quên mất chuyện "một văn tiền" kia.
Lâm thị vui mừng khôn xiết: "Ông trời phù hộ, chúng ta có tiền rồi! Lên thành tìm lang trung chữa mặt cho con nhé!"
"Mẹ, con vừa mới nói với mọi người rồi, số tiền này là để mua d.ư.ợ.c liệu."
"Tiêu hết luôn sao con?" Lâm thị xót ruột, đây là tiền con gái bà dùng cả tính mạng để đổi lấy, sao cũng phải giữ lại một ít phòng thân: "Hay là mình mua mấy mẫu ruộng? Đến lúc đó, lỡ như tiệm t.h.u.ố.c này không làm ăn được nữa, con cũng có cái để nương tựa."
"Mẹ, mẹ yên tâm, con sẽ sớm kiếm được nhiều tiền hơn thế này. Hơn nữa, lần trước con cũng đã hẹn với vị Triệu thương nhân kia, nhờ ông ấy bắc cầu giúp mua một ít d.ư.ợ.c liệu rồi."
Lâm thị:??? Hả? Hẹn khi nào? Lần trước không phải hai người chỉ khen nhau qua lại vài câu thôi sao?
Bà nghĩ không ra, nhưng từ lúc con gái tỉnh lại, hành sự rất có đầu có cuối, mà kết quả cũng đều tốt đẹp.
"Thôi được rồi, con muốn làm gì thì làm. Cùng lắm thì vẫn còn có mẹ, mẹ đi giặt quần áo thuê cũng nuôi sống được con." Lâm thị đồng ý với cách làm của con gái, bèn để tâm đến chuyện mua d.ư.ợ.c liệu: "À mà, con cũng không biết ông họ Triệu đó ở đâu, làm sao mà tìm ông ta."
"Chuyện hôm nay ồn ào như vậy, chẳng mấy chốc sẽ đồn đi khắp nơi. Ông ấy tự khắc sẽ tìm đến cửa."
...
Quả nhiên không ngoài dự đoán của Khổng Linh Chi, ngay chiều hôm đó, ông ta đã đến cửa, còn dẫn theo một người đàn ông trạc ba mươi tuổi.
"Thế thúc!"
"Hiền chất nữ!"
Hai người vừa gặp mặt đã thân thiết như chú cháu ruột. Lâm thị rót trà xong, bèn lùi sang một bên, thầm nghĩ, sáng nay con gái còn gọi người ta là Triệu thương nhân, sao mới gặp lại đã thành Thế thúc rồi.
"Vị này là con trai của bạn tốt ta. Cha cậu ấy ra ngoài thu mua hàng rồi, lần này để cậu ấy qua đây."
Người nọ chắp tay: "Tại hạ họ Lý, tên Thành. Khổng lang trung tuổi còn trẻ mà đã có gan dạ và khí phách như vậy, thật khiến người ta khâm phục."
"Đâu có, tiểu nữ còn trẻ, không hiểu biết gì, sau này còn phải nhờ Lý huynh chỉ giáo nhiều."
Ba người ngồi xuống, đầu tiên là khen ngợi nhau một lượt, sau đó Triệu thương nhân hỏi Khổng Linh Chi cần những loại d.ư.ợ.c liệu nào.
Cô đáp: "Chỉ cần một số loại thông dụng là được."
"Cái này... thông dụng là những loại nào? Hay là cô viết ra giấy?"
"Lý huynh đã làm nghề buôn d.ư.ợ.c liệu, chắc hẳn biết rõ loại nào là thông dụng."
Đối phương gật đầu, cầm lấy hộp t.h.u.ố.c mang theo, mỗi ngăn kéo nhỏ đều đựng một vị thuốc: "Ta có mang theo mấy loại để Khổng lang trung xem qua. Nếu không có vấn đề gì, ngày mai có thể điều hàng từ Hứa Thành qua đây."
Khổng Linh Chi cầm lên một loại, hệ thống bắt đầu thông báo.
[Hương phụ - Cấp Thường, đã thu vào Thảo d.ư.ợ.c Đồ giám]
[Đan sâm - Cấp Thường, đã thu vào Thảo d.ư.ợ.c Đồ giám]
...
Mấy loại đầu đều là Cấp Thường, hai loại cuối cùng có chút khác biệt.
[A giao - Cấp Hiếm, đã thu vào Thảo d.ư.ợ.c Đồ giám]
[Thạch đảm - Cấp Thứ phẩm, đã thu vào Thảo d.ư.ợ.c Đồ giám]
Thạch đảm? Chẳng phải là phèn xanh (đồng sunfat) sao?
Cô nhìn Lý Thành đối diện: "Không biết A giao này có giá thế nào?"
Lý Thành cười: "Khổng lang trung quả là tinh mắt!"
Triệu thương nhân bên cạnh đỡ lời: "Nhà họ Lý giỏi nhất là luyện cao. A giao nhà bọn họ nổi tiếng khắp cả Hứa Quận này. Nếu không phải ta có quan hệ tốt với cha cậu ấy, thì chưa chắc đã mua được đâu."