Gã đàn ông cứng người, lùi lại hai bước, run rẩy hỏi: "Chẳng lẽ... ngươi là đồng bọn của thổ phỉ?"
Chuyên môn phục kích dưới chân núi tìm mồi, thấy con mồi béo bở thì phát tín hiệu cho đồng bọn lao xuống...
Hắn vội vàng nhìn ra ngoài, bên ngoài im ắng lạ thường.
"Ta vừa nói gì nhỉ, tai ngươi để làm cảnh thì cắt xuống nhắm rượu đi."
Gã đàn ông cười gượng: "Ta nghĩ nhiều quá, nghĩ nhiều quá thôi, tại nơi đồng không m.ô.n.g quạnh này tự dưng mọc ra cái quán trà làm người ta hơi sợ."
"Uống xong thì về nhanh đi, tuy trông ngươi nghèo rớt mồng tơi, nhưng biết đâu bọn thổ phỉ chấm trúng cái tướng mạo này của ngươi, bắt về làm áp trại tướng công đấy."
"Đa tạ." Gã đàn ông uống cạn bát trà, trả tiền rồi vội vàng rời đi, nhưng hắn không nghe lời Lục Nhân khuyên mà vẫn tiếp tục đi về phía trước.
Hôm nay không biết là ngày gì, cái quán trà heo hút của Lục Nhân lại đón thêm mấy đợt khách, ai nấy đều như gã đàn ông lúc nãy, biết rõ phía trước có thổ phỉ vẫn cứ lao đầu vào.
Đổi lại là ngày xưa, Lục Nhân đã đi theo hóng chuyện rồi.
Nhưng giờ hắn chẳng có hứng thú gì, cứ ngồi lì uống trà một mình.
Đêm khuya thanh vắng, mấy nhóm người lúc sáng bỗng quay lại. Lục Nhân đã đóng cửa đi ngủ, bị gõ cửa ầm ĩ đành phải ra mở.
Cả đám người ùa vào quán trà chật hẹp, chỉ vài người tranh được chỗ ngồi, còn lại đều đứng.
Bọn họ người đầy m.á.u me, rõ ràng vừa trải qua một trận ác chiến, có người còn bị thương.
Thấy Lục Nhân, có kẻ quát tháo: "Tiểu nhị, sao còn chưa mang trà lên, không có mắt nhìn à?"
Lục Nhân: "Đóng cửa rồi, muốn uống trà mai quay lại."
"Ngươi chẳng ở lù lù đấy à? Đi đun nước pha trà cho bọn ta, mang rượu ngon thức ăn ngon lên đây, yên tâm, không thiếu phần thưởng cho ngươi đâu." Nói rồi ném một mẩu bạc vụn qua.
Lục Nhân né người, bạc rơi xuống đất. Hắn rút ngay thanh đại đao từ trong tủ ra, thanh đao dài ba mét, lưỡi đao sáng loáng lạnh lẽo.
"Tai không dùng đến thì ta giúp ngươi cắt xuống nhắm rượu nhé."
Đao vừa rút ra, kẻ vừa to mồm lập tức rén, nhưng nghĩ lại bên mình đông người thế này, một tên tiểu nhị dù có chút bản lĩnh thì làm được gì?
Hắn đập bàn: "Sao? Định mở hắc đ**m à? Hay muốn cướp? Ta nói cho ngươi biết, hôm nay bọn ta vừa san bằng một trại thổ phỉ, ngươi muốn cướp thì cũng phải xem lại mình nặng mấy cân mấy lạng."
Lục Nhân trợn mắt: "Ta thấy các ngươi mới giống thổ phỉ đấy, nửa đêm nửa hôm xông vào nhà người ta bắt pha trà nấu nước, còn ra vẻ ta đây có lý à?"
"Ngươi... ngươi không làm thì thôi, cầm đao ra làm gì?"
"Ta không cầm đao thì có kẻ không biết nói tiếng người."
Kẻ đó định cãi lại thì một người đàn ông trung niên ho khan một tiếng: "Thôi được rồi, đừng cãi nhau nữa. Vị huynh đệ này, chúng ta chỉ muốn mượn chỗ nghỉ chân một lát, làm phiền rồi, nếu tiện thì cho chúng ta xin chút nước uống."
"Không tiện, cạnh bếp có hai thùng nước, muốn uống tự đi mà múc, ta về ngủ đây, đừng có làm ồn."
Nói xong hắn xách đao về phòng ngủ. Phòng nhỏ hẹp, đao phải để chéo mới vừa. Lục Nhân nằm trên giường nhìn thanh đao mà lòng chua xót.
Đây là đao rèn cho Khổng Linh Chi, cô cứ nhắc mãi muốn một thanh trường đao bằng bạc ròng, hắn đã nhờ bạn rèn cho thanh đao này, định tạo bất ngờ cho cô.
Bên ngoài ồn ào huyên náo, hình như đang bàn tán tìm ai đó.
"Đợi trời sáng chúng ta lục soát hết mấy ngọn núi quanh đây, không tin không tìm thấy người."
"Ta chỉ lo người đó bị thổ phỉ g.i.ế.c rồi thôi."
"Sống phải thấy người c.h.ế.t phải thấy xác, nếu c.h.ế.t rồi thì mang xác về cũng được."
"Ai canh giữ dưới chân núi? Có thấy tên thổ phỉ nào chạy thoát không?"
"Lúc đó loạn cào cào, người đông như kiến, ai mà để ý được."
...
Đột nhiên có người nói: "Các ngươi bảo liệu bọn thổ phỉ này có trại khác dưới chân núi không? Có câu 'thỏ khôn có ba hang', biết đâu người chúng ta cần tìm đang trốn ngay dưới mí mắt chúng ta?"
"Ý ngươi là..." Kẻ đó nhìn về phía phòng Lục Nhân: “Hắn nếu là đồng bọn của thổ phỉ, thấy chúng ta sao có thể bình tĩnh thế được?"
"Biết đâu là giả vờ, giờ chắc chuồn cửa sau mất rồi!"
Mấy kẻ nóng tính nghe vậy bèn bật dậy, xông đến đập cửa phòng Lục Nhân rầm rầm.
"Tiểu nhị, ra đây chút, bọn ta có chuyện muốn hỏi."
Lục Nhân mở cửa, mặt lạnh tanh: "Cho mặt mũi không muốn, muốn ăn đòn hả? Còn có chuyện muốn hỏi ta, ngươi là cái thá gì?"
"Ngươi ăn nói kiểu gì đấy?"
Lục Nhân tung cước đá bay hai tên đứng trước cửa vào giữa đám đông, sau đó rút con d.a.o nhỏ trong n.g.ự.c ra ném vèo một cái, d.a.o sượt qua cổ người đàn ông trung niên cầm đầu.
Người đàn ông thấy cổ mát lạnh, sờ tay lên thấy dính máu.
Lục Nhân: "Quản cho tốt người của ông, không ta g.i.ế.c sạch làm đồ nhắm đấy!"
"Hắn có một mình, chẳng lẽ chúng ta sợ hắn?"
"Hắn đột ngột ra tay, chắc là nghe thấy chúng ta bàn tán về hắn!"
"Biết đâu người cần tìm đang trốn trong phòng hắn."
"Câm miệng!" Người đàn ông trung niên đối diện với nụ cười chế giễu của Lục Nhân, tim đập thình thịch: “Vị huynh đệ này võ công cao hơn chúng ta nhiều, hơn nữa chúng ta đều từng uống trà ở đây, nếu hắn là thổ phỉ thật thì chúng ta còn mạng mà đứng đây sao?"
Có người phụ họa: "Lữ thúc nói phải, vị tiểu huynh đệ này chắc chắn không liên quan đến thổ phỉ, chúng ta không thể oan uổng người tốt."
Lục Nhân đóng sầm cửa lại, mọi người nhìn sang Lữ thúc.
"Khụ, mai lên núi lục soát, bọn chúng không chạy xa được đâu."
...
Cả đêm Lục Nhân không ngủ ngon, sáng dậy trong quán chỉ còn lại ba người đang gà gật, thấy hắn ra bèn tỉnh táo hẳn.
"Vị huynh đệ này, có gì ăn không?"
"Chỉ có lương khô thôi, ăn thì ta nấu thêm ít nước cho."
"Được! Làm phiền tiểu huynh đệ."
Lục Nhân đi tìm lương khô, trong thùng còn nửa thùng nước, múc hai gáo vào nồi, bẻ vụn lương khô ném vào, nhóm lửa nấu thành nồi hồ nhão nhoét, múc bừa ra cái chậu lớn bưng lên.
"Một lạng bạc, ăn xong nhớ rửa chậu."
Ba người: "..."
Cậu làm thế này bảo sao người ta không nghi là thổ phỉ.
Ba người miễn cưỡng ăn, vừa ăn vừa lân la nói chuyện với Lục Nhân.
"Xin hỏi họ của huynh đệ?"
"Lục."
"Sao một mình chạy đến nơi khỉ ho cò gáy này mở quán trà?"
Lục Nhân khoanh tay trước ngực: "Mở quán trà ở đây, một bát nước lã bán được một lạng bạc, một chậu hồ lương khô cũng bán được một lạng bạc, các ngươi bảo tại sao?"
Ba người: "... Thế cậu thực sự không phải thổ phỉ à?"
"Khụ, nhưng ở đây ít người qua lại, dù bán đắt cũng làm gì có khách."
Thấy hắn không trả lời, người kia lại hỏi: "Cậu thành gia lập thất chưa? Tiểu huynh đệ võ nghệ cao cường, sao không cưới vợ về cùng nhau phu xướng phụ tùy?"
Lục Nhân: "..."
Hắn nhìn xa xăm, mặt không cảm xúc: "Ta bị người trong lòng từ chối, muốn ở lại bên cạnh nàng không danh không phận cũng bị đuổi đi."
Ba người: "..."
"Đến đây mở cái quán trà cho thanh tịnh, lại gặp đám người coi ta là thổ phỉ."
Người vừa hỏi chuyện chỉ muốn tự tát vào mồm mình, cái tội lắm mồm!