Thần Y Kiều Nương: Tướng Công, Lên Giường Trị Liệu

Chương 157: Vì cô ấy không thích ta

"Cô đuổi ta đi à?"

Khổng Linh Chi: "Không phải đuổi, ta chỉ thấy đầu óc ngươi bây giờ không được tỉnh táo lắm, chi bằng ra ngoài đi đây đi đó, ngươi sẽ thấy trên đời này ngoài chuyện tình cảm nam nữ ra còn khối thứ hay ho."

Lục Nhân im lặng nhìn cô rất lâu.

Cuối cùng chỉ khẽ nói: "Vậy ta về nhà xem sao, nếu cô nhớ đến ta... thì viết thư cho ta nhé." Nói rồi hắn để lại địa chỉ cho Khổng Linh Chi.

"Được, có muốn mang theo ít đặc sản vùng này không?"

"Khỏi cần."

Lục Nhân đi vào một ngày trời quang mây tạnh, bầu trời xanh ngắt không một gợn mây.

Uông T.ử Sơ vừa thấy hắn đã biết chuyện chẳng lành.

"Hiền đệ đừng vội, ta còn cách mà."

"Thôi khỏi."

"Sao thế?"

"Cô ấy bảo ta đi đi." Lục Nhân thu dọn hành lý: “Ta đi đây, đi ngao du giang hồ, đi lại hết những nơi thú vị một lần nữa."

"Nhưng trước đây đệ đi nhiều rồi mà?"

"Không sao, đi lại lần nữa."

Uông T.ử Sơ lo lắng: "Có phải ta làm sai gì không? Để ta đi tìm cô nương ấy... xin lỗi."

Lục Nhân giữ bạn lại.

"Không cần đâu."

"Rốt cuộc tại sao cô ấy đuổi đệ đi? Phải có lý do chứ? Hay là đắc tội chỗ nào?"

Lục Nhân thở dài: "Vì cô ấy không thích ta."

"..."

"Cô ấy không thích ta, ta làm gì cũng không lọt vào mắt xanh của cô ấy, ta có dụng tâm đến mấy cũng chỉ tốn công vô ích, lại còn khiến cô ấy chán ghét."

Uông T.ử Sơ ướm hỏi: "Hay là cô ấy có người trong mộng rồi?"

"Không có." Lục Nhân buộc xong hành lý: “Cô ấy bảo chỉ muốn học y, chữa bệnh cứu người, không màng chuyện tình cảm nam nữ."

"Đã không có thì đệ vẫn còn cơ hội mà." Uông T.ử Sơ kéo bạn ngồi xuống: “Cô ấy là con gái, kiểu gì chẳng phải lấy chồng. Đã không có người trong mộng thì lấy đệ còn hơn lấy người khác, ít nhất đệ cũng một lòng một dạ với cô ấy."

"Cô ấy khác."

"Ta thấy tính tình cô nương này hơi đặc biệt thật, nhưng đặc biệt đến mấy cũng phải lấy chồng chứ."

Lục Nhân: "Huynh không hiểu đâu."

"Đệ không nói sao ta hiểu được?"

Lục Nhân ngẫm nghĩ: "Nói thế này cho huynh dễ hiểu nhé, trong lòng cô ấy, chuyện tình cảm nam nữ chẳng có chỗ đứng nào cả, cô ấy cũng chẳng muốn lấy chồng."

Hơn nữa điều hắn cầu cũng đâu phải là cưới Khổng Linh Chi, hắn muốn hai người tri kỷ tri âm, tâm ý tương thông cơ.

"Đấy là do cô ấy còn nhỏ, chỉ cần đệ xin được mẹ cô ấy đồng ý gả cô ấy cho đệ là xong chứ gì? Cưới về rồi cô ấy thấy đệ đối tốt với mình, tự khắc sẽ nảy sinh tình cảm."

Lục Nhân nhìn bạn như nhìn kẻ ngốc: "Huynh có tin nếu ta dám ép cô ấy cưới ta, đêm tân hôn cô ấy sẽ đ.á.n.h c.h.ế.t ta để làm quả phụ không?"

C.h.ế.t rồi có khi còn bị cô ấy băm vằm tro cốt ấy chứ.

"Mẹ cô ấy đồng ý thì cô ấy phản đối được chắc?"

"Sao lại không?" Lục Nhân đảo mắt: “Đó là mẹ cô ấy, chẳng lẽ không bênh con mình lại đi bênh người ngoài?"

Cho dù bà Lâm có ưng chàng rể nào, Khổng Linh Chi mà không chịu thì bà ấy cũng dẹp ngay ý định đó.

Hai mẹ con nương tựa vào nhau mà sống, Khổng Linh Chi là mạng sống của bà Lâm, cô chỉ cần rơi vài giọt nước mắt là bà Lâm nghe theo răm rắp.

Uông T.ử Sơ hiểu ra vấn đề.

"Haiz, thế thì khó thật, cô nương này xem ra chưa biết yêu. Hay là đệ về nhà ta chơi ít hôm?"

Lục Nhân từ chối ngay tắp lự, hắn không muốn đi xem hai vợ chồng người ta ân ái đâu: "Thôi, lần này làm phiền Uông huynh rồi, để huynh mất bao thời gian giúp ta, tẩu tẩu chắc đang mong huynh đấy, chúng ta ăn bữa cơm rồi huynh về đi."

"Cũng được."

Việc không thành, Uông T.ử Sơ cũng thấy áy náy: "Đều tại ta vô dụng, không giúp đệ rước được mỹ nhân về dinh."

"Sao trách huynh được? Chỉ trách hai ta vô duyên thôi."

Hai huynh đệ thu dọn hành lý ra tửu lầu đ.á.n.h chén một trận, rồi đường ai nấy đi.

Ra khỏi trấn Tiểu Trạch, Lục Nhân ngoái đầu nhìn lại một cái, rồi quất roi ngựa phóng đi.

...

Cuộc sống của Khổng Linh Chi trở lại yên bình.

Cô thở phào nhẹ nhõm, ngày ngày đọc sách, chế thuốc, chạy bộ, ngày nào cũng như ngày nào, bình dị và đơn giản.

Bà Lâm may cho cô hai bộ quần áo mới, thêm một bộ vải thô để mặc làm việc cho dễ giặt.

Có Tần tẩu bầu bạn và đỡ đần việc nhà, bà Lâm béo lên trông thấy, sắc mặt hồng hào, không còn vẻ ốm yếu bệnh tật như hồi Khổng Linh Chi mới bị hủy dung nữa.

Thoáng cái đã mấy tháng trôi qua, Khổng Linh Chi đã làm xong hơn mười nhiệm vụ chế độc, tự chế ra mấy loại t.h.u.ố.c độc kỳ quái.

Nào là ăn vào buồn nôn, ăn vào nổi mẩn ngứa khắp người, ăn vào người bốc mùi hôi thối...

Được mấy lọ liền.

Cô dặn kỹ bà Lâm không được động vào hàng t.h.u.ố.c trên cùng của tủ thuốc, chỗ đó toàn là t.h.u.ố.c cô tự chế, một nửa cô biết công dụng, nửa còn lại chỉ biết thỏ ăn vào là c.h.ế.t, còn cụ thể thế nào thì chịu.

Lúc đầu bà Lâm định bảo vứt đi, nhưng Tần tẩu khuyên can, bảo Linh Chi còn nhỏ đã phải đi khám bệnh cho người ta, lỡ gặp kẻ xấu thì dùng mấy thứ này phòng thân cũng tốt.

Bà Lâm nghe lọt tai, không hỏi nữa, nhưng mỗi lần Khổng Linh Chi ra ngoài đều bắt cô mang theo hai lọ phòng thân.

Hôm nay quản gia nhà họ Giả và Tiểu Dung đến tiệm thuốc.

"Khổng lang trung." Quản gia cười tươi rói.

"Giả quản gia."

"Lão gia nhà ta bảo ta sang mời cô, tiểu thư sắp sinh rồi, mời cô qua trấn thủ thì cả nhà mới yên tâm." Quản gia khách sáo: “Cơm nước đã chuẩn bị xong xuôi, chỉ đợi cô thôi."

"Vậy làm phiền rồi."

"Là chúng ta làm phiền cô mới phải."

Khổng Linh Chi đeo hòm t.h.u.ố.c lên vai, giao tiệm t.h.u.ố.c cho mẹ trông nom.

Đến Giả gia, gặp Giả lão gia.

Giả lão gia mới về được ba tháng, chuyến đi buôn này thuận lợi, kiếm được kha khá, về cái là mở tiệc mời bạn bè ngay, biết Khổng Linh Chi chữa bệnh cho con gái mình, ông còn đặc biệt mang vải vóc sang cảm ơn.

Gặp mặt, Giả lão gia niềm nở chào hỏi, bên cạnh còn có hai vị lang trung quen mặt trong trấn.

Ngoài ra còn mời ba bà đỡ, đủ thấy ông quan tâm đến cô con gái này thế nào.

Nhân lúc Giả lão gia hàn huyên với hai vị lang trung kia, Tiểu Dung ghé tai cô nói nhỏ: "Những thứ cô dặn chuẩn bị đều xong cả rồi, kéo mới, đã luộc nước sôi phơi khô, bông băng vải vóc cũng luộc hai ba lần rồi."

Khổng Linh Chi gật đầu: "Ta xem mạch cho tiểu thư nhà cô rồi, ngôi t.h.a.i thuận, bảo cô ấy đừng căng thẳng quá."

"Vâng, em vào bẩm báo với tiểu thư ngay, cô ấy đang đi lại trong sân theo lời cô dặn đấy."

Tiểu Dung nói xong bèn lui ra.

Vị lang trung già vẫn nhìn Khổng Linh Chi với ánh mắt khinh khỉnh, còn vị trẻ hơn thì nhìn cô với ánh mắt khá ôn hòa.

Buổi trưa ăn cơm ở Giả gia xong, mọi người ngồi chờ.

Giả lão gia có việc bận nên để con rể tiếp đãi mấy vị lang trung.

Vị con rể này đối đãi với mọi người cũng khá lịch sự.

Đang nói chuyện thì ngoài cửa có tiếng ồm ồm vọng vào: "Con trai ơi, mau ra khuyên vợ con đi, bảo nó đừng đi lại lung tung nữa! Coi chừng động t.h.a.i khí đấy."

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn