Thần Y Kiều Nương: Tướng Công, Lên Giường Trị Liệu

Chương 149: Bé cưng của Độc Nương

Nghiêm phu nhân không nói gì, chỉ lẳng lặng nhìn chồng.

"Dù sao cũng chắc chắn sẽ c.h.ế.t yểu, chi bằng giúp Độc Nương một việc." Nghiêm Minh chủ nói xong cũng thấy chột dạ: “Khụ, ai ngờ thân thiết với hắn rồi, mới phát hiện hắn tuy đơn thuần mềm lòng, nhưng không ngốc, lại cực kỳ thẳng thắn giữ chữ tín, dần dà, ta cũng coi hắn là bạn tốt..."

Nghiêm Minh chủ cảm thán: "Đã là bạn tốt của mình, thì ta đâu thể trơ mắt nhìn hắn bị bắt nạt, thấy chướng mắt thì giúp hắn một tay. Không ngờ, hắn thuận buồm xuôi gió sống đến tận bây giờ, còn lên làm chưởng môn."

Trong khi đó người ca ca tài giỏi hơn hẳn của Tần chưởng môn lại c.h.ế.t sớm, chỉ để lại một đứa con gái, giờ đã lấy chồng.

Nghiêm phu nhân: "Phu quân đừng sợ, bà ta muốn làm hại chàng, trừ phi bước qua xác thiếp!"

Nghiêm Minh chủ lập tức ôm chầm lấy vợ: "Phu nhân, vẫn là nàng tốt nhất. Đám con cái ngoài miệng không nói, nhưng ta biết trong lòng chúng trách ta lo chuyện bao đồng, Tần huynh đệ cũng sinh hiềm khích với ta, chỉ có nàng là luôn tin tưởng ta."

Đang nói chuyện thì con trai cả tìm đến, nói vọng qua cửa: "Cha, mẹ, Độc di mẫu và Bảo Nhi cô nương đến rồi."

Hai vợ chồng vội vàng buông nhau ra, chỉnh đốn trang phục rồi ra ngoài gặp hai mẹ con.

Độc Nương đang ở đại sảnh gọi món với quản gia một cách chẳng khách sáo gì: "À đúng rồi, ngoài mấy món ta vừa gọi, cho ta thêm một con cá, hấp lên, chỉ cho tí muối thôi, đừng cho gì khác."

"Vâng!"

Con gái bà ta vẻ mặt bất lực, dường như đã quen với thói quen của mẹ.

Nghiêm Minh chủ vừa vào, cô bé lập tức tiến lên hành lễ: "Chào Nghiêm sư phụ, bá mẫu."

"Dạo này con có chăm chỉ luyện võ không?" Nghiêm Minh chủ nghiêm mặt với đứa trẻ: “Đừng có chạy lung tung theo mẹ con, luyện võ cho tốt mới là quan trọng."

"Vâng! Đệ t.ử ngày nào cũng luyện."

"Ừ." Nghiêm Minh chủ hài lòng gật đầu: “Vừa hay, chúng ta nói chuyện với mẹ con, con đi so tài với sư huynh con xem, xem bản lĩnh có bị thụt lùi không."

"Vâng."

Độc Bảo Nhi nhìn sư huynh một cái, hai người khách sáo một trước một sau đi ra sân luyện võ.

...

"Độc Nương, chuyện của Tần huynh đệ đã giải quyết xong rồi, bà không cần lo lắng."

Độc Nương đối với Nghiêm Minh chủ chẳng khách sáo gì, nhưng với Nghiêm phu nhân lại cung kính hơn hẳn, đứng dậy hành lễ: "Tẩu tẩu, lần này ta và Bảo Bảo đến đây, một là muốn giải quyết chuyện năm xưa, hai là để Bảo Bảo ra ngoài xông pha, mở mang tầm mắt, làm phiền quý phủ, có chút quà mọn, mong tẩu đừng chê."

Nghiêm phu nhân gật đầu: "Phòng ốc đã sắp xếp xong rồi, cứ yên tâm ở lại đi."

"Làm phiền tẩu phu nhân."

Mấy năm nay tuy Nghiêm phu nhân tin tưởng chồng, nhưng chồng thường xuyên quan tâm Độc Nương, lại còn nhận con gái bà ta dạy võ công, đối xử với đứa bé này cực kỳ ân cần chu đáo, khiến trong lòng bà ít nhiều cũng khó chịu.

Giờ biết rõ đứa bé này là con của Độc Nương và Tần chưởng môn, bà lập tức trút bỏ được gánh nặng, cũng hiểu tại sao chồng mình lại chăm sóc Bảo Nhi kỹ lưỡng như thế.

Hai người nói vài câu, Nghiêm phu nhân viện cớ có việc về hậu viện, còn chu đáo gọi cả quản gia đi theo.

Người vừa đi, Độc Nương bèn trở mặt: "Ông làm ăn kiểu gì thế? Sao chuyện này lại để tên họ Giang biết được? Rốt cuộc hắn tra ra kiểu gì?"

Nghiêm Minh chủ cũng tức giận đập bàn: "Ta còn chưa hỏi bà đấy, có phải bà nói thân thế đứa bé cho đám chị em bạn dì của bà biết không?"

"Ta không nói với ai cả!" Độc Nương nghiến răng ken két: “Từ lúc ta mang nặng đẻ đau sinh nó ra, ta đã quyết định, nó là bảo bối của riêng ta, sao ta có thể nói chuyện này ra ngoài?"

"Ta cũng có nói đâu!" Nghiêm Minh chủ vẻ mặt vô tội: “Bao nhiêu năm nay, ta cõng cái nồi đen này, bao nhiêu người nghi ngờ nó là con rơi của ta, ta một chữ cũng không hé răng. Nếu muốn nói, năm xưa phu nhân vì bà mà cãi nhau với ta đòi về nhà mẹ đẻ, ta đã nói rồi!"

Hồi đó ông phải quỳ trước mặt nhạc phụ cả ngày trời mới miễn cưỡng chứng minh được sự "trong sạch" của mình.

Hai người nhìn nhau, rồi cùng đảo mắt nhìn sang chỗ khác.

Nghiêm Minh chủ ghét bỏ nói: "Bà xem bà kìa, cũng đâu phải không tìm được thần y, chữa cái mặt đi không tốt à? Suốt ngày vác cái mặt xấu xí này, bà tự soi gương không thấy khó chịu à?"

Độc Nương: "Ta có soi gương đâu! Hơn nữa nhìn quen rồi cũng chẳng thấy xấu."

Bà sờ sờ hai vết sẹo trên mặt: "Hai vết sẹo này theo ta bao năm rồi, xóa đi ta còn thấy tiếc ấy chứ."

Hai vết sẹo này là do năm xưa bà tỷ võ với người ta sơ ý để lại, lúc đó bà suýt nữa thì giành giải nhất, tiếc là nội lực không thâm hậu bằng đối thủ nên không trụ được.

Nghiêm Minh chủ: "..."

Ông uống ngụm trà hạ hỏa, rồi nói: "Giờ chuyện cũng coi như giải quyết xong, phía Tần gia sẽ không nhận lại Bảo Nhi đâu, bà yên tâm được rồi."

Độc Nương lúc này mới dãn cơ mặt: "Đa tạ."

Nghiêm Minh chủ liếc bà: "Bà đến cửa cảm ơn mà không mang quà à? Tay không đến đây?"

Độc Nương móc trong n.g.ự.c ra một lọ t.h.u.ố.c nhỏ, ném cho ông: "Biết ngay ông nhắm vào cái này mà! Đây là t.h.u.ố.c giải độc ta tốn mấy năm trời mới luyện được, có mỗi một viên thôi đấy, cho ông làm quà tạ ơn."

"Hừ! Coi như bà biết điều."

Nghiêm Minh chủ cất lọ t.h.u.ố.c đi, chợt nhớ ra: "Chuyện này bà nói với Bảo Nhi chưa? Con bé còn nhỏ, da mặt mỏng, để tránh có người chạy đến trước mặt nói ra nói vào, bà tự nói rõ với con bé đi, đừng để nó tủi thân."

"Ta nói với nó rồi. Nó bảo, cha nó chưa từng xuất hiện, cũng chưa từng nuôi dưỡng nó, nên nó không nợ cha nó, cha nó cũng không nợ nó, hai người coi như người dưng thôi."

Nghiêm Minh chủ nhíu mày: "Lời này đừng để nó nói trước mặt người ngoài."

Thời đại này, cha mẹ có thể không nhận con, nhưng con cái mà bảo không nhận cha mẹ thì bị người đời c.h.ử.i cho vuốt mặt không kịp.

"Ông dạy nó bao lâu rồi, còn không hiểu nó sao?"

Con gái bà tính tình trầm lặng, lại mềm yếu, y hệt Tần Húc lúc mới quen.

À, Tần Húc là Tần chưởng môn.

Bàn bạc xong xuôi, hai người ra sân luyện võ xem con cái tỷ thí võ nghệ.

Lúc này Khổng Linh Chi cũng đang ở đó xem.

Nghiêm phu nhân đứng bên cạnh giải thích cho cô về các chiêu thức hai người đang dùng, ai đang chiếm thượng phong...

"Cô xem, chiêu Bảo Nhi vừa dùng gọi là 'Rút d.a.o c.h.é.m nước', yếu lĩnh là khí thế phải mạnh, nhưng nếu nội lực không đủ rất dễ bị đối phương bắt thóp..."

Khổng Linh Chi nghe say sưa, gật đầu liên tục.

Nghiêm Minh chủ: Phu nhân, nàng lấy đâu ra tự tin mà giảng giải võ công cho người khác thế? Với cái trình độ mèo cào của nàng?

Hai người trong sân qua lại vài chiêu, Nghiêm phu nhân vỗ tay khen ngợi: "Hay! Xem con ta phá giải chiêu này khéo chưa kìa, học được tinh túy của cha nó đấy!"

Khổng Linh Chi cũng hùa theo khen: "Quả nhiên là hổ phụ sinh hổ tử, tuổi còn nhỏ mà võ công đã điêu luyện thế này, thật khiến người ta ngưỡng mộ!"

"Đâu có đâu có, nó còn phải học nhiều!" Nghiêm phu nhân mặt mày rạng rỡ.

Nghiêm Minh chủ: Cái trình độ đầy sơ hở đó mà xứng với bốn chữ "võ công điêu luyện" à?

Ông lập tức nhìn sang Độc Nương, hy vọng bà ta có thể làm cho vợ mình tỉnh táo lại.

Nhưng Độc Nương đi đến bên cạnh hai người, bày ra vẻ mặt khen ngợi y hệt: "Lâu không gặp, Tiểu Hà hình như lại cao lên rồi! Đúng là một bậc nhân tài, đi ra ngoài không biết làm xiêu lòng bao nhiêu cô nương."

Nghiêm phu nhân: Ta biết ngay Độc Nương là người tốt mà!

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn