Thần Y Kiều Nương: Tướng Công, Lên Giường Trị Liệu

Chương 147: Toàn là tinh hoa

Nghiêm Minh chủ không hiểu: "Mất mặt chỗ nào? Cô nương đến nhà ta là vì hắn, lại vì hắn mà rơi vào hiểm cảnh, hắn đến cứu cô nương, chẳng phải là chuyện đương nhiên sao?"

Hắn không đến cứu mới gọi là mất mặt!

Giang hồ coi trọng ân oán phân minh, coi trọng vì bạn bè không tiếc mạng sống, coi trọng nghĩa bất dung từ.

Nếu Lục Nhân hắn thực sự mặc kệ sống c.h.ế.t của Khổng cô nương, thì mới thực sự là hủy hoại thanh danh, mất hết mặt mũi.

Khổng Linh Chi: "..."

"Thực ra bức thư này cũng không nhất thiết phải do ta viết, các người viết một bức, bảo hắn đến đây, rồi bôi tí m.á.u lên thư để uy h**p, hiệu quả cũng như nhau mà."

Nghiêm phu nhân nhìn chồng, Nghiêm Minh chủ ngẫm nghĩ: "Vậy để ta viết, mời cô nương ở đây nghỉ ngơi, làm gì cũng được, miễn là không ra khỏi cái viện này."

"Được! Đa tạ!"

Nghiêm Minh chủ lắc đầu: "Là do cô nương nhân hậu, đợi xong việc này, ta sẽ đích thân đưa cô nương về nhà."

"Cái đó thì khỏi cần, nếu ngài thực sự muốn cảm ơn ta, thì đợi lúc ngài bị thương, để ta chữa cho nhé."

Nghiêm Minh chủ: "???"

"Tần phu nhân chẳng bảo sẽ bịt mặt đến đ.á.n.h ngài một trận sao? Đợi ngài bị thương..."

"Khoan đã!"

Nghiêm Minh chủ vội vàng ngăn lại, nhưng vẫn bị Nghiêm phu nhân nghe thấy.

"Cô nói cái gì? Lúc đó chẳng phải cho Tần phu nhân chọn một trong hai, bà ấy chọn bồi thường rồi sao?"

Khổng Linh Chi ngậm miệng, ngáp một cái: "Ây da, trời tối rồi, ta về phòng ngủ đây, hai vị cũng nghỉ sớm đi nhé."

Nói xong quay người chạy biến về phòng, đóng sầm cửa lại.

Trong sân, Nghiêm phu nhân chất vấn: "Chàng lừa thiếp?"

"Phu nhân bình tĩnh."

"Thiếp không vội, thiếp chỉ hỏi chàng, lời cô ấy nói có thật không?"

"Phu nhân, chuyện là thế này..." Nghiêm Minh chủ giải thích một lượt: “Đó chỉ là lời nói đùa của đệ muội và hiền đệ thôi, họ chắc sẽ đi đ.á.n.h Chu Vấn Tung, chứ không đến nỗi ra tay với ta đâu."

Sắc mặt Nghiêm phu nhân khó coi: "Vậy tại sao chàng không nói rõ với thiếp? Sao chàng có thể lừa thiếp?"

"Đều là lỗi của ta, là ta sợ phu nhân lo lắng nên mới giấu chuyện này. Ta xin lỗi phu nhân." Nói rồi ông chắp tay vái chào.

Cửa phòng hé ra một khe nhỏ, Khổng Linh Chi ghé mắt nhìn ra ngoài, ánh sáng lờ mờ không nhìn rõ, cô dứt khoát bật "mắt quét".

Chỉ thấy hai bộ xương đang diễn phim ngôn tình trong sân.

"Ai cần chàng xin lỗi?" Bộ xương nhỏ lùi lại hai bước: “Trước đây chàng có lừa thiếp bao giờ chưa? Chàng từng hứa cả đời này sẽ không lừa dối thiếp!"

Bộ xương lớn rõ ràng là cao thủ hòa giải, không nói ra những lời chọc tức đối phương, hắn bước tới ôm chầm lấy bộ xương nhỏ: "Ai dám lừa phu nhân chứ!"

Bộ xương nhỏ đ.ấ.m hắn, hắn cười sảng khoái: "Chúng ta về viện của mình mà tình tứ, đừng làm ồn đến Khổng cô nương nghỉ ngơi."

Bộ xương nhỏ lại giẫm chân hắn một cái.

Ai ngờ lần này đối phương không chịu trận mà né ra, chân bộ xương nhỏ giẫm xuống đất.

"Sao chàng lại tránh?" Giọng điệu hung dữ.

Bộ xương lớn cúi đầu: "Đôi giày này là phu nhân tự tay làm cho ta, không nỡ làm bẩn."

"Chỉ là đôi giày thôi mà..." Giọng bộ xương nhỏ dịu đi hẳn: “Ngoài phố bán đầy giày, bẩn thì mua đôi khác."

"Sao giống được? Phu nhân năm nay đã ngoài năm mươi rồi, đến quần áo cho con cái nàng cũng không làm nữa, thế mà còn chong đèn khâu cho ta đôi giày vải đế ngàn lớp này. Mắt kém rồi, ngón tay nàng bị kim đ.â.m chảy m.á.u mấy lần, tấm chân tình này, ta vạn lần không báo đáp hết. Mỗi khi đi đường cúi xuống nhìn thấy giày là nhớ đến phu nhân, đôi giày này với ta mà nói, đâu chỉ đơn giản là đôi giày."

Bộ xương nhỏ cảm động vô cùng, ôm chặt lấy bộ xương lớn.

Khổng Linh Chi: "... Đỉnh cao!"

Cô rất muốn gọi Lục Nhân đến đây, bảo hắn học hỏi cho kỹ!

Đoạn vừa rồi, toàn là tinh hoa!

Từ lúc bị vạch trần lời nói dối, gây ra khủng hoảng lòng tin, cách xử lý của Nghiêm Minh chủ đúng là đẳng cấp sách giáo khoa.

Học được chiêu này thì yêu đương chẳng phải dễ như trở bàn tay sao?

Nhưng rất nhanh hai bộ xương đã đi mất.

...

Lúc này Lục Nhân bị vợ chồng Tần chưởng môn đưa đến một căn nhà hoang vắng.

"Tần chưởng môn, Tần phu nhân, giờ có thể nói cho ta biết bắt ta đến làm gì chưa?"

Nói mau đi, nói xong ta còn xắn tay áo đ.á.n.h người.

Tần chưởng môn ngượng ngùng sờ mũi, rồi ra bậc thềm ngồi.

Tần phu nhân tự nhiên ngồi xuống: "Hiểu Phong cô nương theo đuổi Giang thiếu hiệp mấy năm rồi nhỉ? Giang thiếu hiệp đối với cô có gì khác biệt không?"

Lục Nhân: "???"

"Không có gì khác biệt."

"Cô biết rõ hắn vô ý với cô, sao còn cứ mãi khổ sở theo đuổi?" Tần phu nhân không hiểu nổi.

Đàn ông hay đàn bà đều cần sĩ diện, mình chủ động hiến ân cần mà người ta chẳng thèm đếm xỉa, mặt mũi để đâu, không thấy khó coi à?

Đổi lại là bà, nếu chồng bà dám nói một câu khó nghe, bà lật mặt rút đao cắt đứt quan hệ ngay tại trận.

Lục Nhân: "..."

Hắn nghĩ ngợi rồi đáp: "Thực ra câu hỏi này ta cũng từng tự hỏi mình, sau đó ta dần hiểu ra, ta thích hắn, liên quan gì đến hắn? Chỉ cần trong lòng ta thấy vui vẻ là được."

Tần phu nhân: Hình như đầu óc có vấn đề.

Còn trong lòng vui vẻ, ngày nào người ta cũng mặt lạnh với cô, cô vui vẻ nổi không?

"Nhưng lần này hắn dẫn theo một cô nương trẻ tuổi đến, có lẽ là có ý với cô nương đó, cô vì hắn mà lỡ dở bao nhiêu năm, giờ tính sao?"

Lục Nhân:... Chỗ nào đau chọc chỗ ấy, đao pháp chuẩn phết.

"Khụ, hắn thích ai thì liên quan gì đến ta? Chỉ cần hắn sống tốt, ta cũng sẵn lòng chúc phúc cho bọn họ."

Tần phu nhân: Quả nhiên là có vấn đề!

Tính tình bà vốn nóng nảy, ghét nhất mấy kẻ nói chuyện sến súa ướt át kiểu này.

"Chúng ta bắt cô đến đây là muốn xem thử, nếu cô và Khổng cô nương cùng gặp nguy hiểm, hắn sẽ cứu ai."

Lục Nhân: "???"

Tần phu nhân mỉm cười: "Giang thiếu hiệp hại chúng ta, giờ có cơ hội, đương nhiên phải đáp lễ một chút."

Lục Nhân: Các người có phải là người không thế? Ông đây thích một cô nương, cô nương đó lại không thích ông, đường tình duyên đã trắc trở lắm rồi, các người còn ở đây đào hố? Các người chôn sống ông luôn đi cho rồi.

Lục Nhân nhìn hai người một cái thật sâu, không nói gì nữa, đi thẳng vào phòng, đóng cửa cái rầm.

...

Lúc Lục Nhân lén lút tìm thấy Khổng Linh Chi, cô đang ngồi uống trà tán gẫu với Nghiêm phu nhân.

Nghiêm phu nhân: "Ta thấy hắn chẳng phải người tốt lành gì, nhưng nếu lần này hắn đến cứu cô, có lẽ cũng đáng để gửi gắm cả đời đấy."

Khổng Linh Chi: "Ta không muốn tìm ai gửi gắm cả đời cả, cuộc đời ta, số phận ta chỉ có thể do tự ta phấn đấu giành lấy."

Nghiêm phu nhân có chút tiếc nuối: "Xem ra cô cũng giống Tần phu nhân, đều là người hiếu thắng."

Khổng Linh Chi không giải thích.

"Ta nghe phu quân bảo võ công cô khá lắm, hay là chúng ta tỷ thí một chút?"

"Thôi đi, ta không giỏi đ.á.n.h đấm."

"Không sao, ta cũng không giỏi." Nghiêm phu nhân đứng dậy: “Con trai ta trước mười ba tuổi ta còn đ.á.n.h lại, sau này trong nhà chẳng ai ta đ.á.n.h lại nữa."

Khổng Linh Chi: Thế thì bà 'gà' thật.

Cô cũng đứng dậy, chắp tay: "Vậy ta không khách sáo nhé!"

"Ừ."

Bà vừa dứt lời, Khổng Linh Chi lao vút tới, Nghiêm phu nhân hơi hoảng hốt lùi lại. Khinh công của bà không tệ, Khổng Linh Chi đã dùng hết tốc độ rồi mà vẫn không chạm được vào vạt áo bà.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn