Thần Y Kiều Nương: Tướng Công, Lên Giường Trị Liệu

Chương 144: Nhìn rõ cả bộ xương

Nói đơn giản là, Khổng Linh Chi muốn nán lại vài ngày. Đám người giang hồ này hay bị thương, đặc biệt trong đó còn có chưởng môn một phái. Nếu tạo được mối quan hệ tốt với họ, sau này họ bị thương, cô sẽ là lựa chọn ưu tiên. Dù sao thần y cũng chỉ có một, bệnh mà thầy t.h.u.ố.c khác chữa được thì cô cũng chữa được.

Lục Nhân nghe xong bèn sốt ruột: "Dì còn đang đợi cô ở nhà đấy! Bà ấy chắc chắn nhớ cô lắm, cô không về, dì lo lắng biết bao."

Khổng Linh Chi: "Có gì mà lo, ta tự biết chăm sóc bản thân mà."

"Con đi ngàn dặm mẹ lo âu! Cho dù cô ăn ngon ngủ kỹ, dì vẫn lo cô bị đàn ông bên ngoài lừa gạt đấy!"

Khổng Linh Chi: ngươi đang nói chính mình đấy à?

"Ta nói cho cô biết, cô còn nhỏ không hiểu đâu, có mấy gã đàn ông rõ ràng có gia đình rồi mà vẫn thích trêu hoa ghẹo nguyệt, chuyên thích mấy cô gái nhỏ tuổi như cô."

Khổng Linh Chi: ngươi đang nói chính mình đấy à?

"Bọn họ sẽ mượn đủ loại danh nghĩa để lừa gạt cô, xuất hiện với tư cách bậc cha chú để chỉ bảo dạy dỗ cô, rồi nhân lúc cô không để ý thì động tay động chân. Cô bị chiếm tiện nghi, hỏi cho ra lẽ thì hắn bảo cô nghĩ nhiều, hắn chỉ coi cô là vãn bối; còn nếu cô không hỏi, hắn sẽ được đà lấn tới bắt nạt cô mãi."

Khổng Linh Chi: "..."

Cô nghiêng đầu nhìn Lục Nhân: “Ngươi đang nói chính mình đấy à? Nói đi, ngươi định khi nào ra tay với ta?"

Lục Nhân: "..."

"Ta không có!"

Khổng Linh Chi nhìn bàn tay hắn đang đặt trên vai mình.

Lục Nhân rụt tay lại như bị bỏng, nhảy dựng lên: "Ta không cố ý!"

"Ồ, là do ta tự mình đa tình..."

"Không phải!" Lục Nhân cảm thấy mình như bị trát bùn vào đ*ng q**n, nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch.

"Haiz, cũng không biết là ai, ngày nào ta ngủ rồi cũng đến gõ cửa phòng, đêm khuya thanh vắng, cô nam quả nữ..."

Lục Nhân: "..."

"Ta chỉ muốn chia sẻ chuyện thú vị với cô thôi mà. Vậy lần sau ta chú ý hơn, ban ngày đến tìm cô, được chưa?"

Khổng Linh Chi liếc hắn: "Nói, sao ngươi cứ giục ta về thế?"

Lục Nhân lầm bầm: "Thế tại sao cô cứ đòi ở lại?"

"Ta đợi chữa thương cho Chu chưởng môn, Nghiêm Minh chủ mà."

"Nói dối! Có phải cô nghe nói con trai Tần chưởng môn đẹp trai lắm không? Hắn mai là đến rồi, có phải cô muốn ở lại ngắm hắn không?"

Khổng Linh Chi nghiêm mặt: "Nói bậy bạ! Ta thấy ngươi bị hoang tưởng rồi đấy! Hắn đẹp hay xấu liên quan gì đến ta? Khụ..." Cô đổi giọng: “Đẹp thật à?"

Tần chưởng môn hồi trẻ đã rất đẹp trai, vợ ông ấy Tần phu nhân cũng rất đẹp, vẻ đẹp sắc sảo đầy tính công kích, như đóa hoa rực rỡ khiến người ta không thể rời mắt.

Con trai của hai người họ, đẹp đến mức nào?

Lục Nhân: "!!!"

Hắn trừng mắt nhìn Khổng Linh Chi đầy phẫn nộ: "Dung tục! Nông cạn! Dung mạo con người là do cha mẹ ban cho, sinh ra đã thế. Biết bao kẻ tốt mã giẻ cùi, cô nên nhìn vào nội tâm người ta nhiều hơn!"

Khổng Linh Chi: "Ta nhìn rồi mà! Ta chưa nói với ngươi à? Ta có một pháp môn độc đáo, vận nội lực vào mắt, đừng nói nội tâm, đến bộ xương khô ta còn nhìn rõ mồn một, nếu không ngươi tưởng mỗi lần ngươi dịch dung, ta nhận ra kiểu gì?"

Lục Nhân: "!!!"

Hắn thoạt tiên mừng rỡ, vì Khổng Linh Chi chịu tiết lộ bí mật này cho hắn, chứng tỏ không coi hắn là người ngoài.

Nhưng ngay sau đó lại thấy tức, hắn nói là cái nội tâm kia kìa! Là tài hoa, phẩm hạnh!

"Nói tóm lại, cô vẫn muốn ở lại ngắm Tần Thụy! Cô thích trai đẹp sao không nói sớm! Ta có đầy mặt nạ, muốn đẹp kiểu gì có kiểu đó."

"Cái đó khác, người ta là hàng tự nhiên."

Lục Nhân: Ta cũng là hàng tự nhiên mà!

Ta còn từng đứng đầu bảng xếp hạng mỹ nhân đấy!

Lúc danh tiếng ta vang xa, Tần Thụy còn đang nghịch bùn bên vệ đường kìa!

Khổng Linh Chi: "Thôi được rồi, ngươi tin ta đi, ta thật sự không phải vì con trai Tần chưởng môn đâu. Nghiêm Minh chủ lừa ta đến đây, không trấn lột ông ta một khoản tiền chữa bệnh thì ta thấy khó chịu lắm, cứ như thiếu thiếu cái gì ấy."

Cô tưởng nói thật lòng mình thì Lục Nhân sẽ nghe lọt tai.

Nào ngờ Lục Nhân chẳng nói chẳng rằng, nhìn cô bằng ánh mắt kỳ quái rồi bỏ đi.

...

Sau đó Lục Nhân biệt tăm biệt tích, sáng hôm sau ăn cơm cũng không thấy mặt, Khổng Linh Chi đoán hắn lại đi nghe ngóng tin tức gì rồi.

Buổi sáng, Nghiêm chưởng môn nhiệt tình giới thiệu cô với vợ chồng Tần chưởng môn.

"Đây là Khổng cô nương, tuy còn trẻ nhưng y thuật tinh thông."

"Tần chưởng môn, Tần phu nhân."

Khổng Linh Chi hành lễ với hai người.

"Được, được." Sắc mặt Tần chưởng môn có vẻ tốt hơn nhiều: “Hôm qua là cô nương nói lão phu không sai đúng không? Nghe Nghiêm huynh bảo cô nương mới hơn mười tuổi mà nội lực thâm hậu, lại thông thạo y thuật, quả là nhân tài đáng bồi dưỡng!"

Ông ta rất tán thưởng cô nương này.

"Ngài quá khen rồi."

Thái độ của Tần phu nhân cũng rất ôn hòa, tặng cô một cây trâm làm quà gặp mặt.

Khổng Linh Chi cũng gặp vợ của Nghiêm chưởng môn, là người hướng nội ít nói, chỉ thỉnh thoảng nhìn sang khi Nghiêm chưởng môn nói chuyện, còn lại cứ ngồi im lặng. Gia đình Tần chưởng môn rõ ràng cũng hiểu tính bà ấy nên không nói nhiều.

"Con trai Thụy Nhi của ta hôm nay sẽ tới, Khổng cô nương hay là gặp mặt một chút, đều là người trẻ tuổi, chắc sẽ có nhiều chuyện để nói."

Khổng Linh Chi cười: "Ta cũng đang muốn xem, con trai của hai vị tuấn nam mỹ nữ sẽ có dung mạo thế nào."

Câu nói này khiến Tần phu nhân cười tít mắt, bắt đầu khoe con: "Cái thằng ranh con đó chỉ được mỗi cái mã thôi! Mỗi lần nó ra đường là các cô nương ném quả đầy xe, con gái trong thành thích nó không đếm xuể, thế mà nó chẳng ưng ai, ta đang sầu thúi ruột chuyện hôn nhân đại sự của nó đây!"

Nghiêm Minh chủ cũng hùa theo khen ngợi.

Đang nói chuyện thì có người vào bẩm báo: "Tần thiếu chủ đến rồi!"

Tiếp đó Khổng Linh Chi nghe thấy tiếng cười sảng khoái vọng vào từ sân.

Tần thiếu chủ đi trước, ánh nắng chiếu lên người hắn, phủ lên một lớp hào quang vàng rực. Theo từng bước chân hắn đi tới, tỏa sáng lấp lánh.

Quả nhiên là một thiếu niên tuấn tú bất phàm!

Tuy nhiên người thu hút sự chú ý nhất không phải là hắn, mà là mỹ nhân đi sau lưng hắn.

Mỹ nhân này dáng người cao ráo, dung mạo có phần lạnh lùng, nhưng lại mặc một bộ áo đỏ rực rỡ, dáng đi uyển chuyển phóng khoáng, toát lên vẻ quyến rũ riêng biệt!

Tần phu nhân nhíu mày ngay lập tức: "Đây là..."

Nghiêm Minh chủ buột miệng: "Danh kỹ bến Tần Hoài - Hiểu Phong!"

"Keng" một tiếng, chén trà trên tay Nghiêm phu nhân rơi xuống bàn. Lần đầu tiên bà ấy mở miệng, giọng nói trong trẻo như chim hoàng oanh: "Phu quân, sao chàng lại quen cô ta?"

Nghiêm Minh chủ phản ứng cực nhanh: "Phu nhân không biết đấy thôi, vị này danh tiếng lẫy lừng, thích mặc áo đỏ nhất. Nghe đồn năm xưa cô ta đuổi theo Giang... thiếu hiệp rời đi, chắc là nghe tin Giang thiếu hiệp ở chỗ chúng ta nên tìm tới."

Nghiêm phu nhân: "Ra là vậy."

Vợ chồng Tần chưởng môn nghe nói là danh kỹ thì sắc mặt không được tốt lắm.

Tần phu nhân: "Con trai, sao con lại đi cùng vị cô nương này? Để người ta nhìn thấy chẳng phải làm hỏng thanh danh người ta sao?"

"Mẹ, xe ngựa cô nương ấy bị hỏng, con cho đi nhờ một đoạn thôi mà." Tính tình Tần Thụy cũng hào sảng: “Giang hồ nhi nữ không câu nệ tiểu tiết."

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn