Minh chủ chẳng tin lời Lục Nhân. Tần chưởng môn sao có thể không truy cứu? Đổi lại là ai, hai mươi năm sau bỗng nhiên biết mình lòi ra một đứa con, mà lại là đứa con do mình bị lừa gạt mới có, liệu có nuốt trôi cục tức này không?
Tần chưởng môn không kéo cả môn phái đến san bằng nhà ông ta đã là nể tình lắm rồi.
Nhưng mục đích của ông ta vốn là bắt tên này về, nên vẫn sa sầm mặt: "Ngươi dám thề không?"
"Không dám!" Lục Nhân hùng hồn đáp: “Ai mà biết trong lòng Tần chưởng môn nghĩ gì. Chung quy cũng tại ông và Độc nương t.ử hồi đó thất đức quá, không thì làm gì có ngày hôm nay?"
Minh chủ cố kìm nén h*m m**n đ.ấ.m c.h.ế.t hắn: "Được, vậy ngươi đi theo ta một chuyến, ta cũng muốn xem ngươi thuyết phục Tần chưởng môn kiểu gì."
"Ông về trước đi, mấy hôm nữa ta tới."
Minh chủ bực bội: "Ngươi định đi xem tỷ võ chiêu thân chứ gì?"
"Không phải."
Khổng Linh Chi ôm quyền: "Là ta, ta muốn nhân cơ hội này rèn luyện một chút."
Minh chủ nhìn cô: "Ta thấy cô nương là người chính trực, nhờ cô nương trông chừng hắn giúp ta, được không?"
Khổng Linh Chi: "Không được." Cô giải thích: “Ta đâu phải người nhà của hắn, chỉ là bạn bè quen biết, không dám đảm bảo cho hắn. Mọi hành vi của hắn cũng chẳng liên quan gì đến ta, Minh chủ muốn đ.á.n.h muốn g.i.ế.c cứ nhắm vào hắn, đừng liên lụy đến ta."
Lời này khiến không chỉ Minh chủ mà cả Lục Nhân cũng ngỡ ngàng.
Sao mà lạnh lùng, phũ phàng thế?
Lục Nhân ai oán: "Ta còn dạy cô võ công đấy, cũng tính là nửa người thầy, cô đối xử với ân sư như thế à?"
Khổng Linh Chi: "Người giang hồ chẳng phải có câu 'ai làm nấy chịu' sao? ngươi dạy ta có chút khinh công mà bắt ta đồng sinh cộng t.ử với ngươi, có phải hơi quá đáng không?"
Lục Nhân: "..."
Hắn chỉ biết lang trung này là lang băm, không ngờ còn là một lang băm m.á.u lạnh!
Hừ!
Minh chủ thấy hắn ấm ức thì trong lòng sướng rơn: "Cô nương nói chí phải, ai làm nấy chịu, việc hắn làm đương nhiên không liên lụy đến cô nương."
...
Đêm đó Khổng Linh Chi ngủ khá ngon. Hôm sau cô ra gần lôi đài tỷ võ thám thính, thuê một chỗ nhỏ của nha môn, kê bàn ghế, thậm chí còn kiếm đâu ra một cái giường.
Người qua đường cứ tưởng cô bày hàng bán đồ, xúm lại hỏi bán gì.
Dựng sạp xong, Khổng Linh Chi lại mua thêm rượu về, gấp rút chưng cất được mấy chai cồn, vải vóc thì luộc nước sôi phơi khô làm băng gạc.
Ngày mai là bắt đầu tỷ võ rồi, Khổng Linh Chi vẫn còn thiếu một thứ cuối cùng.
Chỉ!
Chỉ dùng để khâu vết thương. Tóc dùng để khâu hiệu quả không tốt lắm.
Cô cũng muốn kiếm ít chỉ ruột cừu, nhưng ngặt nỗi ở cái thị trấn nhỏ bé như Tiểu Trạch, mua ruột cừu khó như lên trời; thứ hai là cô cũng chẳng biết cách làm.
Hiện giờ cô đã luyện xong phương pháp khâu thứ tư, phải luyện hết các phương pháp khâu thì hệ thống mới cho công thức làm chỉ ruột cừu. Cuối cùng đành tạm gác việc khâu vá lại, cùng lắm ai cần khâu thì bảo họ tự dùng tóc của mình vậy.
Mấy ngày nay Minh chủ cứ bám theo bọn họ, đi đâu cũng gặp, từ quán ăn đến cửa hàng.
Đến ngày tỷ võ bắt đầu, Minh chủ còn vác cả ghế ra ngồi sau sạp của cô.
Xung quanh toàn người hóng chuyện, cũng có vài người bán đồ ăn vặt. Mọi người thấy trên sạp cô chỉ có mỗi một tay nải thì lấy làm lạ.
"Cô nương, cô bán gì thế?"
Khổng Linh Chi lôi ra cái cờ hiệu tự làm, trên đó viết bốn chữ to đùng "Diệu Thủ Hồi Xuân", cắm phịch xuống cạnh sạp.
Nếu là một ông già râu tóc bạc phơ thì còn tin được vài phần, đằng này lại là một cô nương mười mấy tuổi đầu non choẹt, dám xưng là diệu thủ hồi xuân?
Lập tức có kẻ cười cợt: "Cô nương, 'diệu thủ' của cô hồi cái 'xuân' gì thế (ý trêu ghẹo sắc dục)?"
Một con d.a.o nhỏ sượt qua cổ hắn, để lại một vệt máu. Hắn câm bặt ngay lập tức, lùi lại mấy bước.
Lục Nhân đi tới trong ánh mắt kinh sợ của hắn, nhặt con d.a.o lên, lấy khăn lau lau rồi cất đi.
Sau đó không còn ai dám trêu chọc nữa.
Tỷ võ nhanh chóng bắt đầu. Người đầu tiên bị đ.á.n.h bay khỏi lôi đài chưa trụ được một nén nhang, nhưng may là không bị thương nặng.
Khổng Linh Chi có chút thất vọng.
Nhưng rất nhanh, người tỷ võ bắt đầu đổ máu.
Người bị thương nặng nhất dính mấy nhát d.a.o chém, đang cố lết đi tìm thầy t.h.u.ố.c thì nghe thấy giọng một cô gái lanh lảnh gọi: "Hảo hán dừng bước!"
"Hảo hán! Ở đây chữa thương luôn này, không khỏi không lấy tiền."
Chàng trai trẻ quay lại, thấy một cô nương mười mấy tuổi, bèn bước nhanh hơn.
Khổng Linh Chi vẫn hét với theo: "Hảo hán! Giờ huynh chạy đi tìm lang trung thì mất bao nhiêu máu? Có khi tìm được nơi thì m.á.u chảy khô rồi! Để ta băng bó cho, còn hơn là huynh cứ thế chảy m.á.u đi!"
Nghe cũng có lý, chàng trai quay lại, nhích từng bước về phía cô.
"Mau ngồi xuống!" Khổng Linh Chi nhanh nhẹn định cởi áo chàng trai, Lục Nhân nhìn không nổi nữa, phải nhảy vào giúp một tay.
Khổng Linh Chi cầm chai cồn: "Hảo hán, t.h.u.ố.c này rắc lên đau lắm đấy, huynh có cần c.ắ.n cái gì không?"
"Hừ!" Chàng trai coi thường: “Cô cứ bôi t.h.u.ố.c đi, ta mà kêu một tiếng thì... Á á á!"
Cái cảm giác cồn đổ vào vết thương hở, không phải cứ muốn nhịn là nhịn được, nhất là lần đầu tiên nếm trải.
Lục Nhân nhanh tay giữ chặt hắn, điểm vài huyệt đạo. Khổng Linh Chi thì nhanh thoăn thoắt rửa sạch, sát trùng từng vết thương rồi băng bó lại.
Chàng trai đau toát mồ hôi hột, mơ màng nghe thấy: "Vết thương này chưa sâu lắm, không cần khâu cũng được, dù sao người biết võ công hồi phục nhanh. Xong rồi, khiêng hắn sang một bên, hình như lại có người bị thương kìa."
Lục Nhân xách chàng trai đặt sang bên cạnh.
Người này bị gãy chân, Khổng Linh Chi cố định chân gãy, dùng nẹp gỗ bó lại để tránh lệch xương, rồi kê đơn thuốc: "Cứ uống theo đơn này, thấy có gì không ổn thì dừng t.h.u.ố.c ngay, đi tìm lang trung khác khám lại."
Bệnh nhân: Nghe chẳng đáng tin tí nào! Sao cô dám vỗ n.g.ự.c xưng là diệu thủ hồi xuân thế hả?
Nhưng hắn cũng chẳng dám ho he, nộp mấy chục văn tiền, may mà tiền khám rẻ.
Khổng Linh Chi ngồi đây khám bệnh cả ngày, có người sống c.h.ế.t không chịu khám, có người thì ham rẻ.
Lại có người nhắm vào cồn của cô.
Từ lúc cô bắt đầu dùng cồn sát trùng, có hai gã rõ ràng chẳng bị thương gì cứ ngồi chồm hổm gần đó, hít hà liên tục.
"Rượu ngon quá!" "Mùi rượu thơm thật!" "Ôi chao, rượu ngon thế này mà đem đi rửa vết thương? Phí của giời!"
Họ chỉ dám lầm bầm gần đó chứ không dám đến xin, cô nương kia có một cao thủ ngồi sau lưng, lại thêm một người võ công không tồi đứng cạnh.
Bận rộn cả ngày, tỷ võ kết thúc, Khổng Linh Chi cũng thu dọn đồ đạc ra về.
Minh chủ đột nhiên bước tới: "Cô nương hôm nay vất vả rồi, hay là để ta mời cô nương đi ăn cơm? Ta vừa đặt bàn ở tửu lầu, giờ đi là vừa đẹp."
Khổng Linh Chi: Ta nghi ông chỉ thèm rượu cồn của ta thôi.
Minh chủ như nhìn thấu suy nghĩ của cô, cười nói: "Rượu của cô nương thực sự khiến người ta nhớ mãi không quên, lão phu mặt dày xin một chén nếm thử."