Thần Y Kiều Nương: Tướng Công, Lên Giường Trị Liệu

Chương 131: Khổng lang trung, chạy mau!

Khổng Linh Chi cứ tưởng đứng tấn đã đủ mệt, không ngờ luyện khinh công còn mệt hơn. Sáng nào tối nào cũng phải chạy bộ, Lục Nhân không còn hiền hòa như trước nữa, lẽo đẽo theo sau giám sát cô.

Cái miệng hắn chẳng thốt ra được câu nào t.ử tế.

Khổng Linh Chi chạy chậm, hắn bảo: "Cô đi tản bộ đấy à? Rùa còn bò nhanh hơn cô."

Khổng Linh Chi không phục, cãi lại ngay: "Rùa có bốn chân, ta có hai chân, so thế mà so được à?"

"Ta có cấm cô dùng bốn chân đâu! Có giỏi thì dùng cả tay mà bò, thế là công bằng rồi chứ gì?"

Khổng Linh Chi: "..."

"Chạy mau chạy mau! Chân hoạt động đi, cô mà dùng cái mồm lẻo mép vào đôi chân thì khinh công đã thành thần từ lâu rồi!"

Cô vừa thở hổn hển vừa đáp trả: "Thế ngươi khinh công giỏi thế, toàn nhờ võ mồm à? Cái miệng ngươi mà lắp vào cái bừa chắc đi cày ruộng được đấy nhỉ?"

Lục Nhân: "..."

Cô học đâu ra cái kiểu nói chuyện này thế?

Lục Nhân lần đầu tiên gặp người mình không cãi lại được, ngậm miệng suy nghĩ nửa ngày cũng không tìm ra câu nào thích hợp để mắng lại.

Đành phải nghiêm mặt, hung dữ hơn: "Cấm nói chuyện! Chạy mau! Không ta thả ch.ó c.ắ.n đấy."

Khổng Linh Chi hừ một tiếng đắc ý, tiếp tục chạy với tốc độ rùa bò.

...

Tập luyện được vài ngày, Khổng Linh Chi tính ngày, đã đến lúc phải đi chữa chân cho Thường Nguyên Lệnh. Cô nói với bà Lâm một tiếng rồi thu dọn hành lý lên đường.

Đây không phải lần đầu cô xa nhà, giờ lại có Tần tẩu bầu bạn nên bà Lâm cũng đỡ lo, chỉ dặn dò cô đi đường cẩn thận, đừng tiếc tiền, rồi đưa cho cô hai trăm lạng ngân phiếu.

Bà Lâm còn kéo Lục Nhân ra một góc: "Tiểu Tô à, phiền con chăm sóc con bé nhiều nhé!" Nói rồi dúi cho hắn hai mươi lạng bạc: “Tiền này con đừng chê ít, cầm lấy mua chút đồ ăn thức uống dọc đường."

Lục Nhân: "Đa tạ dì."

"Khách sáo gì chứ, sáng mai dì làm bánh nướng cho hai đứa mang đi đường ăn, hơ trên lửa nướng lại thơm lắm."

"Dì cho nhiều thịt chút nhé."

"Được được được!"

Lục Nhân thầm đắc ý trong lòng, mình đúng là thông minh tuyệt đỉnh.

...

Lần này chỉ có Lục Nhân và Khổng Linh Chi đi cùng nhau. Lục Nhân đ.á.n.h xe, Khổng Linh Chi cũng ngồi phía trước. Trong xe bí quá, ngồi ngoài này còn thoáng khí.

Hai người ngồi cạnh nhau, Lục Nhân lúng túng không biết để tay chân vào đâu.

Nghĩ ngợi hồi lâu, hắn mở miệng: "Hay là cô xuống chạy bộ theo xe đi?"

Khổng Linh Chi: "???"

Lục Nhân: "Sáng nay cô chưa tập mà! Vừa hay xe ngựa đi cũng không nhanh, cô chạy theo một canh giờ đi."

Khổng Linh Chi: Nghe xem hắn nói tiếng người đấy à?

Lục Nhân không kìm được lại lải nhải: "Luyện võ không được bỏ ngày nào, phải kiên trì, bữa đực bữa cái thì sao mà học giỏi được." Nói rồi hắn dừng xe, ra hiệu cho cô xuống.

Khổng Linh Chi bây giờ chỉ có một ý nghĩ duy nhất: Dùng điện áp cực đại giật cho não hắn một phát.

Hắn chắc chắn bị bệnh rồi, không thì sao lại có cái ý nghĩ điên rồ thế này? Giật điện não hắn một cái, biết đâu lại chữa khỏi.

"Nhìn ta làm gì? Xuống chạy đi chứ."

Khổng Linh Chi bất ngờ vươn tay định chạm vào vai hắn, ai ngờ Lục Nhân trơn như chạch, nhoáng cái đã né được, còn tiện chân đạp cô ngã khỏi xe ngựa.

Sau đó chiếc xe ngựa lăn bánh đi thẳng trước mắt cô.

Khổng Linh Chi đành phải chạy bộ đuổi theo, trong lòng c.h.ử.i rủa Lục Nhân đủ kiểu.

Chạy được nửa tiếng, tốc độ của Khổng Linh Chi ngày càng chậm, Lục Nhân ngồi trên xe hét vọng lại: "Chạy nhanh lên! Núi này có thổ phỉ đấy, chạy chậm coi chừng bị bắt về làm áp trại phu nhân."

Khổng Linh Chi không nói gì, chạy chậm rì rì.

Lục Nhân dựa vào thành xe, thong thả nhai viên sơn tra: "Cô xem, chỉ có nội lực thôi thì vô dụng, ta chẳng cần vũ khí cũng lấy mạng cô dễ dàng. Cô mà không chịu khó luyện võ thì uổng phí nội lực ông trời ban cho."

Khổng Linh Chi dần dần tiếp cận xe ngựa, nhân lúc hắn không để ý, chộp mạnh tới, tiếc là lại vồ hụt.

Lục Nhân treo ngược nửa người bên thành xe, cái đầu chúc xuống nhe răng cười với cô: "Hê hê, không bắt được đâu! Bao giờ cô bắt được ta thì khinh công của cô coi như thành tài."

Khổng Linh Chi: "..."

Chạy thêm một lúc lâu nữa, hai chân Khổng Linh Chi mỏi nhừ không nhấc nổi nữa, Lục Nhân mới cho dừng xe, để cô đi bộ chậm rãi thả lỏng cơ bắp.

Cô khát khô cả cổ, chìa tay ra: "Đưa bình nước đây."

"Đợi hơi thở đều lại rồi hãy uống, uống bây giờ dễ bị xóc hông lắm."

Khổng Linh Chi nổi điên, chắn trước đầu ngựa: "Ta là thầy t.h.u.ố.c hay ngươi là thầy thuốc? Ta muốn uống nước ngay bây giờ! Mau đưa nước đây."

Lục Nhân: "Nước thì không có, mạng thì có một đấy."

Khổng Linh Chi: "..."

Cô cảm thấy mình như con ch.ó sắp c.h.ế.t mệt, thở hồng hộc, đầu tóc mặt mũi mồ hôi nhễ nhại, đỏ bừng bừng.

Lát sau, một cái khăn ướt mát lạnh ném trúng mặt cô, cô vội vàng lau lấy lau để.

Qua lớp khăn, Lục Nhân nhìn cô với vẻ mặt vừa xót xa vừa không nỡ. Haiz, hắn cũng đâu muốn hung dữ với Khổng Linh Chi, nhưng luyện võ vốn cực khổ, không nghiêm khắc thì cô chắc chắn sẽ lười biếng.

Hơn nữa nhìn bộ dạng vừa tức vừa mệt của Khổng Linh Chi cũng thú vị phết.

...

May mà sáng sớm hôm sau đã đến Hứa Thành. Hai người tìm khách đ**m ở trọ, Khổng Linh Chi lại đeo cái mặt nạ thanh tú kia vào.

Vào đến phòng, việc đầu tiên là gọi nước nóng tắm rửa sạch sẽ, sau đó lăn ra giường ngủ một giấc. Mãi đến trưa Lục Nhân sang gọi đi ăn cơm cô mới dậy.

Dưới sảnh khách đ**m, Lục Nhân đã gọi sẵn món, cô vừa ngáp vừa ngồi xuống, bên cạnh tay là một bát canh ấm nóng.

Ăn xong, Khổng Linh Chi dẫn Lục Nhân đến biệt viện Thường gia. Cô muốn nhanh chóng hoàn thành công việc tháng này để về sớm.

Thường Nguyên Lệnh gặp cô cứ như chưa từng xảy ra chuyện gì không vui, quản gia Trần bá cũng khách sáo cung kính mời cô vào.

Bắt mạch trước, mạch tượng cho thấy Thường Nguyên Lệnh hơi yếu, nhưng đã tốt hơn trước rất nhiều.

Tiếp đó hỏi han tình hình uống t.h.u.ố.c và cái chân của hắn dạo gần đây.

Thường Nguyên Lệnh trả lời chi tiết: "... Những cái khác đều ổn, chỉ là mấy hôm trước ta cố đứng khoảng nửa canh giờ, chân hơi mỏi."

Khổng Linh Chi: "Có đau không?"

"Không đau lắm, chỉ thấy bủn rủn không có sức."

"Sau này tập luyện phải chú ý thời gian, tăng dần dần, đừng đi lâu quá một lúc. Cơ bắp gân cốt của ngài bao năm không dùng, đột nhiên dùng nhiều sẽ không quen, phải từ từ."

"Được, ta nhớ rồi."

Tiếp theo Khổng Linh Chi truyền nội lực "điện trị liệu" cho hắn.

Khi tay cô chạm vào chân hắn, Thường Nguyên Lệnh theo phản xạ nhìn sang Lục Nhân, thấy hắn không tỏ vẻ khó chịu gì, trong lòng có chút ngạc nhiên.

Trị liệu xong, Thường Nguyên Lệnh mời hai người ở lại dùng cơm, Khổng Linh Chi bảo có việc bận, hắn cũng không giữ thêm.

...

Khổng Linh Chi đến chữa chân cho hắn bèn ba ngày, hắn đều không giở trò gì. Mãi đến ngày thứ tư chữa xong, hắn đột nhiên mở miệng, nói với Lục Nhân: "Vị thiếu hiệp này, có thể mượn một bước nói chuyện không?"

Lục Nhân: "Được."

Khổng Linh Chi viện cớ ra ngoài hít thở không khí, nhường chỗ cho hai người.

Cô vừa đi, Thường Nguyên Lệnh bèn hỏi: "Không biết thiếu hiệp và Khổng lang trung có quan hệ gì? Hai người đã đính hôn chưa?"

Câu hỏi này khiến Lục Nhân khó chịu ra mặt, giọng điệu cũng chẳng kiêng nể gì: "Liên quan gì đến ngươi?"

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn