Thần Y Kiều Nương: Tướng Công, Lên Giường Trị Liệu

Chương 128: Rượu đắng vào cổ họng, lòng đau như cắt

Khổng Linh Chi cười nhạt: "Có gì đâu mà phải giải thích, chỗ ta đâu phải huyện nha. Mà có là huyện nha thì cũng chẳng quản chuyện này."

Trần Vương nhướng mày, sau đó khẽ vỗ đùi: "Xem ra là bổn vương lo chuyện bao đồng rồi."

Sắc mặt Lục Nhân càng thêm khó coi, hắn lườm Trần Vương một cái cháy mặt rồi quay người bỏ đi. Lần này thị vệ nhận được ám hiệu của Trần Vương nên không cản hắn nữa.

Đợi hắn đi rồi, Trần Vương thu lại xấp giấy trước mặt Khổng Linh Chi, uống ngụm trà: "Ta còn tưởng cô nương có chút tình ý với hắn..."

Khổng Linh Chi: "Chỉ là một bệnh nhân của ta thôi."

Lục Nhân đứng cách đó không xa nghe thấy câu này, lòng chùng xuống.

...

Kể từ hôm Khổng Linh Chi nói câu đó, ba ngày nay Lục Nhân không đến, cô cũng chẳng để tâm, tiếp tục đọc sách. Tô Thái Khang vốn định dạy võ cũng không thấy tăm hơi, ngay cả Trần Vương cũng biến mất.

Trấn Tiểu Trạch yên bình tĩnh lặng.

Chỉ có bà Lâm thỉnh thoảng lại càm ràm: 'Bệnh tình biểu ca con thế nào rồi?' 'Sao hai hôm nay nó không sang?'

Khổng Linh Chi giải thích: "Biểu ca đang uống thuốc, người không khỏe nên không sang thăm mẹ được."

Bà Lâm hừ một tiếng: "Mẹ thấy là nó hết hi vọng rồi!"

Mấy lần trước sang đây, mắt nó cứ dính chặt lấy con gái bà, không biết có ý đồ gì.

...

Lục Nhân chưa c.h.ế.t tâm đâu. Hắn ủ rũ về chỗ trọ, thay quần áo đổi mặt nạ, nửa đêm lẻn vào biệt viện của Trần Vương, tẩn cho tên thị vệ Tô Thái Khang một trận.

Đối phương bị thương, trong thời gian ngắn không thể động võ, hắn mới yên tâm, đỡ cho tên đó tranh giành cơ hội dạy võ cho Khổng Linh Chi với hắn.

Còn cái kẻ lắm mồm Trần Vương, hắn cũng không tha. Hắn viết vài thứ bí mật ném vào trụ sở Lục Đường. Quả nhiên ngay trong đêm, Lục Đường nhận được mật thư với nội dung kinh thiên động địa, không dám tự quyết, đành phải tìm đến Trần Vương.

Trần Vương buộc phải về Hứa Thành ngay trong đêm để trấn an Lục Đường, xử lý vụ việc.

Giải quyết xong đám người Trần Vương, Lục Nhân lại chần chừ mãi chưa dám đi gặp Khổng Linh Chi. Lòng hắn rối bời, không biết phải đối mặt thế nào.

Hắn vốn chỉ định báo ơn cứu mạng của Khổng Linh Chi nên mới ở lại chăm sóc cô một thời gian.

Nhưng dạo này hắn ở lại quá lâu, thậm chí còn mua đứt căn nhà thuê, càng ngày càng không muốn rời đi.

Lục Nhân nghĩ mãi không thông, dứt khoát xách rượu chạy đến tìm bạn thân.

Uông T.ử Sơ kể từ lần trước nghe chuyện Lục Nhân và vị lang trung cứu mạng hắn, vẫn luôn mong ngóng huynh đệ trở về.

Huynh đệ bảo đi đưa bí kíp võ công rồi về ngay, ai ngờ đi mãi không thấy tăm hơi.

Nghe tin có người tên Lục Nhân đến tìm, hắn vội vàng ra đón.

Vừa gặp mặt, hắn nhìn ngó một hồi rồi cười lớn, ôm chầm lấy Lục Nhân vỗ vai bồm bộp: "Xem ra độc của đệ giải hết rồi? Không sao chứ?"

"Ừ."

Uông T.ử Sơ mừng rỡ: "Tốt quá! Huynh đệ tốt, chúng ta phải uống vài ly ăn mừng mới được."

Vợ Uông T.ử Sơ biết tin cũng sai người bày tiệc.

Đợi Lục Nhân rửa mặt mũi xong, cơm nước dọn lên, Uông T.ử Sơ có vẻ đắc ý: "Hiền đệ, nếm thử món gà kho măng này xem, tươi ngon lắm, do chính tay tẩu tẩu đệ xuống bếp làm đấy."

Lục Nhân: "Tẩu tẩu khéo tay quá."

Uông T.ử Sơ lại chỉ vào bát canh: "Cái này là phương t.h.u.ố.c gia truyền của tẩu tẩu đệ, chuyên để bồi bổ cơ thể đấy."

"Tẩu tẩu lợi hại thật."

Chưa hết, Uông T.ử Sơ lại thao thao bất tuyệt: "Mấy hôm nay tẩu tẩu đệ cao hứng, nàng đàn ta múa kiếm, hai vợ chồng cầm sắt hòa minh, cuộc sống cứ như thần tiên vậy."

Lục Nhân: "..."

Hắn nốc cạn một chén rượu.

Rượu đắng trôi xuống họng, lòng đau như cắt, rồi sặc sụa ho khan.

Quên pha nước vào cồn rồi...

Uông T.ử Sơ quả không hổ là bạn thân của Lục Nhân, mở miệng là chọc đúng chỗ đau: "Lục huynh đã tìm được cô nương thập toàn thập mỹ chưa?"

Lục Nhân không kìm được nhớ tới Khổng Linh Chi.

Khổng Linh Chi văn võ song toàn, vừa biết võ công lại giỏi y thuật, chuyện này khỏi cần bàn. Cô tâm địa thiện lương, chính trực cương nghị, dù bị người ta lấy oán báo ơn cũng không thay đổi sơ tâm cứu người.

Cô nấu nướng chắc cũng không tệ, dù sao khâu da heo ngày càng thạo, m.ổ b.ụ.n.g khâu ruột rồi khâu bụng lại còn làm được, thì nấu ăn có là cái đinh gì?

Về danh tiếng, Du thần y còn muốn nhận cô làm đệ tử, đợi cô y thuật đại thành, tương lai chắc chắn sẽ danh tiếng lẫy lừng.

Thấy hắn trầm ngâm, Uông T.ử Sơ ngạc nhiên: "Chẳng lẽ đệ tìm thấy cô nương thập toàn thập mỹ thật rồi à?"

"Cái này... đúng là đáp ứng được mấy điều kiện của đệ, nhưng mà..."

Vợ Uông T.ử Sơ - Điền Ngọc Nga xen vào: "Đã lấy chồng rồi à?"

"Chưa lấy chồng."

Điền Ngọc Nga: "Không ưng đệ à?"

Lục Nhân nhìn cô với ánh mắt oán trách. Uông T.ử Sơ vội đỡ lời cho huynh đệ: "Làm gì có chuyện đó, hiền đệ tướng mạo đường hoàng, nếu đệ ấy có lòng, cô nương nào mà chẳng thích? Ta nếu là nữ nhi, chắc chắn không phải đệ ấy thì không gả."

Lục Nhân: "..."

Hắn lại tu thêm ngụm rượu.

Hai vợ chồng nhìn nhau, hiểu ngay vấn đề.

Uông T.ử Sơ gắp thức ăn cho hắn: "Ta hơn đệ hai tuổi, giờ có vợ có con, kinh nghiệm nhiều hơn đệ chút đỉnh, có gì khúc mắc cứ nói ta nghe xem nào?"

Lục Nhân im lặng một hồi rồi mở miệng: "Mấy ngày nay, ta luôn ở bên cạnh cô ấy, nhưng cô ấy hình như không có ý gì với ta."

Uông T.ử Sơ: "Ta thấy chưa chắc. Nếu cô ấy vô ý với đệ, sao lại giữ đệ bên cạnh? Không thích thì nhìn một cái cũng thấy phiền, không tin đệ hỏi tẩu tẩu đệ xem có phải thế không."

"Đúng đấy!" Điền Ngọc Nga phụ họa: “Con gái da mặt mỏng, dù trong lòng có ý cũng đâu thể nói thẳng ra được."

Tai Lục Nhân giật giật: "Thật sao?"

"Ta hỏi đệ, cô ấy có tặng túi thơm cho đệ không?"

"Túi thơm thì không... nhưng cô ấy tặng ta viên sơn tra." Hắn nói rồi lấy ra hai hũ sơn tra: “Hũ này còn có hương hoa sen nữa đấy! À phải rồi, rượu này cũng là cô ấy tặng ta."

Uông T.ử Sơ đưa tay ra: "Cho ta nếm thử xem."

Nào ngờ Lục Nhân giật phắt lại: "Huynh muốn ăn thì bảo tẩu tẩu làm cho."

Điền Ngọc Nga bên cạnh cũng chìa tay: "Đưa tẩu một viên nếm thử mùi vị mới biết đường mà làm chứ."

Lục Nhân luyến tiếc đưa hũ gỗ cho cô: "Chỉ được ăn một viên thôi đấy! Cả hũ có hơn ba mươi viên thôi."

Viên sơn tra vào miệng, Điền Ngọc Nga ngạc nhiên: "Ngon! Chắc tay nghề bếp núc của cô nương này khá lắm."

Lục Nhân đắc ý v**t v* hũ gỗ: "Đương nhiên!"

Điền Ngọc Nga lại hỏi: "Viên sơn tra này, ngoài đệ ra, cô ấy có tặng ai khác không?"

Lục Nhân: "..."

"Hình như còn cho mẹ cô ấy, cho bà chị giúp việc nhà cô ấy, với hai bà cô hay nói chuyện với cô ấy nữa."

"Thế có cho nam nhân nào khác không?"

"Không có."

Điền Ngọc Nga khẳng định chắc nịch: "Đồ tự tay làm chỉ tặng cho mình đệ, chứng tỏ là có ý với đệ rồi. Nghe đệ kể, cô nương này chẳng lẽ là vị thầy t.h.u.ố.c đã cứu mạng đệ?"

"Ừ." Lục Nhân đáp, rồi vội giải thích: “Ta không phải vì ơn cứu mạng mới..."

Uông T.ử Sơ gật đầu: "Nếu hiền đệ đã có ý, sao không nhờ bà mối đến dạm ngõ?"

"Cái này..." Lục Nhân tự thấy mình cũng hiểu Khổng Linh Chi đôi chút, đối phương chắc chắn sẽ không đồng ý hôn sự, không mắng hắn té tát đuổi ra khỏi cửa là may rồi.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn