Trước khi đi, Lục Nhân hớn ha hớn hở. Hắn định bụng trước tiên sẽ đến châm chọc Thường Nguyên Lệnh một trận, cái gã vừa già vừa xấu lại còn mơ tưởng hão huyền, dám tơ tưởng đến Khổng Linh Chi?
Tiếp đó là đi thám thính tin tức, bới móc chút điểm yếu của Thường Nguyên Lệnh, đảm bảo tên này sau này không ngóc đầu lên nổi.
Cuối cùng là quay về kể khổ với Khổng Linh Chi, than vãn chuyến đi này vất vả thế nào để cô làm thêm cho ít viên sơn tra, ít rượu cồn, rồi tiện thể bôi xấu Thường Nguyên Lệnh, dìm hắn xuống bùn đen, đắp đất thật chặt, đảm bảo không còn cơ hội tro tàn lại cháy.
Mọi thứ đều rất hoàn hảo.
Nhưng hắn không ngờ rằng, khi quay về lại đập vào mắt cảnh tượng này.
Hai bên đang giằng co, không khí ngày càng căng thẳng thì bà Lâm bước tới: "Ây da, Lưu nhi đến rồi à, mau vào nhà ngồi đi con."
Tô Thái Khang nghi hoặc hỏi: "Dì Lâm, vị này là..."
Lục Nhân: "???"
Tại sao tên này cũng gọi bà Lâm là dì? Rốt cuộc trong những ngày hắn vắng mặt đã xảy ra chuyện gì? Sao lại có kẻ không biết xấu hổ đến mức tranh cả thân phận "biểu ca" với hắn thế này?
Bà Lâm vội vàng giới thiệu: "Đây là con trai nhị tỷ dì, đến đây chữa bệnh. Còn đây là Tô Thái Khang, cậu ấy dạy biểu muội con luyện võ."
Lục Nhân: Hắn còn dám dạy Khổng Linh Chi luyện võ? Hắn lấy tư cách gì?
Tô Thái Khang nhìn người đàn ông trước mặt với ánh mắt nghi ngờ. Cô cảm nhận rõ sát khí trên người đối phương, hơn nữa nhìn tư thế, dáng đi đều toát lên vẻ cao thủ võ lâm.
Một người như vậy sao có thể là thư sinh ốm yếu được?
Hắn tiếp cận Khổng Linh Chi rốt cuộc có mục đích gì?
Lục Nhân cười lạnh, nhếch mép: "Hóa ra là Tô huynh, Tô huynh làm nghề gì vậy? Nghe giọng không giống người vùng này."
"Không phải, ta làm thị vệ cho người ta."
"Thị vệ? Tô huynh ở đây lâu như vậy, chủ nhân nhà huynh không trách tội sao?"
Tô Thái Khang cảm thấy giọng điệu này không ổn lắm: "Chủ nhân sai ta đến đây."
Lục Nhân giả vờ kinh ngạc: "Chủ nhân nhà huynh thuê huynh làm hộ vệ, không bắt huynh ở bên cạnh bảo vệ, lại sai huynh đến chỗ biểu muội ta, là có ý gì đây?"
Tô Thái Khang thấy khó xử, chuyện của chủ nhân không tiện nói ra, nhưng đối phương đã hỏi thì cũng không thể không giải thích.
May mà Khổng Linh Chi đã lên tiếng giải vây cho cô: "Biểu ca, mấy ngày nay huynh không đến, để muội bắt mạch cho huynh nhé."
Ánh mắt Lục Nhân không mấy thiện cảm, nhưng rốt cuộc cũng không từ chối Khổng Linh Chi.
Hai người vào tiệm t.h.u.ố.c ngồi xuống, Lục Nhân hạ giọng: "Hắn ở đâu chui ra thế? Muội muốn học võ thì tìm ta này, học với một tên thị vệ thì học được cái gì?"
Khổng Linh Chi: "Mới học đứng tấn với mấy chiêu kiếm pháp thôi."
"Kiếm pháp?" Lục Nhân hừ một tiếng: “Trước đây muội chẳng bảo muốn học thương pháp sao? Ta còn đặc biệt nhờ người làm cho muội cây thương bạc, đúng theo yêu cầu của muội đấy."
Mặc dù hắn vẫn thấy vũ khí làm bằng bạc quá mềm, chẳng dùng được việc gì.
Khổng Linh Chi mừng rỡ: "Đa tạ Lục huynh! Muội đặc biệt để dành cho huynh hai bình cồn đấy, nhớ pha loãng ra hẵng uống nhé."
Lục Nhân nhìn cô ai oán: "Ta lặn lội đường xa một chuyến chỉ vì hai bình rượu của muội à?"
"Viên sơn tra cũng làm xong rồi!" Khổng Linh Chi lấy ra một hũ đưa cho hắn: “Nếm thử đi, muội cải tiến hương vị một chút."
Lục Nhân bốc một viên bỏ vào miệng, vị chua lúc nãy dần tan biến: "Có chút hương hoa... hoa sen à?"
"Ừ."
Lục Nhân thấy trong lòng dễ chịu hơn hẳn. Hắn liếc nhìn về phía sân sau, nhắc đến chuyện Thường Nguyên Lệnh: "Hắn bảo muội mỗi tháng đến chữa chân cho hắn, muội không muốn đi thì thôi. Tiền nong đưa đủ rồi, ta đếm rồi, không thiếu một xu."
Nói xong hắn đưa cho Khổng Linh Chi một cái hộp nhỏ, bên trong ngoài ngân phiếu còn có mấy con d.a.o nhỏ.
Mỗi con d.a.o có hình dáng hơi khác nhau, được rèn theo yêu cầu của Khổng Linh Chi.
Lục Nhân: "Muội xem có vừa tay không, không được thì ta bảo họ rèn lại."
"Cảm ơn nhé." Cô lấy ra một nửa số ngân phiếu đưa cho Lục Nhân: “Lục huynh đừng khách sáo, số tiền này huynh cầm lấy, chuyến này huynh vất vả rồi."
Lục Nhân: "Ta nợ muội mạng sống còn chưa trả hết, không lấy tiền của muội đâu."
Khổng Linh Chi lắc đầu bất lực: "Tuy muội cứu huynh, nhưng huynh cũng giúp muội nhiều việc rồi, thế là đủ rồi. Huynh mà không nhận thì sau này muội không dám nhờ huynh nữa đâu."
Lục Nhân đành phải nhận tiền.
Đang định nói chuyện với Khổng Linh Chi thì bà Lâm gọi vọng ra từ sân sau: "Ăn cơm thôi!"
Hai người đành vào ăn cơm. Ăn xong, bà Lâm cứ ngồi lì cạnh Lục Nhân, làm hắn muốn nói chuyện riêng với Khổng Linh Chi cũng không có cơ hội.
Ngược lại, Tô Thái Khang thì lôi Khổng Linh Chi ra một góc dạy kiếm pháp.
Lục Nhân: "!!!"
Dì à, dì làm sao thế? Dì lại đi giúp người ngoài! Con có còn là cháu trai ruột của dì không hả?
Ngồi thêm một lúc, thấy không có cơ hội, Lục Nhân đành đứng dậy cáo từ.
Về đến chỗ trọ, hắn thay một bộ đồ nữ, đổi mặt nạ khác, búi tóc đơn giản, tìm một thanh trường kiếm, rồi đi thẳng đến tiệm t.h.u.ố.c nhà họ Khổng.
Nữ hiệp oai phong lẫm liệt vừa vào cửa đã la lên: "Thầy thuốc, mau xem cho ta với, ta đau bụng quá."
Khổng Linh Chi đang tập đến mỏi nhừ cả tay, vứt cành cây xuống chạy vào: "Ngồi đi, đau thế nào?" Vừa nói vừa bật "mắt quét", nhìn thấy con d.a.o găm trên người cô ta, cùng bộ khung xương khác biệt rõ rệt với phụ nữ.
Huynh đệ, huynh giỏi thật đấy!
Đổi mặt còn nhanh hơn thay áo, một ngày đổi một thân phận, chơi trò nhập vai à?
Lục Nhân: Hừ! Chẳng phải chỉ là kiếm pháp thôi sao? Ta cũng biết! Ta cũng dạy được, tên thị vệ kia mau cút về với chủ nhân nhà ngươi đi.
Tô Thái Khang thấy Khổng Linh Chi có việc bèn ra về, trước khi đi còn chào bà Lâm: "Dì Lâm, sáng mai con muốn ăn bánh thịt, loại dày thật nhiều thịt ấy ạ."
"Được được! Dì cho nhiều thịt, mỡ màng béo ngậy, đảm bảo ngon."
Lục Nhân: Dì ơi! Con mới là cháu ruột của dì mà, tên người ngoài kia có gì tốt chứ?
Hắn giả bộ ôm bụng: "Thầy t.h.u.ố.c xem ta bị bệnh gì thế?"
Khổng Linh Chi nghĩ ngợi: "Cô đau dữ dội thế này, có thể là viêm ruột thừa."
"Cái gì?"
Bệnh này chưa nghe bao giờ.
"Tức là trong bụng có một bộ phận gọi là ruột thừa, nó bị viêm rồi, muốn chữa cũng đơn giản thôi, cắt bỏ là xong."
Lục Nhân: "???"
"Khoan đã, cô bảo ruột thừa, nó nằm trong bụng đúng không?"
"Đúng."
"Thế cắt kiểu gì? Thò d.a.o qua họng vào cắt à?"
Khổng Linh Chi: "Ngốc thế? Thò qua họng là vào dạ dày ruột non, sao cắt được ruột thừa? Phải m.ổ b.ụ.n.g ra, cắt ruột thừa đi rồi khâu lại."
Lục Nhân: "Giống như cô khâu da heo ấy hả?"
"Đúng."
Lục Nhân im lặng. Một lúc sau, hắn buông tay ra: "Bụng ta tự nhiên hết đau rồi, chắc do bị lạnh thôi, cô kê cho ta ít t.h.u.ố.c trừ hàn đi."
Khổng Linh Chi đứng dậy lấy từ tủ t.h.u.ố.c ra một hũ thuốc, ném cho hắn: "Ngày uống một viên."
Là viên sơn tra!
Lục Nhân bốc ngay một viên bỏ miệng, loại này không có hương sen, nhưng cũng rất ngon.
"Khụ, Khổng lang trung, ta hành tẩu giang hồ nhiều năm, thập bát ban võ nghệ cái gì cũng biết chút đỉnh. Cô muốn học gì chi bằng học với ta đi. Tên thị vệ kia dạy được gì ta cũng dạy được, hắn không dạy được ta cũng dạy được."