Thần Y Kiều Nương: Tướng Công, Lên Giường Trị Liệu

Chương 124: Cậy già lên mặt

Có lẽ nhờ tố chất cơ thể của Từ Hạng vốn khỏe mạnh, cộng thêm cồn sát trùng của Khổng Linh Chi phát huy tác dụng, nên dù mỗi lần rửa vết thương hắn đều đau đến mức nhe răng trợn mắt, nhưng dần dần cũng đã hạ sốt và bình an vượt qua hai ngày nguy hiểm nhất.

Khi cồn đã dùng hết, Khổng Linh Chi bèn ra hậu viện chưng cất thêm vài bình. Số rượu này là do Trần Vương sai người đến Thành Hứa mua về. Bản thân Trần Vương không thích uống rượu, chuyến đi lần này lại vì mục đích dưỡng bệnh nên dĩ nhiên ngài không hề mang theo rượu bên mình.

Trong hậu đường của tiệm thuốc, Từ Hạng nằm trên giường, thều thào thỉnh cầu Trần Vương: "Vương gia, thuộc hạ muốn về biệt viện dưỡng thương."

Trần Vương vỗ nhẹ lên tay hắn, an ủi: "Cứ ở lại đây tĩnh dưỡng đi. Nhỡ có bề gì, Khổng lang trung bề cứu chữa cũng thuận tiện hơn."

Từ Hạng vội đáp: "Vương gia, thuộc hạ thấy khỏe hơn nhiều rồi, chỉ cần về đó từ từ nghỉ ngơi là được ạ."

"Ngươi đừng nói với ta là ngươi sợ bôi t.h.u.ố.c đấy nhé?" Trần Vương hồ nghi nhìn hắn.

Cả người Từ Hạng cứng đờ, vội vàng luống cuống giải thích: "Thuộc hạ chỉ thấy Khổng lang trung dù sao cũng là một cô nương, thuộc hạ cứ ở lỳ đây thì thật sự không tiện cho lắm."

Đúng lúc này, Tô Thái Khang đang đứng lù lù sau lưng Trần Vương bỗng chậm rãi lên tiếng châm chọc: "Có gì mà không tiện chứ? Cùng lắm thì lấy thân báo đáp ơn cứu mạng là xong chuyện."

Từ Hạng: "!!!"

Hắn biết ngay cái tên này vẫn chưa từ bỏ ý định tranh sủng mà!

Lại dám thốt ra những lời thâm độc như vậy, hắn lập tức căng thẳng nhìn sang Trần Vương: "Vương gia, thuộc hạ sống là người của ngài, c.h.ế.t là ma của ngài! Nếu bắt thuộc hạ phải lấy thân báo đáp, vậy thì thuộc hạ thà c.h.ế.t còn hơn!"

Trần Vương bật cười mắng mỏ: "Thái Khang, ngươi đừng dọa hắn nữa. Tên này vốn ngốc nghếch, lỡ hắn tin lời ngươi thật rồi chạy đi tự vẫn, chẳng phải bổn vương lại mất đi một kẻ tâm phúc sao?"

Từ Hạng thầm nghĩ: Vương gia nói mình là tâm phúc của ngài! Mình biết ngay mà! Hắn lập tức ném cho Tô Thái Khang một ánh mắt đầy đắc ý. Chợt nghĩ ra điều gì, hắn bỗng thốt lên: "Vương gia, hay là ngài để Tô huynh cưới Khổng lang trung đi! Như vậy vừa có thể báo ân, lại vừa giúp ngài thu nạp được nhân tài."

Tô Thái Khang: "..."

Cô thực sự muốn c.h.ử.i thề rồi đấy! Toàn bộ thị vệ trong vương phủ đều biết cô là nữ giả nam trang. Chỉ có mỗi tên ngốc này là không biết, lại còn luôn coi cô như kỳ phùng địch thủ. Cứ mỗi lần thấy cô lảng vảng bên cạnh vương gia là y như rằng hắn lại trưng ra cái bộ mặt khó ở.

Trần Vương đưa tay lên che khóe miệng đang nhếch lên, hắng giọng: "Khụ... Thái Khang, Từ Hạng nói cũng có lý đấy. Dạo này ngươi chịu khó đến đây thăm hỏi đi, trò chuyện với Khổng lang trung nhiều một chút để kết giao nhé."

"Rõ!"

Từ Hạng: Ha ha ha! Đại công cáo thành!

Việc có quá nhiều thị vệ ra vào tiệm t.h.u.ố.c họ Khổng dĩ nhiên đã thu hút sự chú ý và bàn tán từ hàng xóm láng giềng. Nhưng may mắn là đám người này trông có vẻ lai lịch không nhỏ, nên hàng xóm cũng chẳng dám buông lời khó nghe. Họ chỉ cảm thấy Khổng Linh Chi đợt này đã vớ được món hời lớn. Đám người kia bị thương đến chỗ cô chữa trị, trông phong thái hào phóng như vậy, chắc hẳn nhà họ Khổng sẽ kiếm được một khoản tiền không nhỏ.

Chưởng quỹ của một tiệm t.h.u.ố.c khác trong trấn cũng nghe được tin tức này, bèn vội vàng dẫn theo vị lang trung của tiệm mình tìm đến tận nơi.

Khi bị thị vệ chặn lại ngoài cửa, vị chưởng quỹ mới khách khí giải thích: "Ta đến đây là để thăm Khổng cô nương. Phụ thân của cô ấy cũng là một lang trung, vốn có chút giao tình với nhà ta."

Thị vệ nghe vậy liền vào trong xin chỉ thị của Trần Vương. Một lát sau, Khổng Linh Chi bước ra.

"Chưởng quỹ Lý? Cơn gió độc nào thổi ngài đến đây vậy?"

Chưởng quỹ Lý híp mắt cười giả lả: "Hiền điệt, dạo này cháu đọc y thư đến đâu rồi? Hôm nay ta cố ý mời Trần lão của tiệm ta đến đây, cháu có chỗ nào không hiểu thì cứ thoải mái thỉnh giáo ông ấy."

Vị lão lang trung này, Khổng Linh Chi đã từng gặp qua trong một lần đi đỡ đẻ. Ông ta là một kẻ cực kỳ kiêu ngạo. Mỗi khi nhìn cô, cái cằm của ông ta lúc nào cũng hếch lên tận trời, y hệt như cái dáng vẻ ngay lúc này.

Khổng Linh Chi cũng cười tươi đáp lại: "Đa tạ ý tốt của Lý chưởng quỹ, nhưng tạm thời ta không có vấn đề gì cần thỉnh giáo cả."

Trần lão đứng cạnh nghe vậy liền nhíu mày. Ngay từ lúc bước vào đây, ông ta đã ngửi thấy mùi m.á.u và mùi rượu hòa lẫn vào nhau. Mùi m.á.u thì khá nhạt, nhưng mùi rượu lại nồng nặc lạ thường. Ông ta lên giọng trách cứ: "Ngươi làm đại phu kiểu gì mà lại để bệnh nhân uống rượu hả?"

Khổng Linh Chi đáp gọn lỏn: "Ta không hề cho bệnh nhân uống rượu."

Trần lão khựng lại một nhịp, vội vớt vát: "Hơi rượu cũng sẽ ảnh hưởng không tốt đến người bệnh. Hơn nữa, phòng t.h.u.ố.c là nơi quan trọng, sao có thể tùy tiện uống rượu ở đây được?"

"Đa tạ ngài đã nhắc nhở." Khổng Linh Chi nói xong liền đứng yên tại chỗ, thái độ rõ ràng là đang chờ hai người họ tự giác biến đi.

Trần lão cảm thấy vô cùng nghẹn cục tức trong ngực, vừa định quay lưng bỏ đi thì bị Lý chưởng quỹ vội vàng kéo lại.

Lý chưởng quỹ lên tiếng dụ dỗ: "Khổng cô nương, bên cháu thực sự không cần người phụ giúp sao? Ta dù sao cũng lớn hơn cháu nhiều tuổi, muốn khuyên cháu vài câu chân thành. Nghề y tuyệt đối không được cậy mạnh hiếu thắng. Nếu lỡ tay chữa hỏng bệnh nhân thì đó là chuyện liên quan đến mạng người đấy."

Khổng Linh Chi chỉ hờ hững chắp tay: "Câu nói này, ta cũng xin tặng lại cho ngài."

Lần này thì sắc mặt của hai người đối diện lập tức trở nên khó coi tột độ. Đặc biệt là Trần lão. Trong lần đỡ đẻ trước đây, ông ta mở miệng chỉ đạo nhưng con ranh này không thèm nghe, bây giờ nó lại càng không coi ông ta ra gì.

Ông ta lập tức cười lạnh, buông lời mỉa mai: "Một con nhãi ranh như ngươi thì biết cái quái gì là trị bệnh cứu người? Mới bập bẹ biết dăm ba chữ, nhận diện được vài loại thảo d.ư.ợ.c mà đã to gan dám khám bệnh cho người ta? Ngươi không sợ gây ra án mạng rồi bị người nhà bệnh nhân đ.á.n.h c.h.ế.t à?"

Khổng Linh Chi vẫn điềm nhiên đáp lại: "Không nhọc ngài phải hao tâm tổn trí."

"Ngươi!" Trần lão quay ngoắt người muốn rời đi, nhưng ngọn lửa giận trong lòng vẫn không sao dập tắt được. Thế là ông ta đi thẳng đến trước mặt tên thị vệ canh cửa, lớn giọng: "Ngươi hãy vào nói với chủ t.ử nhà ngươi, ả đàn bà này căn bản không biết chữa bệnh đâu! Nếu không muốn bị chữa cho đến c.h.ế.t thì hãy mau chuyển đến tiệm t.h.u.ố.c nhà họ Lý đi."

Đúng lúc đó, Tô Thái Khang từ trong bước ra. Cô nàng căng cứng khuôn mặt, quát: "Các người làm cái trò gì vậy? Dám đến đây gây sự à?"

Trần Vương sai cô ra đây để chống lưng cho Khổng lang trung. Nhưng cô vốn không rành mấy chuyện ra oai này, nghĩ bụng chắc chỉ cần đuổi hai cái tên phá đám này đi là xong nhiệm vụ rồi nhỉ?

"Ngươi là người quản sự ở đây sao?"

Tô Thái Khang "ừ" một tiếng cho có lệ: "Nếu không có việc gì thì mau cút đi, đừng có ở đây làm ồn ảnh hưởng đến người bệnh nghỉ ngơi."

Trần lão chằm chằm nhìn cô một lúc, rồi bỗng bật cười nhạo báng: "Cô nương à, cái thân nữ cải nam trang này của cô có thể qua mặt được người khác, nhưng không giấu nổi cặp mắt của lão phu đâu."

Tô Thái Khang đang cảm thấy khó hiểu, thì Trần lão đã kéo tay Lý chưởng quỹ đi: "Chưởng quỹ, chúng ta về thôi."

"Chuyện này..."

Trần lão hạ giọng nhưng vẫn đầy vẻ chắc nịch: "Bệnh nhân bên trong là một nữ tử. Thảo nào bọn họ lại chạy đến cái xó này để chữa bệnh."

Lý chưởng quỹ nghe vậy liền bừng tỉnh đại ngộ!

Thì ra là thế! Con nhãi nhà họ Khổng này thì biết chữa cái bệnh gì chứ? Cùng lắm chỉ là loanh quanh mấy cái bệnh của phụ nhân, chắc hẳn vị chủ t.ử đang nằm bên trong kia cũng mắc bệnh tương tự.

Lý chưởng quỹ chắp tay, ngoài cười nhưng trong không cười: "Nếu hiền điệt nữ mọi việc vẫn suôn sẻ, vậy bọn ta xin phép cáo từ trước."

Khổng Linh Chi cũng lười giải thích thêm.

Đợi hai kẻ đó khuất bóng, Tô Thái Khang mới đi vào trong bẩm báo lại sự việc với Trần Vương. Nghe xong câu chuyện, Trần Vương nhìn cô bằng một ánh mắt vô cùng phức tạp.

Tô Thái Khang: "???"

Chuyện gì vậy? Sao vương gia lại nhìn mình bằng ánh mắt đó?

Trần Vương đưa tay vỗ trán cái "bốp", thở dài thườn thượt: "Ngươi đúng là... Bổn vương bảo ngươi ra đó chống lưng cho Khổng lang trung, cớ sao ngươi lại ra phá đám chữa lợn lành thành lợn què vậy hả?"

Tô Thái Khang: "..."

Cô lí nhí thanh minh: "Nhưng... bọn họ đi rồi mà ngài."

Trần Vương bất lực xua tay: "Thôi bỏ đi. Lần sau có chuyện gì thì để phó thống lĩnh ra mặt vậy."

Vài ngày tiếp theo diễn ra khá yên ả, không còn kẻ nào tìm đến gây rối nữa. Khổng Linh Chi chưng cất thêm được vài bình cồn. Từ Hạng mỗi lần thay t.h.u.ố.c vẫn đau đến nhe răng trợn mắt, nhưng đổi lại, vết thương của hắn đang dần dần hồi phục trông thấy.

Khổng Linh Chi ngày nào cũng dùng hệ thống quét mắt để quan sát tình trạng tự chữa lành trong đường ruột của hắn, đặc biệt lưu ý xem có dấu hiệu nhiễm trùng hay không.

Sau vài ngày theo dõi, cô rút ra được một kết luận: Việc luyện võ dường như đã tăng cường đáng kể tố chất cơ thể cũng như sức đề kháng của con người.

Từ trường hợp của Lục Nhân trước đây cho đến Từ Hạng hiện tại, tốc độ khép miệng vết thương của bọn họ đều nhanh hơn hẳn người thường, hơn nữa hầu như không hề có dấu hiệu bị nhiễm trùng.

Suốt mấy ngày nay, nữ thị vệ tên Tô Thái Khang kia rất thường xuyên mon men đến tìm cô để trò chuyện. Tuy nhiên, cô nàng này rõ ràng là một người mù tịt về nghệ thuật giao tiếp. Lần nào gặp mặt, cô ấy cũng ấp úng nín nhịn cả buổi trời mới rặn ra được một câu hỏi cửa miệng: "Cô ăn cơm chưa?"

Khổng Linh Chi vừa đáp: "Ăn rồi."

Cô nàng bèn nối lời ngay: "Cô ăn món gì?"

Và thế là sau đó, hai người họ cứ xoay quanh chủ đề "bữa cơm trước của Khổng Linh Chi" mà kéo dài cuộc trò chuyện nhạt nhẽo suốt cả một khắc đồng hồ.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn