Hắn phải lựa chọn thế nào đây? Nếu nghe lời Vương gia lấy vợ, hắn sẽ không bao giờ còn cơ hội được ở bên cạnh Vương gia nữa.
Nhưng nếu không nghe, Vương gia vốn đã chán ghét hắn, hắn đến chút việc cỏn con này cũng làm không xong, còn mặt mũi nào ở lại vương phủ?
Từ Hạng tiến thoái lưỡng nan.
Nhưng rất nhanh hắn đã có quyết định.
Với bản năng nhạy bén như loài thú nhỏ, hắn cảm thấy không thể cưới, nhưng nhiệm vụ của Vương gia thì vẫn phải hoàn thành...
Từ Hạng suy nghĩ cả đêm, cuối cùng cũng nảy ra một ý kiến hay.
Hắn tuy không thể cưới, nhưng trong đám thị vệ thiếu gì người chưa vợ? Để bọn họ cưới chẳng phải xong sao? Lại còn loại bỏ được một tình địch tiềm năng, ví dụ như... tên Tô Thái Khang rất được Vương gia tin tưởng kia.
Hắn ta trông cũng rất tuấn tú, tuy ít nói nhưng lần nào Vương gia ra ngoài cũng nhất định mang theo hắn ta.
Từ Hạng đắc ý trong lòng, xem ai còn dám bảo hắn ngu.
Hắn tìm đến Tô Thái Khang, nói thẳng: "Vương gia muốn thu phục Khổng lang trung về dưới trướng, cách tốt nhất là trong đám thị vệ chúng ta có ai đó cưới cô ấy về. Ngươi dung mạo tuấn tú, tuổi tác cũng tương xứng, hay là ngươi đi đi. Nếu giúp Vương gia làm thành việc này, chắc chắn là công lớn đấy."
Tô Thái Khang: "..."
Nhìn hắn như nhìn thằng ngốc.
Từ Hạng: "Ta biết ngươi có ý với Vương gia, nhưng Vương gia đâu có thích ngươi, chi bằng làm nhiều việc hơn chút, mới lọt vào mắt xanh của Vương gia được."
Ánh mắt thay đổi rõ rệt hơn, giờ không phải nhìn thằng ngốc nữa, mà là nhìn con khỉ.
Từ Hạng: "Sao? Ngươi không chịu à?"
Tô Thái Khang mấp máy môi, rốt cuộc kìm nén không c.h.ử.i thề: "Ngươi tìm người khác đi."
"Người khác thì xấu trai, không thì già quá, chẳng ai hợp bằng ngươi, ngươi là thích hợp nhất rồi. Có chút việc cỏn con này ngươi cũng không chịu làm vì Vương gia sao?"
Tô Thái Khang thở dài: "Ta không làm được, ngươi tìm người khác đi, không thì để Vương gia chỉ định."
Từ Hạng: Hắn quả nhiên có ý đồ bất chính với Vương gia.
...
Khổng Linh Chi không hề hay biết lại có người đang tính kế mình. Hôm nay cô tập khâu một lúc, luyện max kỹ năng khâu thứ ba xong thì rửa tay đi làm viên sơn tra.
Làm được ba hũ, một hũ cho bà Lâm, một hũ cho Tần tẩu, một hũ cho Lục Nhân.
Tần tẩu nhận hũ sơn tra, mắt rơm rớm lệ. Bà nếm thử một viên, thốt lên ngay: "Ngọt quá!"
Bà Lâm an ủi: "Làm từ sơn tra thôi, không phải thứ gì quý giá đâu."
Tần tẩu cười nhẹ: "Tấm lòng mới là đáng quý."
Bà vất vả nuôi hai đứa con trai khôn lớn dựng vợ gả chồng, ngày thường toàn ăn cơm thừa canh cặn, chưa ai từng mua cho bà thứ gì.
Khổng Linh Chi giữ lại một hũ, nghĩ ngợi một chút rồi đi mua rượu.
Vợ chồng chủ quán rượu thấy cô thì niềm nở vô cùng, mời vào nhà, còn bưng ra đĩa lạc rang.
Khổng Linh Chi còn đơn đặt hàng cồn, bèn hỏi chuyện nấu rượu.
"Cô nương muốn tự nấu rượu à?" Bà chủ quán ngạc nhiên: “Cái này... phương pháp nấu rượu nhà ta là gia truyền, không dạy được đâu."
Khổng Linh Chi: "Thế chỗ ông bà mỗi tháng tối đa cung cấp được bao nhiêu rượu?"
"Năm vò." Chỗ này có khi còn bán không hết.
Năm vò chưng cất ra được khoảng hơn hai chai nhỏ cồn 85 độ, mà sang năm cô phải giao một trăm chai... thực sự không đủ.
"Ta không muốn xin bí kíp gia truyền của ông bà, chỉ muốn học cách nấu ra rượu thôi, ta có thể trả tiền."
Hai vợ chồng vẫn không muốn dạy, Khổng Linh Chi đành thôi.
Cô mua ba vò, bê về nhà, định bụng tự mình ngươi mò xem sao.
Cô chỉ biết nấu rượu đại khái là lên men ngũ cốc bằng vi sinh vật... nhưng cụ thể thế nào thì chịu.
Cũng không vội, cùng lắm thì lên Hứa Thành mua, mua nhiều một chút mang về.
Khổng Linh Chi chưng cất ba vò rượu này được hơn một chai cồn, cất đi.
...
Hôm sau, Khổng Linh Chi đang đọc sách trong tiệm t.h.u.ố.c thì Trần Vương đột ngột dẫn người tới. Chưa đợi cô mở miệng, đám thị vệ đã bao vây tiệm thuốc.
Sau đó một người được khiêng vào.
Trần Vương mặt nghiêm nghị: "Cứu sống hắn."
Tên thị vệ này mặt cắt không còn giọt máu, bụng trúng tên.
Khổng Linh Chi bật "mắt quét", quét qua một lượt. Mũi tên cắm khá sâu, đ.â.m thủng ruột.
Bắt mạch.
[Kích hoạt nhiệm vụ chính tuyến 2: Độc thuật trung cấp]
[Kích hoạt nhiệm vụ chính tuyến 3: Phẫu thuật ngoại khoa]
"Khiêng người lên giường trước đã." Khổng Linh Chi vừa dứt lời, đám thị vệ đã nhanh nhẹn đặt người lên giường.
Có thị vệ mang ghế cho Trần Vương, cô ngồi xuống: "Chỉ cần cô chữa khỏi cho hắn, giá cả tùy cô ra, dù có dọn sạch kho của bổn vương cũng không sao."
Khổng Linh Chi: "Ta cần chuẩn bị một số thứ. Hơn nữa, tình trạng của hắn khá đặc biệt, ta phải rạch bụng hắn ra, lấy mũi tên, khâu lại nội tạng bị rách."
"Được, cô cứ dốc hết sức cứu hắn, nếu hắn không qua khỏi, bổn vương không trách cô." Trần Vương bình tĩnh nói.
Khổng Linh Chi: "Khâu nội tạng cần loại chỉ đặc biệt, chỗ ta không có, làm ngay cũng không kịp, đành phải dùng chỉ khác thay thế, nhưng chỉ khác thì phải cắt chỉ." Đến lúc đó sẽ rất phiền phức.
Trần Vương nhíu mày: "Cô cần chỉ gì?"
"Loại chỉ có thể được cơ thể người hấp thụ... tức là tiêu hóa được ấy."
Trần Vương nhìn sang quản sự bên cạnh, người nọ trầm ngâm giây lát: "Tóc có được không?"
Khổng Linh Chi: "!!!"
Đúng rồi! Tóc bản chất cũng là protein, có thể hấp thụ được, nhưng mà... "Độ dai có thể không đủ, dễ đứt. Một khi đứt, vết thương sẽ bục ra."
"Tóc ta dai nhất! Cô dùng của ta thử xem." Một thị vệ bước ra.
Khổng Linh Chi: "Mỗi người nhổ hai sợi tóc đưa đây, ta so sánh xem cái nào dùng được."
Trần Vương liếc mắt ra hiệu, đám thị vệ thi nhau nhổ tóc.
Từ Hạng nằm trên giường nghe thấy phải rạch bụng khâu ruột thì mặt càng thêm trắng bệch.
"Để lại hai người giữ chặt hắn, những người còn lại ra ngoài đi."
Trần Vương không muốn đi, Khổng Linh Chi giải thích: "Đông người mang theo vi khuẩn, dễ nhiễm trùng."
Cô tuy không biết vi khuẩn là gì nhưng hiểu ý Khổng Linh Chi, nhìn sâu vào mắt Khổng Linh Chi một cái rồi dẫn người ra ngoài đợi.
Khổng Linh Chi thay bộ đồ phẫu thuật tự chế, hơ từng con d.a.o bạc nhỏ trên lửa, thắp thêm mấy ngọn nến xung quanh cho sáng.
Không có t.h.u.ố.c mê, cô đành tìm dây thừng đưa cho hai thị vệ.
"Trói chặt vào, lúc phẫu thuật tuyệt đối không được để hắn cử động."
Từ Hạng: Sợ quá!
Quần áo bị cởi bỏ, Từ Hạng cảm thấy mình như cá nằm trên thớt.
Hai thị vệ này là cao thủ võ công nhất nhì bên cạnh Trần Vương, một người trong đó còn là thống lĩnh thị vệ.
Khổng Linh Chi: "Giữ chặt hắn, ta phải sát trùng trước, nhất định phải giữ chặt."
Hai người gật đầu, trong lòng không lo lắng lắm, bọn họ ngày thường bị thương là chuyện cơm bữa, chỉ là bôi t.h.u.ố.c thôi mà...
Khi thứ nước t.h.u.ố.c nồng nặc mùi rượu đổ lên vết thương của Từ Hạng, hắn bỗng căng cứng người, gào lên một tiếng t.h.ả.m thiết.
Hai thị vệ vội vàng đè chặt hắn xuống.
Khổng Linh Chi: "..."
Cô vội tìm miếng vải sạch nhét vào miệng hắn: "Cắn vào đi, ta còn tưởng dân thị vệ các ngươi chịu đau giỏi lắm chứ."
Giọng Từ Hạng yếu ớt, thở hổn hển: "Ai bị đổ rượu lên vết thương mà chẳng đau c.h.ế.t đi sống lại, đây không phải chữa bệnh, đây là tra tấn."