Thần Y Kiều Nương: Tướng Công, Lên Giường Trị Liệu

Chương 12: Nhân sâm hay là rễ củ cải dại?

Vương phu nhân dẫn theo quản gia, ngồi ngay trong tiệm thuốc. Lâm thị cho mở toang cửa tiệm, rồi ngồi xuống bên cạnh con gái.

Vương phu nhân: "Mấy ngày nay chúng ta cứ suy nghĩ mãi, không biết nên tặng gì mới thể hiện được lòng cảm kích. Thật trùng hợp, con trai thứ nhà ta trên đường đi buôn có gặp một người đào sâm, đã bỏ ra số tiền lớn mua được cây lão sơn sâm này từ tay ông ta."

Bà ta vừa nói, quản gia vừa bưng một cái hộp gấm màu đỏ đi tới trước mặt, mở hộp ra, bên trong là một tấm vải đỏ. Ông ta lại lật tấm vải đỏ lên.

Đúng lúc này, Vương phu nhân hỏi: "Nghe nói Khổng cô nương hai ngày nay lại cứu người, không biết người đó thế nào rồi? Còn sống không?"

Tay quản gia khẽ động, định đậy nắp hộp lại, nhưng Khổng Linh Chi đã trực tiếp thò tay vào, tóm lấy thứ bên trong.

Tim Vương phu nhân lập tức thắt lại, bà ta cười hỏi: "Khổng cô nương, đây... là có ý gì?"

Lần này, người "tung hứng" là nha hoàn đứng sau lưng bà ta. Con bé "nói nhỏ" nhưng đủ để người xung quanh nghe thấy: "Tám phần là chưa từng thấy qua thứ tốt như vầy."

Khổng Linh Chi chờ một lúc, không thấy hệ thống thông báo gì về Thảo d.ư.ợ.c Đồ giám, bèn hiểu ra, nhà họ Vương này đang giở trò hoa hòe hoa sói với mình.

Cô đứng dậy, đi tới trước mặt Vương phu nhân, đưa thứ trong tay đến trước mắt bà ta: "Vương phu nhân nói xem đây là gì?"

"Đây là nhân sâm, cô nương chưa từng thấy qua sao?" Vương phu nhân vẫn rất bình tĩnh.

Khổng Linh Chi: "Nếu đã là nhân sâm, sao không giữ lại bồi bổ cho con trai ngài? Thiếu gia nhà ngài lần này bị thương không nhẹ, đang cần bồi bổ cho tốt."

Vương phu nhân sững sờ. Bà ta không tin nổi một nha đầu như Khổng Linh Chi có thể nhận ra được nhân sâm, thế là lập tức lạnh mặt: "Khổng cô nương có ý gì? Nhà họ Vương chúng ta thà không cho con trai mình dùng, cũng phải mang thứ quý giá thế này đến báo ơn, cô còn chưa hài lòng chỗ nào?"

Nha hoàn phía sau cũng hùa vào mỉa mai: "Chắc chắn là hối hận vì đã từ chối hôn sự rồi, trong lòng đang mong ngóng được vào cửa lắm đây."

Bên ngoài, dĩ nhiên lại có không ít người tụ tập xem náo nhiệt.

"Báo ơn? Ta thấy các người muốn hại người thì có!" Khổng Linh Chi cầm thứ trong tay đi ra cửa, ném mạnh xuống thềm đá trước cửa tiệm thuốc.

"Cô có ý gì?" Vương phu nhân cuống lên, bà ta xông tới định nhặt "nhân sâm", nhưng Khổng Linh Chi đã giơ tay ngăn lại.

"Phu nhân, bà tưởng Khổng Linh Chi ta bị mù à? Lấy cái thứ không biết đào ở xó xỉnh nào về nói với ta đây là nhân sâm. Nếu ta thật sự mang đi chữa bệnh cứu người, e là sẽ hại c.h.ế.t người đó!"

"Cái gì?", "Khổng cô nương nói vậy là ý gì?", "Nhân sâm này là giả?"

Bà con láng giềng đều là dân thường, cũng chưa từng thấy nhân sâm bao giờ. Họ nhìn nhau, nhất thời không biết nên tin ai.

Tim Vương phu nhân đập "thịch" một tiếng, như có tảng đá lớn nện xuống. Bà ta không ngờ Khổng Linh Chi, cái con nha đầu mười mấy tuổi này, lại có thể phân biệt được ngay tại chỗ. Bà ta đứng sững sờ, nhất thời không biết phải làm sao.

Chối bay chối biến? Nhưng thứ này rốt cuộc không phải hàng thật, lỡ bị vạch trần, danh dự nhà họ Vương coi như xong.

Thừa nhận? Vậy không phải vẫn phải đưa tiền sao? Nếu có thể, bà ta một văn tiền cũng không muốn đưa cho con nha đầu này.

May mà, có người thay bà ta quyết định.

Một thương nhân giàu có tình cờ đi ngang qua, ông tiến lên nhặt "nhân sâm" dưới đất lên, hỏi Khổng Linh Chi: "Có thể cho phép tại hạ bẻ ra xem thử không?"

"Tất nhiên."

Nha hoàn cười lạnh: "Nhân sâm này quý giá thế nào, bẻ ra rồi ngươi đền nổi không?"

Khổng Linh Chi vặn lại: "Nếu nó là giả, hại c.h.ế.t người, nhà họ Vương các ngươi đền nổi không?"

Vị thương nhân kia lạnh lùng liếc nhìn nha hoàn, cũng không nói nhiều, chỉ dùng sức bẻ đôi "nhân sâm" ngay trước mặt mọi người.

Ông lập tức bật cười: "Đây chẳng phải là rễ củ cải dại sao?"

Mọi người cũng nhìn rõ, có người còn bẻ một cái rễ con bỏ vào miệng nếm thử: "Ối giời, đúng là củ cải dại thật!"

...

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn