Thần Y Kiều Nương: Tướng Công, Lên Giường Trị Liệu
Chương 110: Điều trị xong không tái phát nữa
Khổng Linh Chi: "Hắn bảo hắn có ý với con."
Du Bách Thảo lén quan sát sắc mặt cô, thấy cô bình thản như thường liền biết cô chẳng hề để tâm đến Thường Nguyên Lệnh.
Ông trêu chọc: "Tuổi trẻ tài cao như thế, con không rung động sao?"
Khổng Linh Chi kinh ngạc thốt lên: "Tiền bối đùa gì thế? Cả đời này con chỉ rung động với vàng thôi."
Thường Nguyên Lệnh có thể đẹp đẽ, đáng yêu, vững chãi và đáng tin cậy hơn vàng được sao?
"Đã thích tiền như thế, sao lúc nãy hắn tặng cả rương châu báu con không nhận?" Du Bách Thảo vừa nói vừa mở hộp của mình ra, ngắm nghía củ nhân sâm bên trong.
Giọng điệu Khổng Linh Chi trầm xuống, vẻ nghiêm túc mà Du Bách Thảo chưa từng thấy: "Con và người cùng chữa bệnh cho hắn, tâm sức con bỏ ra không hề ít hơn. Vậy mà hắn tặng người nhân sâm, lại tặng con châu báu, rõ ràng là không coi con là một thầy thuốc."
"Cái này... dù sao con cũng là một cô nương trẻ..."
Khổng Linh Chi lắc đầu: "Con hiểu thế đạo này coi thường phụ nữ, con cũng không quá để ý thái độ của hắn. Chỉ là số châu báu này con không thể nhận. Hắn đã không coi con là thầy thuốc, con không thể tự hạ thấp mình như vậy được."
Châu báu đẹp và đắt giá thật đấy, nhưng nếu nhận nó đồng nghĩa với việc thừa nhận địa vị mình thấp hơn các thầy t.h.u.ố.c khác một bậc, thì Khổng Linh Chi thà nghèo còn hơn.
Câu nói này khiến Du Bách Thảo xúc động mạnh.
Ông nghĩ, nếu Khổng Linh Chi là nam nhi, Thường Nguyên Lệnh có còn bày ra lắm trò thăm dò thế không? Hạ nhân nhà hắn có dám coi thường cô thế không?
E là không, và cũng chẳng tặng châu báu gì, mà sẽ tặng một rương d.ư.ợ.c liệu, có thể giá trị thấp hơn củ nhân sâm của ông một chút, nhưng cũng phải là loại d.ư.ợ.c liệu quý hiếm, đủ để mang ra làm quà biếu.
Lúc đó ông không nghĩ sâu xa, giờ lại thấy lo lắng cho đứa trẻ trước mặt này.
Tâm hồn nó trong sáng như gương thế này, sau này chứng kiến thêm nhiều lòng người hiểm ác nữa, sẽ đau khổ biết bao?
"Hay là... sau này con cải trang nam giới đi?"
Khổng Linh Chi nhướng mày: "Nếu sau này con làm việc tốt được người đời ca tụng, sao có thể để công lao đó cho nam giới hưởng được? Nhưng mà... nếu con gây thù chuốc oán với ai thì có thể cân nhắc giả trai."
Du Bách Thảo bị cái vẻ lưu manh của cô chọc cười.
"Nếu con giả trai, sau này bệnh nhân sẽ tặng con d.ư.ợ.c liệu chứ không phải châu báu nữa."
Khổng Linh Chi: "Không sao, đợi con thành thần y rồi thì mấy chuyện này chẳng là vấn đề. Còn có một cái lợi nữa, con là nữ, có thể khám cho cả nam lẫn nữ. Chứ giả trai rồi thì khám cho phụ nữ bất tiện lắm."
"Cũng phải." Du Bách Thảo gật đầu: “Có những bệnh nhân nữ bị bệnh nhưng ngại tìm thầy t.h.u.ố.c nam, thậm chí còn không dám nói bệnh tình ra miệng. Cùng là nữ giới, họ nói chuyện với con cũng dễ dàng hơn."
"Tiền bối, một hai hôm nữa con về nhà, người có về cùng con không?"
Du Bách Thảo lườm cô: "Cái duyên thầy trò này tan nhanh quá nhỉ. Bao nhiêu ngày rồi, con cũng nên gọi lão phu một tiếng sư phụ đi chứ?"
Khổng Linh Chi: "Cái này... con thấy duyên chưa tới. Hay thế này, mình thỏa hiệp đi, người đừng gọi con là đồ đệ nữa, con cũng không gọi người là tiền bối, sau này gọi người là... sư huynh nhé?"
Du Bách Thảo vớ lấy cuốn sách bên cạnh gõ vào đầu cô: "Nghịch đồ! Còn dám xưng huynh gọi muội với lão phu, con bao nhiêu tuổi đầu..."
Khổng Linh Chi tuy có nội lực nhưng mù tịt về khinh công, động tác cũng chỉ nhanh hơn người thường một chút xíu, nên không né được đòn của Du Bách Thảo, bị cốc cho mấy cái.
"Lão phu đưa con về trước đã." Ông ở đây cũng khá lâu rồi, dự định sắp tới sẽ đi nơi khác ngao du.
...
Hôm sau Khổng Linh Chi chưa về được vì Nhạc Xuân cô nương tìm tới, nằng nặc kêu khó chịu trong người, bắt cô khám. Cô kê cho cái đơn t.h.u.ố.c giải nhiệt, đối phương cầm đơn t.h.u.ố.c bày ra vẻ mặt đáng thương.
"Khổng cô nương, ta sắp phải theo phu quân rời khỏi đây rồi. Hôm nay từ biệt, không biết bao giờ mới gặp lại, ta thực sự không nỡ xa cô."
Khổng Linh Chi thầm nghĩ: Ta biết thừa cô là người của Nguyệt Đường rồi, bớt diễn đi được không?
Xuân Nương: "Cô nương có thể cho ta một vật làm tin không?"
Khổng Linh Chi nghĩ ngợi, lấy chai cồn còn thừa đưa cho cô ta: "Cái này dùng để rửa vết thương, cô từng dùng rồi đấy."
Xuân Nương: "..."
Cái cô ta muốn không phải vật làm tin kiểu này!
Tùy tiện cho cái ngọc bội, vòng tay, hay cái quạt, quyển sách cũng được mà.
Cái thứ t.h.u.ố.c đổ vào đau thấu trời xanh này thì làm tin cái nỗi gì?
Xuân Nương: "Thuốc này quý giá quá, cô nương cứ giữ lại dùng đi."
Mau cất đi! Để dành dùng cho người khác, tốt nhất là dùng cho tên khốn họ Giang kia, cho hắn đau c.h.ế.t đi!
"Yên tâm." Khổng Linh Chi nhét cái chai vào tay cô ta: “Ta đồng ý hợp tác với lão đại các cô rồi, một năm sau sẽ giao một trăm bình t.h.u.ố.c này cho các cô."
Xuân Nương: "!!!"
Loại t.h.u.ố.c này còn có một trăm bình nữa á? Chẳng lẽ sau này bọn họ bị thương đều phải dùng t.h.u.ố.c này? Thế thì đau c.h.ế.t mất thôi?
Mắt Xuân Nương rưng rưng, nắm c.h.ặ.t t.a.y cô không nỡ buông: "Cô nương!"
Khổng Linh Chi vỗ vỗ tay cô ta: "Y thuật của ta hiện giờ chưa đủ giỏi, bệnh tâm thần của cô tạm thời ta chưa có cách chữa, nhưng ta sẽ cố gắng, lần sau gặp lại nhất định sẽ chữa khỏi cho cô."
Xuân Nương: "..."
Cảm ơn cô nhiều nha.
Tiễn Xuân Nương xong, Khổng Linh Chi đi trả phòng, sau đó thay quần áo, đổi mặt nạ, lén lút chuồn ra cửa sau khách đ**m.
Du Bách Thảo đã đ.á.n.h xe ngựa đợi cô ngoài thành từ lâu.
Khổng Linh Chi ngồi trong xe, vén rèm lên: "Tiền bối, con cũng muốn học đ.á.n.h xe."
Ở hiện đại cô cũng có bằng lái xe đàng hoàng, giờ về cổ đại, đ.á.n.h xe ngựa chắc đơn giản thôi nhỉ?
Du Bách Thảo: "Con là con gái con lứa, học đ.á.n.h xe làm gì? Sau này thuê hai gã người hầu đi theo là được chứ gì?"
"Học thêm chút kỹ năng cũng tốt mà."
Cô còn định lúc nào rảnh học cưỡi ngựa nữa cơ.
Du Bách Thảo vuốt râu: "Hừ! Dạy y thuật cho còn không chịu gọi một tiếng sư phụ, giờ lại đòi ta dạy đ.á.n.h xe? Về bảo thằng Lục Nhân nó dạy cho."
...
Về đến trấn Tiểu Trạch, xe ngựa dừng trước cửa nhà. Bà Lâm nghe tiếng động liền mở cửa lao ra, ôm chầm lấy cô: "Con gái ta về rồi!"
Khổng Linh Chi vỗ vỗ lưng bà: "Mẹ! Ở nhà mọi chuyện vẫn ổn chứ ạ?"
"Ổn! Mẹ ổn lắm. Con bé Tiểu Lộc chăm chỉ, mẹ ở nhà ăn sung mặc sướng, chỉ mỗi tội nhớ con thôi."
Đón cô vào nhà, bà Lâm hỏi han chuyện ở phủ thành.
Lục Nhân thì lén ra ngoài trao đổi tin tức với Du Bách Thảo.
Khổng Linh Chi lấy ra năm tờ ngân phiếu, mỗi tờ một trăm lạng: "Mẹ, đây là tiền con kiếm được ở phủ thành đấy!"
Bà Lâm nhìn con số trên đó mà hít hà: "Con... con đi cướp tiền đấy à?"
Chứ làm thầy t.h.u.ố.c sao kiếm được nhiều tiền thế này!
"Mẹ không biết đâu, lần này con gặp được mấy người 'ngốc lắm tiền', chữa khỏi bệnh cho họ xong họ cứ nằng nặc đòi đưa tiền, con bảo lấy ít thôi, họ cứ khăng khăng đại ân đại đức không gì báo đáp được... Con không nhận họ không cho con về."
Bà Lâm tặc lưỡi: "Cũng có người như thế thật à? Là thương nhân trên phủ thành sao? Bệnh gì thế, người khác không chữa được à?" Sao lại tìm đến con gái bà.
Khổng Linh Chi đảo mắt: "Có một bệnh nhân bị bệnh cả tim lẫn mật, qua tay con điều trị, từ đó về sau không bao giờ tái phát nữa." Tên hái hoa tặc chắc đã vào nghĩa trang rồi, đúng là không thể tái phát bệnh được nữa.