Thần Y Kiều Nương: Tướng Công, Lên Giường Trị Liệu

Chương 103: Bảo vật chữa tóc bạc

Khổng Linh Chi cực kỳ tự tin: “mắt quét" có thể sai, nhưng bản lĩnh "nhìn n.g.ự.c đoán người" của cô tuyệt đối không sai!

Thế là cô cười nhạt: "Cô nương ngụy trang khá đấy, đến da tay, da cổ cũng ngụy trang kỹ càng. Tiếc là, sự khác biệt lớn nhất giữa người già và người trẻ không chỉ ở ngoại hình."

Giọng nói phía sau rất khẽ: "Ồ? Còn gì khác?"

"Mùi." Khổng Linh Chi nắm lấy cánh tay đang kề cổ mình, ghé sát vào ngửi: “Người già bản thân sẽ tỏa ra một mùi đặc trưng, còn trên người cô nương lại thoang thoảng mùi hương lạnh."

Văn tiên sinh nhìn chằm chằm bà lão đối diện: "Ngươi rốt cuộc là ai?"

Bà lão không thèm để ý đến hắn, mà cúi đầu nhìn chiếc cổ trắng ngần của Khổng Linh Chi: "Cô bé, đừng đi theo tên kia nữa, đi theo ta đi. Tên kia kẻ thù khắp thiên hạ, đi theo hắn chỉ có trốn chui trốn lủi qua ngày thôi."

Vừa nói, tay kia của bà ta v**t v* vai Khổng Linh Chi: "Cô nghĩ mà xem, giờ phút này cô đang sợ hãi tột độ sắp mất mạng đến nơi, hắn lại đang ở đâu chứ?"

Khổng Linh Chi cười, sau đó vận nội lực, tạo ra sự chênh lệch điện thế...

Bà lão đang định ra tay thì đột nhiên toàn thân tê dại, người co giật liên hồi, đồng thời mái tóc vốn đã hơi rối bù xù lên dựng đứng cả dậy.

Khổng Linh Chi buông tay, bà ta ngã vật xuống đất, mắt trợn ngược, người vẫn còn giật giật.

Khổng Linh Chi quay sang hỏi Văn tiên sinh: "Tiền thưởng của bả bao nhiêu?"

Văn tiên sinh ngẩn ra: "Bà ta không có lệnh truy nã."

Khổng Linh Chi: "Chẳng lẽ đúng như bả nói, triều đình vì bả giữ bảo vật mới bắt bả? Nếu bả không có bảo vật thì dù g.i.ế.c bao nhiêu người cũng mặc kệ?"

"Không phải." Văn tiên sinh giải thích: “Bà ta giỏi thuật dịch dung, triều đình ngay cả mặt thật của bà ta cũng không biết, chỉ biết là một bà già thích nhận con trai, nhưng tướng mạo, chiều cao, giọng nói đều không rõ, truy nã kiểu gì? Hơn nữa... võ công bà ta cực cao, lần này là do bị trọng thương, nếu không dù cả Sơn Đường cùng xuất động cũng chưa chắc bắt được bà ta."

Khổng Linh Chi gật gù, có vẻ chấp nhận lý do này: "Đã không phải vì bảo vật, vậy người là do ta bắt, ta lấy bảo vật đi chắc không vấn đề gì chứ?"

Văn tiên sinh câm nín.

Khổng Linh Chi cười khẩy một tiếng.

Dù cách lớp mặt nạ, Văn tiên sinh vẫn thấy mặt nóng ran.

Khổng Linh Chi quay người bỏ đi, đóng chặt cửa sổ về phòng ngủ.

Phòng bên cạnh yên tĩnh trở lại, cuối cùng cô cũng được ngủ ngon.

...

Tuy nhiên đêm nay có rất nhiều người mất ngủ. Ví dụ như Văn tiên sinh, hắn xách Chu Thập Nương về, trên đường Chu Thập Nương tỉnh lại bất ngờ tung chưởng đ.á.n.h hắn. May mà người của Sơn Đường mai phục gần đó, Xuân Nương cũng bám theo suốt đường nên bà ta không chạy thoát, rốt cuộc vẫn bị xích lại.

Văn tiên sinh từ chối sự giúp đỡ "không có ý tốt" của Xuân Nương, tự mình về phòng. Vừa tháo mặt nạ xuống, hắn liền phun ra một ngụm máu.

Hắn súc miệng bằng nước trà rồi đeo mặt nạ lại.

Cửa phòng bị đẩy mạnh, Xuân Nương dựa vào cửa, tặc lưỡi tiếc nuối: "Chậc chậc, ông cũng học theo tên họ Giang kiếm cái mặt nạ da người mà đeo, chẳng tiện hơn cái mặt nạ sắt này à?"

Văn tiên sinh bình tĩnh nhìn cô ta: "Tìm thấy bảo vật chưa?"

"Chưa thấy." Xuân Nương khoanh tay: “Lục soát khắp người rồi. Ta thấy tóc mụ ta dựng ngược lên, trông hơi giống Vương Hạo Phong hôm nọ. Sao, vị Khổng lang trung kia ra tay à?"

Văn tiên sinh kể lại tình hình lúc đó.

Xuân Nương: "Ông bảo liệu bảo vật có ở trên người con bé đó không?"

Văn tiên sinh nhớ lại một chút rồi lắc đầu: "Không thể nào, Chu Thập Nương chắc chắn đã giấu bảo vật ở đâu đó rồi. Hôm nay nếu không có cô ấy giúp, chưa chắc ta đã bắt được Chu Thập Nương."

Xuân Nương cười khẩy: "Ông không cần giải thích với ta, ta đã cho người bẩm báo Đại thống lĩnh rồi. Ông biết món đồ đó quan trọng với 'bề trên' thế nào mà."

Văn tiên sinh im lặng, Xuân Nương bỏ đi.

Hắn lẳng lặng ngồi trong phòng, ngắm ánh trăng ngoài cửa.

Quý phi nương nương được sủng ái nhất hậu cung hai tháng trước phát hiện mình có một sợi tóc bạc, khóc lóc t.h.ả.m thiết. Hoàng đế lập tức hạ lệnh cho Lục Đường tìm kiếm bảo vật giang hồ để chữa tóc bạc cho Quý phi.

Đúng lúc Chu Thập Nương trộm được bảo vật của tiểu quốc Tây Vực, thế là bị Đại thống lĩnh nhắm trúng.

Hắn chưa từng phản bác lời sỉ nhục của người khác, bởi trong thâm tâm hắn, Lục Đường thực sự là ch.ó săn của Hoàng đế, chủ bảo c.ắ.n mới được cắn.

...

Lục Nhân lúc này cũng chưa ngủ, hắn vẫn canh chừng trong sân. Đám lưu manh tuy định đợi mưa mới đến, nhưng biết đâu lại đổi ý.

Khổng lang trung chỉ còn mỗi bà Lâm là người thân, hai mẹ con nương tựa vào nhau, nếu bà Lâm xảy ra chuyện gì, cô ấy sẽ đau lòng biết bao?

Huống hồ Khổng lang trung có ơn cứu mạng với hắn, hắn dù c.h.ế.t cũng phải bảo vệ bà Lâm chu toàn.

Có điều hắn đi lâu thế này, Khổng lang trung chắc lo lắng lắm nhỉ? Liệu cô ấy có vì thế mà ăn không ngon ngủ không yên không?

Mai gửi thư cho cô ấy vậy.

...

Khổng Linh Chi rất nhanh nhận được thư của Lục Nhân do người trạm dịch gửi tới.

Trong thư nói có kẻ định hại bà Lâm, may mà hắn phát hiện kịp, bảo Khổng Linh Chi cứ yên tâm, hắn nhất định sẽ bảo vệ bà Lâm an toàn.

Khổng Linh Chi không khỏi lo lắng, lúc làm "điện trị liệu" cho Thường Nguyên Lệnh cũng thẫn thờ.

Du Bách Thảo nhận ra, lén hỏi cô: "Sao thế?"

Khổng Linh Chi kể chuyện bức thư của Lục Nhân, Du Bách Thảo bật cười: "Có gì phải lo? Có Lục Nhân ở đó, con cứ yên tâm một trăm phần trăm! Hắn trong giang hồ cũng là nhân vật có tiếng tăm, nếu đến mẹ con mà hắn cũng không bảo vệ nổi thì hắn đã bị kẻ thù g.i.ế.c từ đời nào rồi, sao sống được đến giờ?"

"Tiền bối, con muốn về nhà thăm mẹ." Khổng Linh Chi giải thích: “Con không lo mẹ bị thương, chỉ sợ bà nhìn thấy những chuyện không hay rồi gặp ác mộng thôi."

Du Bách Thảo không còn lời nào để giữ lại: "Vậy con nói với Thường công t.ử một tiếng, giải quyết xong việc nhà rồi hẵng quay lại."

Khổng Linh Chi gật đầu, lập tức đến tìm Thường Nguyên Lệnh, xin về nhà hai ngày thăm mẹ.

Thường Nguyên Lệnh: "Khổng lang trung chí hiếu, ta đương nhiên không ngăn cản. Lát nữa ta bảo Trần bá đưa cô về."

"Không cần đâu." Khổng Linh Chi chắp tay, thẳng thắn nói: “Thường công t.ử yên tâm, dù là vì tiền khám bệnh, ta cũng sẽ quay lại chữa tiếp cho ngài. Ngài là bệnh nhân giàu nhất ta từng gặp đấy."

Thường Nguyên Lệnh cười sảng khoái: "Được, lần tới gặp lại xe ngựa từ nhà ta chắc cũng đến rồi. Đến lúc đó vàng bạc châu báu, ngọc ngà đá quý, mời cô nương tùy ý lựa chọn."

Khổng lang trung về khách đ**m, đang định thay mặt nạ nam để đi thuê xe ngựa về nhà, vừa mở cửa phòng thì thấy một người lạ mặt đang ngồi đó, bên cạnh còn có Văn tiên sinh đứng hầu.

Cô nhìn hai người với ánh mắt trách móc: "Hai vị, thế này là ý gì?"

Văn tiên sinh hắng giọng: "Đây là Đại thống lĩnh của Lục Đường chúng ta."

Cô nhìn quanh một lượt, thấy phòng có dấu hiệu bị lục lọi, còn vị Đại thống lĩnh kia đang nghịch lọ cồn của cô.

"Đại thống lĩnh muốn tìm gì?"

Người kia không nói, Văn tiên sinh tiếp lời: "Hôm qua Chu Thập Nương có đưa cho cô thứ gì không?"

Khổng Linh Chi nhướng mày: "Cứ nói thẳng đi, đến chỗ ta tìm cái bảo vật gì đó chứ gì?"

Hai người không trả lời. Khổng Linh Chi kéo ghế ngồi xuống: "Thế giờ tính sao? Định bắt hết những người ta từng tiếp xúc lại tra khảo à?"

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn