Khổng Linh Chi không nhận: "Không cần đâu, đợi chân ngài khỏi hẳn rồi đưa tiền cũng chưa muộn. Ta là người thô kệch chốn sơn dã, tay chân thô ráp, không dám mân mê miếng ngọc bội quý giá này."
Thường Nguyên Lệnh không nài ép thêm, cất ngọc bội đi: "Cũng được, Khổng lang trung có yêu cầu gì cứ việc nói, phàm là những gì ta làm được, ta sẽ cố gắng hết sức đáp ứng."
Khổng Linh Chi cũng chẳng còn tâm trạng ăn uống, dứt khoát cáo từ. Du Bách Thảo cũng đứng dậy về viện của mình. Với thân phận thần y hiện giờ của ông, chỉ có ông làm mình làm mẩy với người khác, chứ ai dám làm mình làm mẩy với ông.
Trên đời này, ai mà chẳng sợ bệnh tật? Mà đã bệnh, thầy t.h.u.ố.c thường không chữa được, thì đành phải cầu đến ông thôi.
Về đến khách đ**m, Khổng Linh Chi gọi tiểu nhị mang lên một bát canh, hai cái bánh bao. Cô một miếng canh một miếng bánh, ăn uống thoải mái hơn hẳn.
Ăn xong cô lôi sách y ra đọc, vừa đọc vừa ghi chép, đồng thời ghi lại chi tiết triệu chứng và quá trình điều trị của Thường Nguyên Lệnh.
Tính ngày thì Lục Nhân đi đưa thư cũng sắp về rồi.
...
Lúc này Lục Nhân đang ở nhà họ Khổng. Hắn vốn định đưa thư xong, lấy thư hồi âm của bà Lâm gửi cho Khổng Linh Chi rồi về ngay, ai ngờ bà Lâm lại giữ hắn lại không cho đi.
"Tiểu Lộc à, thư cứ gửi qua trạm dịch đi, con ở lại đây với ta."
Lục Nhân hơi cứng người, bóp giọng đáp: "Nhưng mà tiểu thư có một mình trên thành phố, con lo cho tiểu thư lắm."
Bà Lâm do dự một chút: "Vậy... vậy được rồi, để ta đi thu dọn đồ đạc cho con."
Lục Nhân thấy bà lộ vẻ khó xử, không kìm được hỏi: "Phu nhân có chuyện gì khó khăn sao?"
"Mấy hôm nay ta cứ thấy mấy tên lưu manh lảng vảng gần đây, trong lòng ta không yên..."
"Lưu manh nào ạ?"
Bà Lâm giải thích.
Chuyện là mấy hôm trước bà đi chợ mua rau, thấy mấy tên lưu manh đứng ở đầu ngõ. Đợi bà đi qua, bọn chúng cứ tụm vào thì thầm to nhỏ gì đó, ánh mắt nhìn bà cũng rất kỳ quặc khiến người ta khó chịu.
Bà là quả phụ, trước cửa thị phi nhiều, dù chẳng có chuyện gì cũng phải cẩn thận, nhỡ đâu xảy ra chuyện gì thật thì sau này con gái bà sống sao nổi.
Thế là hai ngày nay bà không dám ra khỏi cửa, cửa nẻo khóa chặt, nhưng vẫn nơm nớp lo sợ. Nhất là sáng nay, bà ra ngoài đổ nước bẩn lại thấy mấy tên lưu manh đó.
Đúng lúc nha hoàn Tiểu Lộc về, con bé trông khỏe mạnh lại có sức vóc, bà Lâm bèn muốn giữ nó lại ở cùng cho đỡ sợ.
Lục Nhân nghe xong cũng không vội đi nữa.
Khổng Linh Chi giờ cũng chưa tính là người giang hồ, lại có võ công phòng thân, còn an toàn hơn bà Lâm nhiều.
Dù sao cũng ăn không ít cơm bà Lâm nấu, hắn là người biết ơn báo đáp, sao có thể bỏ mặc không lo?
"Phu nhân, con đem thư ra trạm dịch gửi nhé. Người yên tâm, có con ở đây, ai cũng đừng hòng động đến một sợi tóc của người."
Bà Lâm cười: "Cái con bé này, gặp nguy hiểm thật thì con cứ chạy trước đi, đừng lo cho ta. Ta sống từng này tuổi cũng đủ vốn rồi, con còn trẻ."
Bà thầm nghĩ, chắc do mình lo xa thôi, Khổng gia ở cái trấn này cũng có chút tiếng tăm, dù là lưu manh thì thường cũng sẽ không gây khó dễ cho người mở tiệm thuốc.
Đêm hôm đó, Lục Nhân bảo bà Lâm về phòng ngủ, còn mình thì âm thầm nấp ở một góc khuất trong sân canh chừng.
Đêm khuya thanh vắng, có người mò đến trước cửa nhà họ Khổng, tiếng động rất khẽ nhưng Lục Nhân vẫn nghe rõ mồn một.
"Đại ca, nghe nói hôm nay có con nha hoàn về, liệu có hỏng việc của chúng ta không?"
"Hỏng thế nào được?" Tên kia cười khẩy: “Ta đang thấy miếng thịt già này dai quá khó nhằn, giờ có thêm miếng thịt non, coi như hời cho huynh đệ mình rồi."
Nói đoạn, cả hai cùng cười khả ố.
"Gần đây thám thính kỹ rồi, đợi hôm nào trời mưa, chúng ta lại đến. Lúc đó tiếng mưa tiếng sấm át đi, người khác không nghe thấy, dù mụ ta có kêu rách cổ họng cũng chẳng ai đến cứu đâu."
"Đại ca vẫn là cao tay nhất!"
Lục Nhân nhìn sắc trời, lại bốc nắm đất lên cảm nhận độ ẩm, đoán chừng cũng sắp mưa rồi.
Chi bằng đợi bọn chúng mò đến rồi xử lý một thể.
...
Sáng hôm sau tinh thần bà Lâm khá hơn hẳn, có nha hoàn Tiểu Lộc ở nhà, bà ngủ cũng yên tâm hơn.
Sáng sớm dậy thấy Tiểu Lộc đang nhóm lửa nấu cơm, tâm trạng bà càng thêm vui vẻ.
"Sao dậy sớm thế con?"
"Phu nhân, con nấu cháo rồi ạ."
"Được được được." Bà Lâm ngồi xuống chiếc ghế nhỏ bên cạnh: “Con bé này tay chân nhanh nhẹn, chịu khó, sức khỏe lại tốt, sau này chắc chắn sẽ tìm được tấm chồng t.ử tế."
Tai Lục Nhân giật giật, bóp giọng hỏi: "Phu nhân muốn tìm cho tiểu thư người thế nào ạ?"
Bà Lâm thở dài: "Ta muốn thì có ích gì, con bé đó có chủ kiến lắm."
"Người cứ nói thử xem."
Bà Lâm hai ngày nay không ra ngoài nói chuyện với ai nên bí bách, thế là thao thao bất tuyệt: "Trước có người giới thiệu tay đồ tể trên trấn, ta thấy cũng được. Cậu đồ tể tuy hơi xấu trai nhưng thật thà chất phác, điều kiện gia đình cũng khá..."
Lục Nhân: "..."
Hắn nhìn đôi tay mình, g.i.ế.c lợn hả, đơn giản, hồi trước đi thám thính tin tức hắn cũng từng làm rồi!
Bà Lâm lại nói: "Nếu con bé chữa khỏi vết sẹo trên mặt, thực ra gả cho một tú tài cũng tốt. Sau này con cái hai đứa được đi học, biết đâu trời thương lại đỗ được cử nhân!"
Lục Nhân: Cử nhân cỏn con cũng đáng nhắc tới sao? Cái đó có tay là đỗ mà? Tùy tiện đọc vài quyển sách, xem văn phong quan chủ khảo, dễ như ăn kẹo. Hồi xưa trước hôm đi thi cử nhân hắn còn uống rượu với bạn bè, hôm sau say khướt đi thi, vẫn nhẹ nhàng đỗ hạng ba đấy thôi.
Bà Lâm tiếp tục: "Thực ra ta thấy nha dịch trên trấn cũng ổn, hàng tháng có lương bổng, ở trên trấn cũng có chút mặt mũi."
Lục Nhân: Tầm nhìn hạn hẹp quá.
"Nhưng con bé này cá tính mạnh, tính tình bướng bỉnh, tốt nhất là gả cho người bao dung được nó." Bà Lâm cảm thán: “Tìm được người như cha nó thì tốt biết mấy. Haiz, nhưng nói thì dễ, đàn ông trên đời đều trọng nhan sắc, nó bị hủy dung rồi, ai mà thèm để mắt tới chứ?"
Lục Nhân không nhịn được lên tiếng: "Tiểu thư tốt lắm mà, người xem bình thường tiểu thư khám bệnh cho người ta, bất kể bệnh nhân thái độ thế nào, tiểu thư đều ôn tồn nhã nhặn. Có mấy vị phu nhân rõ ràng không có bệnh, đến tìm tiểu thư nói chuyện, tiểu thư cũng nhỏ nhẹ tiếp chuyện."
Đổi lại là thầy t.h.u.ố.c khác, ai mà dịu dàng được thế? Kẻ nào kẻ nấy mắt cao hơn đầu, tính tình khó chịu c.h.ế.t đi được.
"Người tốt thì có ích gì?" Bà Lâm khổ tâm khuyên nhủ: “Tiểu Lộc à, con đừng để đàn ông lừa nhé. Bọn họ lúc nào mồm mép cũng leo lẻo cái gì mà 'cưới vợ cưới đức', nhưng trong lòng vẫn chỉ thích đứa nào xinh đẹp thôi!"
Lục Nhân: "..."
"Cũng có người không trọng nhan sắc mà."
Bà Lâm cười: "Trên đời này làm gì có! Nếu có thì sao ta chưa gặp bao giờ?"
Lục Nhân muốn nói: Đang ở ngay trước mặt bà đây này! Con không trọng nhan sắc, nói theo lời Khổng lang trung thì thích đẹp cỡ nào con tự nặn ra là được.
Hắn thấy người như Khổng lang trung rất tốt!
Nhưng lời này hắn lại không thể nói ra, đành cắm cúi nhóm lửa.
Bà Lâm đang định dạy dỗ thêm vài câu để phòng ngừa sau này hắn bị đàn ông lừa, thì đột nhiên nghe thấy tiếng đập cửa dồn dập.
Bà ra mở cửa sau, thấy mụ hàng xóm đang chống nạnh đứng đó.
"Lâm thị, sao ta thấy sáng sớm có đàn ông đi ra từ nhà ngươi?"