Têxa đứng giữa căn phòng tối tăm, nơi mà những ánh nến lập lòe chỉ đủ để tạo ra những bóng đen nhảy múa trên tường. Không khí nặng nề, ngột ngạt, như thể mọi âm thanh đều bị nuốt chửng trong sự im lặng đáng sợ. Dorian đứng bên cạnh cô, ánh mắt anh sắc bén, như thể đang quét qua từng gương mặt bí ẩn của các quý tộc đang tụ tập.
“Chúng ta đã đến đúng nơi,” Têxa thì thầm, giọng cô như một sợi dây liên kết giữa hai người trong không gian lạnh lẽo này.
“Cẩn thận,” Dorian đáp, đôi mắt nâu của anh dán chặt vào những người ngồi quanh bàn lớn. “Họ không phải là những kẻ dễ đối phó.”
Têxa gật đầu, nhận thấy sự căng thẳng trong không khí. Những người này không chỉ là quý tộc; họ là những kẻ tham vọng, những người sẵn sàng làm bất cứ điều gì để đạt được mục tiêu của mình. Cô cảm nhận được sự hiện diện của nhiều thế lực đang âm thầm truy tìm Thần Tượng Chết Chóc, và điều đó khiến cô cảm thấy bất an.
“Chúng ta cần thông tin,” Dorian nói, giọng anh trầm xuống. “Nếu họ đang tìm kiếm Thần Tượng, có thể họ biết điều gì đó mà chúng ta không biết.”
Một người đàn ông có bộ râu xồm xoàm, ngồi ở đầu bàn, bắt đầu lên tiếng. “Thưa các vị, cuộc họp hôm nay không chỉ để thảo luận về những vấn đề thông thường. Chúng ta phải đối mặt với một mối đe dọa lớn hơn nhiều.”
“Người nào dám gọi tên Thần Tượng Chết Chóc?” Một người phụ nữ với làn da nhợt nhạt, đôi mắt vàng rực, đứng dậy. Elena Shadowblade. Cô ta không chỉ là một phù thủy, mà còn là một kẻ tính toán lạnh lùng, luôn sẵn sàng đâm sau lưng những kẻ không phục tùng.
“Chúng ta không thể để cho những kẻ không xứng đáng có được sức mạnh đó,” Elena tiếp tục, ánh mắt cô ta lướt qua từng người một. “Thần Tượng không chỉ là một biểu tượng, mà còn là một vũ khí. Và chúng ta cần phải tìm ra ai đang âm thầm truy tìm nó.”
“Đúng vậy,” Ragnar Steelclaw, chiến binh khổng lồ, lên tiếng. “Nếu có ai đó tìm kiếm Thần Tượng, chúng ta phải loại bỏ họ trước khi họ có cơ hội sử dụng nó.”
“Và ai sẽ đứng ra thực hiện điều đó?” Cassandra Moonshadow, nữ elf mưu mô, hỏi với vẻ thích thú. “Có lẽ chính chúng ta nên hợp tác thay vì tranh cãi.”
Têxa cảm thấy mình như một hạt cát giữa cơn bão, nhưng cô không thể để sự sợ hãi chi phối. Cô cần phải biết thêm về những âm mưu này. “Tôi có một câu hỏi,” cô lên tiếng, cố gắng giữ giọng mình bình tĩnh. “Tại sao tất cả các quý tộc lại quan tâm đến Thần Tượng Chết Chóc? Nó mang lại điều gì cho các người?”
Một tiếng cười lạnh lẽo vang lên từ Elena. “Sức mạnh, Têxa. Đó là thứ mà tất cả chúng ta đều khao khát. Sức mạnh để thay đổi vận mệnh của vương quốc. Và không ai có thể đạt được điều đó nếu không có Thần Tượng.”
Dorian liếc nhìn Têxa, ánh mắt anh như đang truyền tải một thông điệp. Họ phải cẩn thận, không thể để những kẻ này nghi ngờ.
“Nhưng sức mạnh đó có cái giá của nó,” Têxa nhấn mạnh. “Có những điều mà các người không thể kiểm soát.”
Elena tiến về phía Têxa, ánh mắt cô ta như lửa thiêu. “Ngươi không biết gì về điều đó. Ngươi nghĩ rằng ngươi có thể ngăn cản chúng ta? Nếu Thần Tượng thuộc về ta, sẽ không có ai có thể đứng trên con đường của chúng ta.”Căn phòng trở nên căng thẳng, như thể một cuộc chiến sắp nổ ra. Têxa cảm nhận được sự lạnh lẽo trong lòng, nhưng cô không thể lùi bước. “Tôi sẽ không để các người chiếm đoạt sức mạnh đó.”
“Vậy thì ngươi hãy chuẩn bị cho những gì sắp xảy ra,” Elena cười, giọng cô ta chứa đầy sự đe dọa.
Cuộc họp tiếp tục với những lời đe dọa và âm mưu chồng chéo lên nhau. Têxa và Dorian lắng nghe từng lời nói, từng động thái của các quý tộc, như những kẻ săn mồi đang rình rập con mồi.
Khi cuộc họp gần kết thúc, một người đàn ông lớn tuổi với bộ áo choàng rách nát nhưng sang trọng đứng dậy. “Chúng ta không thể quên rằng sức mạnh lớn nhất không chỉ nằm trong Thần Tượng, mà còn ở chính chúng ta. Chúng ta cần hợp tác.”
“Chỉ khi nào hợp tác với những kẻ mà ta không tin tưởng?” Ragnar phản đối, giọng anh ta nặng nề.
“Chúng ta không có lựa chọn nào khác,” người đàn ông nói. “Nếu không, chúng ta sẽ để kẻ khác chiếm đoạt sức mạnh đó.”
Cuộc tranh cãi tiếp tục, nhưng Têxa đã có đủ thông tin để biết rằng mọi thứ đang trở nên phức tạp hơn bao giờ hết. Cô và Dorian cần phải hành động nhanh chóng. Không thể để những kẻ này nắm quyền kiểm soát Thần Tượng.
“Chúng ta sẽ cần một kế hoạch,” Dorian thì thầm khi họ rời khỏi cuộc họp. “Nếu những kẻ này thực sự đang tìm kiếm Thần Tượng, chúng ta cần phải tìm ra trước họ.”
“Chúng ta cần phải tìm hiểu những động thái tiếp theo của họ,” Têxa đáp, lòng cô tràn đầy quyết tâm. “Nếu không, Eldoria sẽ rơi vào tay những kẻ tàn bạo.”
Khi họ bước ra khỏi căn phòng, ánh sáng lờ mờ của những ngọn nến dần biến mất sau lưng, Têxa cảm thấy như mình đang đứng trước một ngã rẽ. Những bóng tối đang vây quanh, nhưng cô biết rằng mình không thể quay đầu. Số phận của vương quốc này phụ thuộc vào lựa chọn của cô.
“Chúng ta sẽ không từ bỏ,” Dorian nói, nắm chặt tay cô. “Bất cứ giá nào.”
Cảm giác ấm áp từ bàn tay anh khiến Têxa cảm thấy vững vàng hơn. Nhưng sự lo lắng vẫn còn đó. Cô biết rằng cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu, và những kẻ thù đang rình rập sẽ không dễ dàng từ bỏ. Họ sẽ phải đối mặt với những nguy hiểm lớn hơn, và những bí mật sâu thẳm trong vương quốc này sẽ sớm lộ diện.
“Chúng ta hãy chuẩn bị,” Têxa nói, ánh mắt kiên định. “Mọi thứ sẽ sớm đến.”
Họ quay đi, lòng đầy quyết tâm và sự hồi hộp, nhưng cũng không thể nào quên được những âm mưu tối tăm đang chờ đợi phía trước.