Têxa và Dorian tiếp tục hành trình trong sự im lặng, bầu không khí căng thẳng bao trùm khi họ đi qua những vùng đất hoang vắng. Những bóng đen vẫn lẩn khuất, khiến cô cảm thấy như có ai đó đang dõi theo từng bước chân. Dorian đi bên cạnh, đôi mắt nâu sẫm của anh thỉnh thoảng đảo qua, như thể anh cũng cảm nhận được sự hiện diện bí ẩn này.
“Chúng ta phải tìm một nơi an toàn hơn để nghỉ ngơi,” Dorian đề nghị, giọng điệu nghiêm túc. “Nơi này không phải là chốn dừng chân.”
Têxa gật đầu, cảm thấy mệt mỏi nhưng không muốn dừng lại. “Chỉ cần chúng ta không để bị phát hiện, mọi thứ sẽ ổn thôi,” cô nói, nhưng trong lòng vẫn dấy lên nỗi lo sợ.
Họ đến một khu rừng nhỏ, nơi ánh sáng yếu ớt xuyên qua những tán cây dày đặc. Têxa dựng trại bên bờ một con suối nhỏ, nước trong veo chảy róc rách. Cô mệt mỏi ngồi xuống, thả lỏng cơ thể sau những giờ phút căng thẳng. Dorian ngồi đối diện, tay nắm chặt thanh kiếm bên hông, đôi mắt anh vẫn không rời khỏi những bóng cây xung quanh.
“Cô có tin vào số phận không?” Dorian hỏi, đột ngột phá tan sự im lặng.
“Tin hay không cũng không thay đổi được điều gì,” Têxa đáp, ánh mắt cô đượm buồn. “Tôi chỉ biết rằng mình phải chiến đấu cho điều mình tin tưởng.”
“Cô thật kiên cường,” Dorian nói, một nụ cười nhẹ xuất hiện trên môi. “Nhưng kiên cường không phải lúc nào cũng đủ.”
“Vậy anh có kế hoạch gì không?” Têxa đáp lại, không giấu được sự châm biếm. “Hay chỉ ngồi đây và chờ đợi số phận?”
Dorian nhìn cô, vẻ nghiêm túc trở lại. “Cô không hiểu. Đôi khi, việc chờ đợi cũng là một chiến lược. Chúng ta cần biết rõ kẻ thù trước khi hành động.”
Têxa không nói gì, chỉ cảm thấy sự bực bội trong lòng. Cô không thích cách mà Dorian luôn tỏ ra lạnh lùng và kiêu ngạo, như thể anh đang cố gắng tạo ra khoảng cách giữa họ. Nhưng rồi cô lại nhớ đến những lần anh đã cứu cô, những lúc họ cùng nhau chiến đấu. “Có lẽ anh đúng,” cô thừa nhận. “Nhưng nếu chúng ta không hành động, mọi thứ sẽ không bao giờ thay đổi.”
Bất chợt, tiếng động lạ từ phía rừng cây khiến họ cùng quay lại. Một bóng đen lớn xuất hiện, hình dáng kỳ quái, như một con quái vật. “Cẩn thận!” Dorian quát, rút kiếm ra.
Nhưng trước khi họ kịp phản ứng, những bóng đen khác xuất hiện, vây quanh họ như những cơn ác mộng. Têxa cảm thấy nỗi sợ hãi dâng lên, nhưng cô không cho phép bản thân yếu đuối. “Hãy để tôi xử lý!” cô hét lên, tay giơ cao, nước từ suối bỗng chốc bùng lên, tạo thành những cột sóng mạnh mẽ.Dorian không do dự, anh lao vào trận chiến với những đòn tấn công chớp nhoáng, bóng tối xung quanh dường như tuân theo ý chí của anh, tạo ra những ảo ảnh khiến kẻ thù bối rối. Những tiếng gầm rú vang lên, hòa cùng tiếng nước văng tung tóe. Họ chiến đấu bên nhau, phối hợp như những chiến binh đã quen thuộc từ lâu, mặc dù thực tế họ chỉ mới gặp nhau.
“Đằng sau!” Têxa hét lên khi một con quái vật lao tới từ phía sau. Cô lập tức triệu hồi sức mạnh, tạo ra một cơn sóng lớn, cuốn trôi kẻ thù.
“Đừng để chúng tách rời chúng ta!” Dorian nhắc nhở, ánh mắt anh không rời khỏi những kẻ đang lao tới. “Chúng ta phải đứng vững!”
Cuộc chiến diễn ra trong chốc lát, nhưng thời gian như kéo dài vô tận. Những con quái vật không ngừng tràn vào, và Têxa cảm thấy sức mạnh của mình dần cạn kiệt. Cô liếc nhìn Dorian, thấy anh cũng đang thở hổn hển, nhưng ánh mắt anh vẫn kiên định.
“Chúng ta không thể thua!” Dorian quát, vung kiếm mạnh mẽ. “Hãy chiến đấu vì lý tưởng của chúng ta!”
“Đúng vậy!” Têxa gật đầu, cảm nhận được sức mạnh dâng trào từ bên trong. Cô tập trung, tạo ra một cơn bão mạnh mẽ, nước và gió hòa quyện, cuốn đi tất cả những kẻ thù đang tiến đến.
Cuối cùng, khi những bóng đen ngã gục, Têxa và Dorian đứng thở hổn hển, nhìn nhau với sự ngạc nhiên. Họ đã chiến thắng, nhưng cái giá phải trả không hề nhỏ. “Chúng ta chỉ mới bắt đầu,” Dorian thở dài, ánh mắt anh dõi về phía rừng cây. “Còn nhiều nguy hiểm đang chờ đợi.”
“Nhưng chúng ta đã làm được điều này,” Têxa nói, lòng đầy tự hào. “Chúng ta có thể làm mọi thứ nếu đứng bên nhau.”
“Cô nghĩ vậy sao?” Dorian hỏi, đôi mắt anh ánh lên sự nghi ngờ. “Mọi thứ không đơn giản như cô nghĩ.”
“Nhưng chúng ta có thể thử,” Têxa khẳng định, cảm thấy một sự kết nối mạnh mẽ giữa họ, một điều gì đó hơn cả việc chỉ là đồng minh.
Dorian nhìn cô, ánh mắt dần dịu lại. “Có lẽ cô đúng. Nhưng hãy cẩn thận. Những kẻ thù này chỉ là khởi đầu.”
Họ tiếp tục hành trình, nhưng những câu hỏi về tương lai vẫn treo lơ lửng. Họ đã vượt qua một thử thách, nhưng còn nhiều điều chưa biết đang chờ đợi phía trước. Têxa cảm thấy sự hồi hộp trong lòng, không chỉ vì những gì sắp xảy ra, mà còn vì mối quan hệ giữa họ đang ngày càng trở nên phức tạp hơn. Liệu họ có thể vượt qua được những thử thách này để tìm ra sức mạnh thực sự từ "Thần Tượng Chết Chóc"? Câu hỏi đó vẫn âm thầm chờ đợi trong không khí tĩnh lặng của rừng cây.