Têxa đứng dậy, cảm giác mệt mỏi vẫn còn ám ảnh. Cô nhìn quanh, nơi mà bóng tối từng tràn ngập giờ đây chỉ còn lại những mảnh vụn của sức mạnh đã bị đánh bại. Dorian bên cạnh, thở hổn hển, ánh mắt anh vẫn tràn đầy quyết tâm. Nhưng trong ánh mắt ấy, cô cũng thấy một nỗi lo lắng không thể che giấu.
“Chúng ta đã đánh bại Vladislaus,” Dorian nói, giọng anh trầm xuống. “Nhưng... có vẻ như mọi chuyện chưa kết thúc.”
Têxa gật đầu, từng từ ngữ của Dorian vang vọng trong tâm trí cô. “Hắn không thể đơn giản bị đánh bại như vậy. Hắn đã từng sống hàng thế kỷ, và sức mạnh từ Thần Tượng Chết Chóc...”
“Có thể là một lời nguyền,” Dorian ngắt lời, ánh mắt anh trở nên sắc bén. “Sức mạnh có thể hủy diệt chính những người sử dụng nó.”
Cô nhìn vào mắt anh, cảm giác như có một khoảng cách vô hình đang kéo dài giữa họ. Têxa không chỉ sợ sức mạnh của Thần Tượng, mà còn sợ cái giá mà nó có thể mang lại. “Dorian, chúng ta có nên tiếp tục tìm kiếm Thần Tượng không? Có thể nó chỉ mang lại tai họa cho chúng ta và những người mà chúng ta yêu thương.”
“Thần Tượng mang trong mình sức mạnh vô biên,” Dorian trả lời, giọng điệu kiên định. “Nhưng cũng giống như bất kỳ sức mạnh nào khác, nó phụ thuộc vào cách mà chúng ta sử dụng. Nếu chúng ta có thể kiểm soát nó, chúng ta có thể thay đổi vận mệnh của Eldoria.”
“Hay là hủy diệt nó?” Têxa nhấn mạnh, ý nghĩ này khiến cô cảm thấy nặng nề. “Có lẽ cách duy nhất để chấm dứt vòng xoáy này là không để nó tồn tại.”
“Nhưng liệu chúng ta có thể đánh đổi tất cả sức mạnh đó?” Dorian hỏi, ánh mắt anh đầy sự kiên quyết, nhưng cũng không thiếu hoài nghi. “Nếu chúng ta phá hủy Thần Tượng, liệu chúng ta có thể đối mặt với những kẻ như Elena hay Ragnar mà không có sức mạnh của nó?”
Têxa im lặng, những suy nghĩ chồng chất trong đầu cô. Cô cảm thấy như một gánh nặng đang đè lên vai mình. “Chúng ta cần phải biết rõ hơn về Thần Tượng,” cô nói. “Có thể Lorian sẽ có thông tin hữu ích.”
“Chúng ta sẽ tìm đến ông ấy,” Dorian đồng ý, nhưng giọng nói của anh có chút mệt mỏi. “Chỉ hi vọng rằng ông ấy vẫn an toàn.”
Họ đứng dậy, hướng về phía ngôi làng gần nhất, nơi mà Lorian sống. Những bước chân của họ nặng nề, như thể đất dưới chân họ đang phản đối sự hiện diện của họ. Têxa cảm thấy những ký ức về cuộc chiến vừa qua vẫn còn đè nặng trong lòng. Cô không thể quên được ánh mắt của Vladislaus, sự tàn nhẫn và tham vọng trong đó.
Khi họ tới ngôi làng, bầu không khí căng thẳng, người dân vẫn còn hoảng loạn sau cuộc tấn công. Những ánh mắt nghi ngờ hướng về phía họ, như thể họ mang theo một lời nguyền. Têxa cảm thấy nỗi lo âu lan tỏa trong lòng. “Liệu họ có chấp nhận chúng ta không?” cô hỏi.
“Chúng ta không có lựa chọn nào khác,” Dorian đáp, vẻ mặt nghiêm túc. “Chúng ta cần biết sự thật.”
Họ tìm thấy Lorian trong một căn nhà nhỏ, nơi ánh sáng chỉ le lói từ những khe hở. Ông đang ngồi bên bàn, nét mặt trầm tư. Khi thấy họ, ông ngẩng lên, ánh mắt ông sắc sảo nhưng cũng đầy lo lắng.
“Têxa, Dorian,” ông nói, giọng trầm. “Ta đã chờ đợi các ngươi. Có chuyện gì quan trọng không?”“Chúng tôi cần biết về Thần Tượng Chết Chóc,” Têxa lên tiếng, không che giấu sự cấp bách trong giọng nói. “Chúng tôi đã gặp Vladislaus và biết rằng sức mạnh của Thần Tượng không chỉ là một nguồn sức mạnh.”
Lorian thở dài, ánh mắt ông trở nên nghiêm trọng hơn. “Đúng vậy. Thần Tượng không chỉ mang lại sức mạnh mà còn là một lời nguyền. Những ai sử dụng sức mạnh này sẽ phải trả giá bằng linh hồn của chính mình.”
“Vậy là...” Dorian ngập ngừng. “Chúng tôi có thể mất đi chính mình nếu tiếp tục theo đuổi sức mạnh này?”
“Đúng. Và điều tồi tệ hơn là những người xung quanh các ngươi cũng có thể phải chịu đựng hậu quả,” Lorian trả lời, giọng ông đầy nặng nề. “Thần Tượng Chết Chóc có thể hủy diệt không chỉ bản thân người sử dụng mà còn cả những người mà họ yêu thương.”
Têxa cảm thấy như có một khối đá nặng đang đè lên ngực. Cô nhớ đến cha mẹ, những người đã hy sinh vì công lý. Cô không thể để sức mạnh này làm hại những người khác. “Chúng tôi phải hủy diệt nó,” cô nói, giọng mạnh mẽ nhưng cũng đầy lo lắng. “Đó là cách duy nhất để chấm dứt mọi thứ.”
“Nhưng hủy diệt nó không đơn giản như vậy,” Lorian cảnh báo. “Thần Tượng được bảo vệ bởi một sức mạnh cổ xưa. Nếu các ngươi không chuẩn bị kỹ, các ngươi có thể sẽ phải trả giá.”
“Chúng tôi sẽ làm bất cứ điều gì cần thiết,” Dorian khẳng định, sự quyết tâm trong anh khiến Têxa cảm thấy vững vàng hơn. “Chúng tôi không thể để nó tiếp tục mang lại khổ đau.”
“Được,” Lorian đồng ý, nhưng ánh mắt ông vẫn lo âu. “Ta sẽ giúp các ngươi, nhưng các ngươi cần phải chuẩn bị cho những gì đang đến. Đối thủ của các ngươi không chỉ là Vladislaus. Còn có những kẻ khác cũng đang tìm kiếm Thần Tượng.”
Têxa cảm thấy một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng. Cô nghĩ đến Elena, Cassandra và Ragnar. Họ sẽ không dễ dàng từ bỏ.
“Chúng tôi sẽ chuẩn bị,” Têxa nói, giọng chắc nịch. “Chúng tôi sẽ không để bất kỳ ai cản trở.”
Khi ra khỏi nhà Lorian, Têxa cảm thấy một sức mạnh mới trỗi dậy trong lòng. Cô không chỉ chiến đấu vì bản thân mà còn vì tất cả những người mà cô yêu thương. Hành trình vẫn còn dài và đầy thử thách, nhưng cô sẽ không lùi bước.
Khi họ bước đi, bầu trời bỗng tối sầm lại, như thể dự báo cho những điều sắp xảy ra. Têxa cảm nhận được một điều gì đó tăm tối đang chờ đợi họ phía trước. Cô nắm chặt tay Dorian, một động lực mãnh liệt thúc đẩy họ tiến về phía trước. Họ sẽ không chỉ đối mặt với sức mạnh của Thần Tượng, mà còn với những bí mật và những lựa chọn định mệnh.
“Chúng ta sẽ tìm ra cách,” Dorian nói, ánh mắt anh kiên định. “Bất kể phải đối mặt với điều gì, ta sẽ ở bên cạnh ngươi.”
“Cảm ơn anh,” Têxa thì thầm, lòng cô ấm lại với những lời hứa hẹn. Nhưng trong lòng, những câu hỏi vẫn còn đó, và cô biết rằng tương lai đang chờ đợi họ với những bất ngờ không thể lường trước. Họ chỉ mới bắt đầu cuộc hành trình, và thử thách đang chờ đợi ở phía trước.