Têxa đứng giữa vòng tròn, ánh mắt dán chặt vào Dorian, trái tim cô như một cơn bão cuộn xoáy. Cô cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí, như thể mọi thứ xung quanh đang chờ đợi một tiếng nổ lớn. Mọi âm thanh trở nên tĩnh lặng, chỉ còn lại tiếng thở gấp của những người bạn đồng hành bên cạnh.
“Dorian,” cô mở lời, giọng nói thấp thoáng lo lắng. “Có điều gì mà anh chưa nói với em sao?”
Dorian quay đầu lại, ánh mắt anh đột ngột trở nên lạnh lẽo. “Têxa, bây giờ không phải lúc để…,” anh ngập ngừng.
“Nhưng em cảm thấy… có điều gì đó không ổn,” Têxa nói, sự quyết tâm trong cô đang dần bị thay thế bởi nỗi bất an. “Tại sao anh không nói về Elena? Tại sao em lại cảm thấy như thể anh đang giấu diếm điều gì đó?”
Dorian hít một hơi sâu, ánh mắt anh lảng tránh. “Elena là quá khứ của tôi,” anh nói, giọng trầm xuống. “Chúng tôi đã từng… gần gũi.”
Như một cú tát, lời nói của Dorian khiến Têxa choáng váng. Cô không thể tin vào tai mình. Cảm giác như mọi thứ xung quanh đột ngột sụp đổ. “Gần gũi?” Cô lặp lại, giọng nói run rẩy. “Anh đã từng yêu cô ta sao?”
“Đó là một thời gian khác,” Dorian phản bác, nhưng sự lúng túng trong ánh mắt anh không thể che giấu. “Chúng tôi đã từng có những khoảnh khắc, nhưng đó không phải là tình yêu thực sự.”
“Vậy sao anh lại không nói cho em biết?” Têxa gắt lên, cảm xúc của cô bùng nổ. “Tại sao anh lại để em lầm tưởng về chúng ta?”
“Bởi vì tôi không muốn làm em tổn thương!” Dorian gào lên, sự giận dữ hiện rõ trên gương mặt. “Tôi không muốn quá khứ của mình ảnh hưởng đến tương lai của chúng ta!”
“Nhưng nó đã ảnh hưởng rồi!” Têxa cảm thấy như trái tim mình vỡ vụn. “Tôi không biết mình có thể tin anh nữa hay không.”
Cả hai đứng im lặng, không khí lạnh lẽo vây quanh họ. Những lời nói không thể lấy lại, và sự căng thẳng giữa họ như một sợi dây sắp đứt. Dorian nhắm mắt lại, như thể muốn trốn chạy khỏi thực tại.
Elena đứng ở phía xa, đôi mắt cô sáng rực như lửa. “Đúng vậy, Têxa. Anh ta không xứng đáng với lòng tin của cô.” Giọng nói của cô ta ngập tràn sự thích thú. “Dorian đã từng là của tôi, và giờ đây anh ta lại rơi vào tay cô. Một mối quan hệ đầy mỉa mai.”
“Cô im đi!” Dorian quát, gương mặt anh hiện lên vẻ tức giận. “Têxa không liên quan gì đến quá khứ của tôi!”
“Nhưng tôi lại có liên quan,” Têxa nói, giọng nói trở nên yếu ớt. “Tôi không biết phải làm gì với những gì anh đã nói.”
Dorian tiến lại gần cô, nhưng Têxa lùi lại, sợ hãi. “Têxa, hãy nghe tôi,” anh nói, nhưng giọng điệu của anh không còn sự kiên định như trước. “Tôi cần cô… cần sức mạnh của cô.”
“Để làm gì?” Têxa hỏi, ánh mắt cô đầy nước mắt. “Để chống lại kẻ thù, hay để bảo vệ một tình yêu đã chết từ lâu?”
“Để bảo vệ chúng ta!” Dorian thốt lên. “Chúng ta đang ở giữa cuộc chiến, và không có thời gian cho những cảm xúc này!”
“Đúng vậy, không có thời gian,” Têxa đồng ý, nhưng trong lòng cô lại cảm thấy trống rỗng. “Nhưng liệu có đáng để tiếp tục chiến đấu không, khi mà chính những người bên cạnh mình lại không thể tin tưởng lẫn nhau?”
Một tiếng nổ lớn vang lên, phá vỡ không gian tĩnh lặng. Tất cả đều quay lại. Elena, Cassandra và Ragnar đang chuẩn bị cho một đòn tấn công quyết định. Sát khí bao trùm, mỗi người đều hiểu rằng cuộc chiến này sẽ không dừng lại cho đến khi có kẻ chiến thắng.
“Chúng ta cần phải chiến đấu!” Maris gào lên, trong khi Dorian và Têxa vẫn đứng im lặng, những cảm xúc lẫn lộn trong lòng họ như những con sóng cuộn trào.
“Không thể chần chừ nữa!” Cassandra cười, ánh mắt cô ta lấp lánh như một mũi tên sẵn sàng lao đi. “Hãy xem ai sẽ là người sống sót cuối cùng!”“Cùng nhau!” Dorian kêu lên, và Têxa cảm nhận được sức mạnh từ những lời nói của anh. “Hãy dồn hết sức mạnh của mình!”
Nhưng Têxa không còn chắc chắn nữa. Cô nhìn Dorian, một người mà cô đã từng tin tưởng và yêu mến, giờ đây lại trở thành một phần của cuộc chiến mà cô không biết liệu có nên tham gia hay không. Cô cảm thấy như mình đang đứng giữa hai thế giới, không biết nên theo ai hay tin vào điều gì.
“Em có thể làm được!” Dorian nói, như một lời động viên. “Hãy tin tưởng vào bản thân mình.”
Têxa hít một hơi thật sâu, quyết định rằng không thể để tình cảm cá nhân ảnh hưởng đến cuộc chiến. “Được rồi,” cô nói, giọng mình đã trở nên mạnh mẽ hơn. “Hãy kết hợp sức mạnh!”
Mọi người đứng thành vòng tròn, dồn sức mạnh vào giữa. Cơn bão của Maris, sức mạnh của nước từ Têxa, và bóng tối từ Dorian hòa quyện lại, tạo thành một lực lượng mạnh mẽ. Nhưng trong lòng Têxa, một phần vẫn còn phân vân. Liệu có đúng khi đặt niềm tin vào Dorian, khi quá khứ của anh vẫn như một bóng ma ám ảnh?
Khi cuộc chiến bắt đầu, những tiếng hô vang lên, và Têxa cảm nhận được sức mạnh từ những người bên cạnh. Cô nhắm mắt lại, tập trung vào sức mạnh bên trong, để quên đi những lo lắng đang đè nặng trong lòng.
“Bây giờ!” Dorian hét lên, và họ cùng nhau phóng một luồng sức mạnh mạnh mẽ về phía kẻ thù. Nhưng như một cơn sóng dữ, Elena đã sẵn sàng đón nhận.
“Các ngươi không thể đánh bại ta!” Elena cười khẩy, tay cô vung lên, triệu hồi một cơn bão đen tối bao trùm lấy họ.
Têxa cảm thấy sức mạnh của mình bị suy yếu, nhưng cô không thể chùn bước. “Chúng ta phải phá vỡ bão tố này!” Cô thét lên, dồn hết sức mạnh vào việc điều khiển nước, tạo ra một dòng nước mạnh mẽ đẩy lùi cơn bão.
Cuộc chiến trở nên khốc liệt hơn bao giờ hết. Những âm thanh của ma thuật va chạm, tiếng gào thét của những sinh vật, và tiếng thét chói tai của Elena hòa quyện lại, tạo nên một bức tranh hỗn loạn không thể tưởng tượng nổi. Mồ hôi và máu hòa lẫn trong không khí, như một lời nhắc nhở rằng cái chết luôn rình rập.
“Chúng ta không thể kéo dài mãi như thế này!” Maris kêu lên, giọng cô đã bắt đầu yếu đi.
“Chúng ta phải tìm cách đánh bại Elena ngay bây giờ!” Têxa quyết tâm. “Nếu không, chúng ta sẽ không có cơ hội nào khác.”
Dorian nhìn thấy sự kiên quyết trong ánh mắt của Têxa. “Đúng, hãy sử dụng sức mạnh của Thần Tượng. Nó phải có cách giúp chúng ta!”
“Nhưng chúng ta chưa biết cách!” Têxa thốt lên.
“Chúng ta sẽ tìm ra!” Dorian nói, lòng đầy nhiệt huyết. “Hãy tin vào nhau!”
Trong lúc đó, Elena đang chuẩn bị cho một đòn tấn công quyết định, đôi mắt cô sáng rực như lửa địa ngục. “Chúng ta sẽ kết thúc cuộc chiến này ngay bây giờ!”
Têxa cảm thấy tim mình đập mạnh. Đây là thời điểm quyết định. Cô dồn sức mạnh cuối cùng, cầu nguyện cho sức mạnh của Thần Tượng có thể giúp họ.
“Cùng nhau!” Têxa hét lên, sức mạnh của họ hòa quyện, tạo thành một luồng sáng mạnh mẽ, hướng về phía Elena.
Nhưng khi mọi thứ đang diễn ra, một tiếng nổ lớn vang lên. Elena đã sử dụng ma thuật mạnh nhất của mình, và không ai có thể lường trước được điều gì sẽ xảy ra tiếp theo.
Bầu trời tối sầm lại, ánh sáng bị nuốt chửng trong sự hỗn loạn, và Têxa cảm thấy một cảm giác lạnh lẽo bao trùm, như thể cái chết đang đến gần. Họ đã dồn mọi sức mạnh vào cuộc chiến này, nhưng liệu có đủ để đánh bại kẻ thù?
Trong giây phút đó, mọi thứ trở nên mờ ảo, và Têxa hiểu rằng cuộc chiến này chỉ mới bắt đầu. Sự thật về "Thần Tượng Chết Chóc" vẫn còn ở phía trước, và những thử thách lớn hơn đang chờ đợi họ.