Họ tiếp tục hành trình, ánh sáng le lói của mặt trời xuyên qua tán cây, tạo nên những mảng sáng tối chập chờn trên mặt đất. Tinh Dương cảm thấy một nguồn năng lượng kỳ lạ trong không khí, như thể có ai đó đang chờ đợi họ ở phía trước. Vân Nhi đi bên cạnh, đôi mắt cô ánh lên sự nhạy bén, cho thấy cô cũng cảm nhận được điều gì đó khác lạ.
“Em có cảm giác không ổn,” Vân Nhi nói, giọng thấp và trầm. “Hình như có ai đó đang theo dõi chúng ta.”
“Có thể chỉ là cảm giác thôi,” Minh Tuấn đáp, nhưng trong lòng anh cũng cảm thấy bất an. “Chúng ta nên cẩn thận.”
Đi được một đoạn, họ gặp một bãi đất trống, ở giữa là một cô gái trẻ với mái tóc ngắn và đôi mắt sáng. Cô đứng đó, không nói một lời, nhưng ánh mắt cô dường như chứa đựng nhiều điều bí ẩn.
“Xin chào,” Tinh Dương lên tiếng, bước về phía cô. “Cô là ai?”
Cô gái không trả lời ngay, mà chỉ nhìn họ chăm chú. Rồi cô khẽ gật đầu. “Tôi là Tôn Huyền. Tôi đã chờ các bạn.”
“Chờ chúng tôi?” Minh Tuấn ngạc nhiên. “Cô biết chúng tôi sao?”
“Biết chứ,” cô nói, giọng nhẹ nhàng nhưng đầy quyết đoán. “Tôi có khả năng tiên tri. Tôi thấy được những gì sắp xảy ra.”
“Những gì sắp xảy ra?” Vân Nhi hỏi, sự lo lắng hiện rõ trên khuôn mặt. “Cô có thể nói rõ hơn không?”
Tôn Huyền tiến lại gần, ánh mắt cô trở nên nghiêm túc. “Các bạn đang bị theo dõi. Đường Hạo đang âm thầm chuẩn bị cho một cuộc chiến lớn. Hắn ta không chỉ muốn cướp đoạt linh thú, mà còn muốn phá hủy mọi thứ mà các bạn đang cố gắng bảo vệ.”
“Chúng ta phải làm gì?” Tinh Dương hỏi, lòng tràn đầy quyết tâm. “Chúng ta không thể để hắn thực hiện âm mưu này.”
“Các bạn cần phải tìm hiểu thêm về sức mạnh của mình,” Tôn Huyền đáp. “Có thể bạn sẽ tìm thấy câu trả lời trong chính bản thân. Nhưng hãy cẩn thận, Đường Hạo có những đồng minh mạnh mẽ.”
“Cô có biết họ là ai không?” Minh Tuấn xen vào, sự lo lắng hiện rõ trong mắt anh.
Tôn Huyền lắc đầu. “Không. Nhưng tôi cảm nhận được rằng thời gian đang cạn dần. Các bạn không còn nhiều thời gian để chuẩn bị.”Tinh Dương nhìn sang Vân Nhi, thấy cô cũng đang trăn trở. “Cảm ơn cô, Tôn Huyền. Chúng tôi sẽ không để điều này xảy ra.”
Tôn Huyền mỉm cười, ánh mắt cô sáng lên một cách kỳ lạ. “Hãy tin vào nhau. Tình bạn và lòng trung thành sẽ là sức mạnh lớn nhất của các bạn.”
Khi Tôn Huyền vừa dứt lời, một tiếng động lớn vang lên từ phía xa. Họ quay lại, và thấy một đám mây đen dày đặc xuất hiện, lan tỏa nhanh chóng. Tinh Dương cảm nhận được một sức mạnh kỳ quái từ đám mây đó, như thể nó đang kéo theo một điều gì đó tồi tệ.
“Chúng ta phải đi ngay!” Minh Tuấn hô, lòng đầy hoảng loạn.
Họ quay lưng chạy về phía rừng cây, nhưng đám mây đen ngày càng gần hơn, như thể đang đuổi theo họ. Tinh Dương cảm thấy không khí xung quanh trở nên ngột ngạt. “Chạy nhanh lên!” anh kêu lên, thúc giục cả nhóm.
Tôn Huyền đi theo sau, ánh mắt cô vẫn không rời khỏi đám mây. “Đừng quay lại! Hãy tin tưởng vào sức mạnh của mình!”
Họ lao nhanh qua những tán cây, nhưng cảm giác như có một bóng dáng nào đó đang bám theo. Cảm giác lạnh lẽo bao trùm, như thể có ai đó đang thở ngay sau lưng họ. Tinh Dương quay lại nhìn, nhưng chỉ thấy mờ mịt.
“Đừng quay lại!” Minh Tuấn hét lên. “Chúng ta không có thời gian!”
Họ chạy cho đến khi không còn nghe thấy tiếng động phía sau. Dừng lại, cả ba thở hổn hển, ánh mắt đầy lo lắng.
“Chúng ta cần tìm chỗ an toàn,” Vân Nhi nói, giọng run rẩy. “Cô Tôn Huyền, cô có biết nơi nào không?”
“Có một nơi gần đây,” Tôn Huyền đáp, “Nhưng chúng ta phải nhanh lên. Thời gian không chờ đợi ai cả.”
“Đi thôi!” Tinh Dương thúc giục, lòng đầy lo lắng nhưng cũng tràn đầy quyết tâm. Họ không thể chần chừ thêm nữa.
Khi họ tiếp tục chạy, một cảm giác hồi hộp tràn ngập trong không khí. Họ biết rằng âm mưu của Đường Hạo không chỉ là một lời cảnh báo, mà còn là một thực tế đang rình rập từng bước chân của họ. Những lựa chọn sắp tới sẽ không chỉ quyết định số phận của họ, mà còn cả tương lai của thế giới này.