Đường Hạo loạng choạng lùi lại, vẻ hoảng sợ hiện rõ trên gương mặt hắn. Hắn không thể tin rằng bốn người trẻ tuổi này lại có thể đánh bại hắn, một kẻ đã từng thống trị những trận chiến khốc liệt. Hắn cảm nhận được sức mạnh của tình bạn, một thứ mà hắn đã từng xem thường, giờ đây lại trở thành sức mạnh lớn nhất mà hắn phải đối mặt.
“Ngươi không thể thắng được!” Đường Hạo gào lên, nhưng sự tự mãn đã không còn. Hắn vung tay, phóng ra một luồng khí đen đặc, nhưng ngay lập tức bị lớp băng từ Vân Nhi chặn lại. “Ngươi không thể ngăn cản ta mãi mãi!”
“Chúng ta sẽ không dừng lại cho đến khi ngươi không còn khả năng gây hại!” Tôn Huyền đáp, ánh mắt cô kiên định. “Ngươi đã gây ra quá nhiều đau khổ cho mọi người!”
Một cú tấn công khác từ Minh Tuấn, sức mạnh từ Hỏa Hầu bùng nổ, khiến Đường Hạo phải lùi lại. Hắn cảm thấy sự gắt gao của cuộc chiến này, từng giọt mồ hôi lăn dài trên trán. Hắn không thể để mình thất bại.
“Ngươi có biết không?” Đường Hạo bỗng cất giọng trầm xuống, ánh mắt hắn sáng quắc. “Ta sẽ tiết lộ một bí mật mà ngươi chưa bao giờ biết về nguồn gốc của Tinh Dương!”
Tinh Dương sững lại. “Bí mật gì?” Anh hỏi, sự tò mò trỗi dậy, nhưng bên trong anh cũng có chút lo lắng.
Đường Hạo cười khẩy, nụ cười đó lộ rõ vẻ kiêu ngạo. “Ngươi không chỉ là một thiên tài tu luyện bình thường. Ngươi chính là… hậu duệ của một tộc tôn quý đã bị tiêu diệt. Ngươi mang trong mình sức mạnh tiềm ẩn mà ngươi chưa bao giờ khám phá ra.”
Câu nói ấy như một cú tát vào mặt Tinh Dương. “Ngươi đang nói gì?!” Anh không thể tin vào tai mình.
“Ngươi và những người bạn của ngươi không thể tưởng tượng nổi sức mạnh mà ngươi có thể đạt được. Nếu ngươi biết được nguồn gốc thực sự của bản thân, ngươi sẽ không chỉ là một kẻ đi tìm Thần Thú.” Đường Hạo tiếp tục, “Và ta sẽ không để ngươi có cơ hội đó!”
“Đừng để hắn lừa gạt!” Vân Nhi lên tiếng, nhưng sự hoang mang đã len lỏi vào tâm trí họ. Họ chưa bao giờ nghĩ rằng Tinh Dương lại có một nguồn gốc vĩ đại như vậy.
Đường Hạo cảm nhận được sự dao động trong lòng họ, hắn tự tin hơn. “Hãy tự hỏi bản thân, tại sao ngươi lại mạnh mẽ đến vậy? Tại sao ngươi lại có khả năng chữa lành và điều khiển linh lực một cách tự nhiên? Tất cả đều có lý do.”
“Mày đang nói nhảm!” Minh Tuấn quát, nhưng không thể che giấu sự lo lắng trong giọng nói. “Chúng ta sẽ không tin vào những gì ngươi nói!”
“Thật sự thì… ta không quan tâm đến niềm tin của các ngươi.” Đường Hạo cười lạnh, “Nhưng nếu ta thua, ta sẽ kéo theo tất cả các ngươi cùng xuống địa ngục!”“Không thể để hắn tiếp tục!” Tinh Dương hét lớn, dồn hết sức lực vào một cú tấn công cuối cùng. Ánh sáng từ "Thiên Huyền Đan" bùng nổ, tạo thành một vầng hào quang chói lòa. Anh cảm nhận được sức mạnh từ tình bạn, từ những người bên cạnh, và điều đó tiếp thêm cho anh sức mạnh.
“Cùng nhau!” Tôn Huyền hô, và bốn người đồng loạt lao về phía Đường Hạo. Một cú tấn công mạnh mẽ như một cơn sóng vĩ đại cuốn trôi mọi thứ. Đường Hạo không thể trụ nổi, hắn gào lên trong tuyệt vọng, “Không! Ta sẽ không thua!”
Sự va chạm tạo ra một tiếng nổ lớn, không gian xung quanh như rung chuyển. Đường Hạo bị cuốn vào trong cơn lốc sức mạnh, và cuối cùng, hắn ngã quỵ xuống đất, không còn sức lực để chống cự.
“Chúng ta đã thắng…” Minh Tuấn thở phào, nhưng ánh mắt anh vẫn đầy lo lắng. “Tuy nhiên, những lời hắn nói… có thể là sự thật.”
Tinh Dương lắc đầu, cố gắng xua tan đi những suy nghĩ tiêu cực. “Không, chúng ta không thể để những lời đó ảnh hưởng đến chúng ta. Chúng ta là ai, điều đó do chúng ta quyết định.”
“Nhưng nếu điều hắn nói là đúng?” Vân Nhi hỏi, sự lo lắng hiện lên trong ánh mắt cô. “Chúng ta phải tìm hiểu thêm về nguồn gốc của Tinh Dương.”
“Đúng vậy.” Tôn Huyền đồng tình, “Chúng ta cần phải biết rõ về quá khứ để có thể bước tiếp.”
Tinh Dương nhìn vào mắt những người bạn của mình. “Dù có thế nào, tôi sẽ không thay đổi. Những gì tôi muốn là bảo vệ các bạn và tìm kiếm Thần Thú. Đó mới là điều quan trọng.”
Họ đứng đó, giữa sự im lặng của chiến trường, trong lòng mỗi người đều có những câu hỏi chưa được giải đáp. Cuộc chiến này không chỉ là một trận đánh thắng lợi, mà còn mở ra những bí mật sâu thẳm về bản thân họ.
“Chúng ta cần phải chuẩn bị cho những gì sắp đến.” Tinh Dương nói, lòng quyết tâm không ngừng cháy bỏng. “Hành trình của chúng ta vẫn chưa kết thúc.”
Vân Nhi nắm chặt tay anh, ánh mắt đầy kiên định. “Tôi tin vào chúng ta.”
Họ quay lưng lại với hiện tại, quyết tâm bước tiếp vào tương lai mịt mờ phía trước, nơi những bí mật chưa được khám phá đang chờ đón.