Thần Thoại Của Những Kẻ Thắng

Chương 6: Cuộc Truy Lùng Chớp Nhoáng

Khi ánh sáng bình minh vừa le lói qua các ngọn cây, Huyền Tôn đã chuẩn bị sẵn sàng cho một ngày đầy thử thách. Ông hít một hơi thật sâu, cảm nhận không khí trong lành của buổi sáng, nhưng nỗi lo lắng vẫn hiện hữu trong lòng. Tôn Duy không chỉ là một kẻ thù thông thường; hắn là một người tinh ranh, luôn biết cách sử dụng những kẻ xung quanh để đạt được mục đích.

“Chúng ta cần phải rời khỏi đây ngay lập tức,” Đàm Như Nguyệt nói, bước vào phòng với ánh mắt quyết tâm. “Tôi vừa nhận được tin tức từ một người bạn cũ trong quân đội. Tôn Duy đã phái một đội quân truy lùng chúng ta.”

Huyền Tôn gật đầu, không bất ngờ trước thông tin này. “Chúng ta không thể để họ phát hiện ra chúng ta. Để tránh sự chú ý, tốt nhất là chia thành hai nhóm.”

“Nhưng chúng ta sẽ đi đâu?” Trần Thái Bình hỏi, vẻ mặt đầy lo lắng.

“Chúng ta sẽ tìm đến nơi an toàn hơn, nơi mà Tôn Duy không thể dễ dàng theo dõi,” Huyền Tôn trả lời. “Tôi biết một khu rừng gần đó. Nó có thể che giấu chúng ta trong một thời gian.”

Như Nguyệt nhìn Thái Bình, ánh mắt cô đầy quyết tâm. “Chúng ta không thể lùi bước. Nếu để Tôn Duy bắt được, mọi kế hoạch sẽ bị phá hủy.”

“Đúng vậy,” Thái Bình nói, cố gắng giữ vững tinh thần. “Chúng ta sẽ cùng nhau chiến đấu.”

Nhóm của Huyền Tôn nhanh chóng chuẩn bị, thu thập những vật dụng cần thiết. Huyền Tôn cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí, nhưng ông cũng thấy được sự đoàn kết mạnh mẽ của nhóm. Họ đều hiểu rằng, đây không chỉ là cuộc chiến chống lại Tôn Duy mà còn là cuộc chiến để bảo vệ những giá trị mà họ tin tưởng.

Khi rời khỏi nơi trú ẩn, Huyền Tôn dẫn đầu, theo sau là Như Nguyệt và Thái Bình. Họ di chuyển nhanh nhưng vẫn giữ được sự cẩn trọng. Bước chân của họ nhẹ nhàng trên mặt đất, nhưng trong lòng mỗi người đều nặng trĩu lo âu.

Bất ngờ, tiếng động từ xa vang lên. Một nhóm lính của Tôn Duy xuất hiện, sắc phục rực rỡ giữa rừng xanh. Huyền Tôn dừng lại, ra hiệu cho mọi người im lặng. Họ nép mình sau những tán cây, trái tim đập thình thịch.

“Mau tìm kiếm! Chúng không thể đi xa,” một người trong nhóm lính quát.

“Chúng ta phải hành động ngay bây giờ,” Như Nguyệt thì thầm, ánh mắt sắc sảo. “Nếu không, chúng ta sẽ bị phát hiện.”

“Chúng ta không thể liều lĩnh,” Huyền Tôn đáp. “Hãy chờ đợi cơ hội.”

Nhưng Thái Bình đã không kiềm chế được. Anh nắm chặt thanh gươm, quyết định xông ra. “Tôi sẽ gây phân tâm, các bạn hãy chạy!”

“Không!” Như Nguyệt kêu lên, nhưng đã quá muộn. Thái Bình đã lao ra khỏi chỗ ẩn nấp, hô lớn, “Này, kẻ thù!”

Âm thanh vang vọng giữa rừng, khiến nhóm lính quay lại. Huyền Tôn cảm thấy cơ thể mình như bị tê liệt, nhưng ông biết rằng không thể ngồi yên. “Đi thôi!” ông hô lớn, dẫn đầu lao về phía Thái Bình.Cuộc rượt đuổi bắt đầu. Như Nguyệt và Huyền Tôn chạy theo Thái Bình, lòng tràn đầy lo lắng. Mỗi bước chân đều như đánh thức bản năng sinh tồn bên trong họ.

“Chạy nhanh lên! Chúng ta không thể để họ bắt được!” Huyền Tôn hét lên, dẫn dắt nhóm vào sâu hơn trong rừng.

Thái Bình, với sức mạnh và lòng dũng cảm, đã thu hút sự chú ý của nhóm lính. Anh khéo léo né tránh những mũi tên bay vút qua, nhưng không thể kéo dài mãi. Huyền Tôn và Như Nguyệt đã kịp thời đến bên cạnh, cùng anh tạo thành một hàng phòng thủ.

“Chúng ta phải tìm cách thoát khỏi đây!” Như Nguyệt hổn hển, nhìn về phía sau thấy bóng dáng quân lính đang tiến lại gần.

“Có một con đường nhỏ ở phía đông!” Huyền Tôn chỉ tay. “Chúng ta phải đến đó!”

Nhóm ba người chạy hết tốc lực, nhưng quân lính đã bám sát. Những tiếng hô hoán và tiếng chân chạy rầm rập vang lên trong không gian. Huyền Tôn quay lại, thấy Thái Bình đang khập khiễng phía sau.

“Đi trước đi!” Thái Bình hét lên. “Tôi sẽ cản chúng!”

“Không! Chúng ta không thể để anh lại!” Như Nguyệt phản đối, nhưng Huyền Tôn đã quyết định.

“Thái Bình, hãy làm điều cần thiết,” ông nói, ánh mắt kiên quyết. “Chúng ta sẽ không quên anh.”

Thái Bình gật đầu, ánh mắt đầy quyết tâm. “Đi đi! Tôi sẽ không để chúng bắt được các bạn!”

Huyền Tôn và Như Nguyệt tiếp tục chạy, lòng nặng trĩu. Họ biết rằng Thái Bình đang làm một việc rất dũng cảm, nhưng cũng đầy nguy hiểm. Những bước chân của họ như dồn dập hơn khi nghe thấy tiếng hô hoán từ phía sau.

Khi đến con đường nhỏ, họ dừng lại, thở hổn hển. “Chúng ta phải quyết định ngay,” Huyền Tôn nói. “Chúng ta có thể quay lại cứu Thái Bình, nhưng sẽ rất nguy hiểm.”

Như Nguyệt nhìn ông, ánh mắt đầy nước mắt. “Chúng ta không thể để anh ấy một mình.”

“Nhưng nếu chúng ta không thoát khỏi đây, cả ba sẽ gặp nguy hiểm,” Huyền Tôn đáp, trái tim ông cũng đang đau đớn. “Chúng ta sẽ trở lại khi có cơ hội.”

Cuối cùng, Như Nguyệt gật đầu, chấp nhận quyết định. Họ lao vào con đường nhỏ, tim đập mạnh mẽ. Mọi thứ xung quanh trở nên mờ mịt khi họ chạy, nhưng trong lòng mỗi người đều có một niềm tin mãnh liệt. Họ sẽ tìm cách trở lại, không chỉ để cứu Thái Bình mà còn để hoàn thành sứ mệnh của mình.

Cuộc truy lùng chớp nhoáng vẫn tiếp diễn, và trong bóng tối của rừng sâu, một kế hoạch mới đang hình thành. Huyền Tôn biết rằng họ không thể từ bỏ. Cuộc chiến này không chỉ vì quyền lực, mà còn vì những giá trị mà họ luôn gìn giữ. Và trong lòng ông, một điều chắc chắn: họ sẽ trở lại.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn