Thần Thoại Của Những Kẻ Thắng

Chương 14: Khoảnh Khắc Tử Thần

Trong trận chiến ác liệt, âm thanh của thép va chạm và tiếng hô vang vọng khắp nơi. Huyền Tôn đứng giữa dòng người, ánh mắt chăm chú quan sát từng cử động của quân địch. Những mảnh vỡ của bầu trời u ám như phản chiếu nỗi lo lắng trong lòng ông. Đột nhiên, một tiếng nổ lớn vang lên, khiến ông choáng váng. Tình hình bắt đầu trở nên hỗn loạn.

“Giữ vững đội hình!” Huyền Tôn hét lên, nhưng âm thanh của ông dường như bị nuốt chửng trong tiếng ồn của chiến tranh. Ông thấy quân đội của mình bắt đầu loạng choạng. Những người lính, vốn dĩ tràn đầy nhiệt huyết, giờ đây trở nên hoảng loạn trước sức mạnh của địch.

“Chúng ta phải hành động ngay!” Như Nguyệt nói, giọng cô có phần dứt khoát hơn bao giờ hết. Cô nhìn quanh, thấy ánh mắt sợ hãi của những người lính, rồi lại hướng về phía Huyền Tôn. “Nếu không, chúng ta sẽ thua!”

“Đúng vậy, chúng ta không thể để tình hình này tiếp diễn,” Huyền Tôn thừa nhận. Ông biết rằng một quyết định khó khăn đang chờ đợi. Liệu có nên hy sinh một phần quân đội để tạo ra một cơ hội lớn hơn cho toàn bộ liên minh?

“Đừng để họ chiếm ưu thế!” Thái Bình nói, gương mặt anh đầy quyết tâm. “Chúng ta cần một kế hoạch táo bạo.”

Huyền Tôn hít một hơi sâu, cảm nhận sự nặng nề trong lòng. “Chúng ta có thể tấn công vào cánh trái, nhưng sẽ phải điều động một đội quân lớn. Nếu thất bại, chúng ta sẽ mất đi sức mạnh chủ lực.”

“Nhưng nếu không làm gì, chúng ta sẽ thất bại ngay lập tức,” Như Nguyệt nhấn mạnh. “Hãy tin tưởng vào khả năng của chúng ta. Chúng ta đã chuẩn bị cho khoảnh khắc này.”

Huyền Tôn nhìn vào ánh mắt kiên định của Như Nguyệt, rồi chuyển sang Thái Bình, thấy sự quyết tâm trong từng cử động của anh. Ông biết rằng sự sống còn của liên minh phụ thuộc vào quyết định này. “Được rồi,” ông nói, giọng trầm nhưng đầy sức nặng. “Chúng ta sẽ tấn công vào cánh trái. Mọi người hãy chuẩn bị!”

Quân đội của Huyền Tôn nhanh chóng lấy lại tinh thần. Họ đã nghe thấy quyết định của lãnh đạo mình và bắt đầu di chuyển theo chỉ dẫn. Ánh mắt của Huyền Tôn dõi theo từng bước đi của họ, không khỏi lo lắng. Ông biết rằng quyết định này có thể dẫn đến thất bại lớn nhất trong đời mình.

Khi quân đội bắt đầu tấn công, Huyền Tôn cảm nhận được sức mạnh của lòng dũng cảm. Họ lao về phía địch, từng bước từng bước một, như những cơn sóng dâng trào. Nhưng vẫn còn những cạm bẫy, và ông cảm thấy mồ hôi tuôn rơi. Mỗi giây phút trôi qua, sự căng thẳng càng gia tăng.

“Đứng vững!” Huyền Tôn hô lớn, cố gắng duy trì sự kiểm soát trong bối cảnh hỗn loạn. Nhưng ánh mắt ông bỗng dừng lại khi thấy một bóng dáng quen thuộc phía bên kia chiến tuyến. Là Tôn Duy.

“Tôn Duy!” Huyền Tôn thốt lên. Ánh mắt của hắn sắc lạnh, đầy toan tính. “Mày nghĩ mày có thể thắng sao?”“Liên minh của mày sẽ sớm biến mất!” Tôn Duy cười khẩy, giọng điệu tự mãn. Hắn ra lệnh cho quân lính của mình, và một đợt tấn công mạnh mẽ bắt đầu.

“Chúng ta phải giữ vững!” Thái Bình hét lên, gương mặt anh căng cứng. “Đừng để họ lấn át!”

Huyền Tôn biết rằng đây là thời điểm quyết định. Ông phải đưa ra một lựa chọn táo bạo. “Như Nguyệt, hãy dẫn đầu một nhóm quân đến phía bên trái. Thái Bình, theo sau bảo vệ cô ấy. Tôi sẽ chỉ huy từ đây.”

Như Nguyệt gật đầu, ánh mắt cô tràn đầy quyết tâm. “Chúng ta sẽ không để Tôn Duy giành chiến thắng!”

Quân đội của họ chia làm hai hướng, và Huyền Tôn cảm thấy nỗi lo lắng dâng trào. Ông phải đảm bảo rằng họ sẽ không mất đi sức mạnh khi tấn công.

Nhưng ngay khi họ chuẩn bị, một tiếng nổ lớn lại vang lên từ phía sau. Một nhóm lính của Tôn Duy đã kích hoạt một bẫy. Huyền Tôn thấy quân của mình bị đẩy lùi, rối loạn lan rộng như cơn sóng.

“Không!” Ông kêu lên, cảm thấy mồ hôi lạnh toát ra. “Chúng ta không thể thua!”

Mọi thứ trở nên hỗn loạn. Như Nguyệt và Thái Bình vẫn tiếp tục tấn công, nhưng Huyền Tôn biết rằng thời gian không còn nhiều. Ông phải đưa ra quyết định nhanh chóng, nhưng trong lòng ông, một nỗi lo lắng dâng cao.

Tôn Duy đang tiến gần hơn, và Huyền Tôn cảm thấy như thể thời gian đang ngừng lại. Ông nhìn vào quân đội của mình, thấy họ chiến đấu với tất cả sức lực. Nhưng liệu có đủ không? Hay tất cả sẽ sụp đổ trong khoảnh khắc này?

“Đừng để hy vọng tắt lịm!” Huyền Tôn hô lớn, nhưng sự thật là ông cũng đang vật lộn với nỗi sợ hãi bên trong. Liệu có thể tìm ra cách để đảo ngược tình thế này? Những câu hỏi không ngừng quay cuồng trong tâm trí ông.

Trong giây phút ấy, Huyền Tôn biết rằng quyết định của mình sẽ quyết định số phận của liên minh. Ông phải hành động ngay, nhưng hành động nào mới là đúng đắn? Mọi thứ đều đang chờ đợi ông, và khoảnh khắc này sẽ định hình tương lai của Tân Huyền.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn