Bước chân ta khựng lại.
Ta chậm rãi ngẩng đầu.
Chỉ thấy nực cười đến cực điểm.
Hóa ra trong lòng hắn, ban cho ta một danh phận thiếp thất đã là ân điển lớn lao lắm rồi.
“Nếu ta nói ta không muốn thì sao?”
Tạ Phương Cẩn nhíu mày.
“Với thân phận của nàng, được gả vào Hầu phủ, chẳng lẽ còn tủi thân nàng sao?”
Ta không nhịn được mà bật cười.
Đừng nói ta đã định thân với Bùi Văn Châu.
Cho dù chưa định thân thì hắn lấy đâu ra tư cách để nói những lời này?
Sắc mặt ta lạnh xuống.
“E rằng Thế t.ử tìm nhầm người rồi.”
“Ta đã nói: TA KHÔNG MUỐN!”
“Nàng đừng có không biết điều.”
Sắc mặt Tạ Phương Cẩn chợt tối sầm, đưa tay siết lấy cổ tay ta.
“Dừng tay!”
Ngay giây tiếp theo.
Một giọng nói trầm lạnh vang lên từ phía sau.
“Giữa ban ngày ban mặt, chẳng lẽ Tạ Thế t.ử định làm kẻ háo sắc sao?”
Bùi Văn Châu đeo mặt nạ bạc, từ sau hòn non bộ bước ra.
Hắn nắm lấy cổ tay Tạ Phương Cẩn, chỉ khẽ dùng sức.
Tạ Phương Cẩn đau đến phải buông tay.
Bùi Văn Châu kéo ta ra sau lưng mình, thản nhiên nói:
“Thẩm Tam cô nương, nàng đi trước đi.”
Ta nghe lời xoay người, nhanh ch.óng rời khỏi khu vườn.
Mãi đến khi cảm giác áp bức từ ánh mắt phía sau biến mất, ta mới dựa vào cột hành lang, thở ra một hơi thật dài.
Nghĩ cũng lạ.
Khoảnh khắc được Bùi Văn Châu che chắn sau lưng.
Cảm giác yên tâm từ tận đáy lòng ấy lại lấn át hết mọi kinh hoàng.
…
Ngày đại hôn.
Khắp Thẩm phủ treo đèn kết hoa.
Thẩm Như Nghi mang mười dặm hồng trang, xuất giá vào Hầu phủ.
Ta cũng mặc lên người bộ giá y đỏ thắm.
Tạ Phương Cẩn ngồi trên lưng ngựa, phong thái hăng hái.
Hôm nay.
Cuối cùng hắn cũng cưới được người mà cả hai kiếp hắn đều đem lòng yêu mến.
Lẽ ra hắn phải vui mới đúng.
Thế nhưng trong lòng lại có một nỗi bất an khó gọi thành tên.
Vừa trở mình lên ngựa.
Hắn bỗng nhìn thấy một cỗ kiệu hoa khác cũng được khiêng ra khỏi Thẩm phủ.
Tim hắn chợt hẫng một nhịp.
Hắn hỏi bà mối bên cạnh:
“Sao lại có hai cỗ kiệu hoa?”
“Dĩ nhiên là hai vị tiểu thư cùng xuất giá một ngày rồi.”
Bà mối cười đáp.
“Người còn lại là ai?”
“Là Tam tiểu thư đấy. Nàng gả cho Trấn Bắc tướng quân Bùi Văn Châu, đúng là vinh quang trời ban.”
Tam tiểu thư.
Thẩm Vân Nhiễm.
Tạ Phương Cẩn bỗng ngoái đầu lại.
Đoàn nghênh thân còn lại đang rẽ qua góc phố, khí thế chẳng hề kém Hầu phủ.
Người dẫn đầu thân hình cao lớn.
Trên mặt đeo mặt nạ bạc.
Chính là Bùi Văn Châu.
Hắn ghìm cương ngựa, vững vàng hộ tống bên cạnh cỗ kiệu hoa.
Tựa như đó chính là cả thế giới của hắn.
Gió khẽ thổi tung một góc rèm kiệu.
Tạ Phương Cẩn nhìn thấy một góc giá y đỏ.
Cùng bàn tay đang đặt trên đầu gối.
Mảnh khảnh.
Yên tĩnh.
Đầu ngón tay hơi khẽ cuộn lại.
Giống như một cánh bướm đậu trên cánh hoa.
Bất cứ lúc nào cũng có thể bay đi.
Hắn bỗng nhớ đến bóng lưng Thẩm Vân Nhiễm rời đi hôm ở Thẩm phủ.
Nhớ đến giọng nói lạnh nhạt khi nàng gọi hắn là “tỷ phu tương lai.”
Nhớ đến lúc nàng nói “không muốn.”
Trong mắt nàng khi ấy…đến cả hận cũng không còn.
Chỉ còn một khoảng trống rỗng vô biên.
Bàn tay cầm cương ngựa của Tạ Phương Cẩn siết c.h.ặ.t.
Con ngựa đau đớn hí vang.
Không đúng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Không nên là như vậy.
Hắn đã cưới được Thẩm Như Nghi.
Hắn đã sửa chữa sai lầm của kiếp trước.
Lẽ ra hắn phải được như nguyện mới đúng.
Vậy mà…khi cỗ kiệu hoa ấy đi ngang trước mắt.
Hắn lại cảm thấy như có thứ gì trong l.ồ.ng n.g.ự.c bị người ta mạnh mẽ xé mất.
Ý nghĩ còn chưa kịp thành hình.
Thân thể đã hành động trước.
Tạ Phương Cẩn thúc mạnh bụng ngựa, giật cương, định đuổi theo.
“Thế t.ử!”
Một cánh tay từ bên cạnh vươn tới, giữ c.h.ặ.t dây cương của hắn.
Là lão quản sự đi theo, gương mặt đầy vẻ hoảng hốt.
“Thế t.ử! Đây là đoàn nghênh thân ngày đại hôn, trên đường đông kín người, người định làm gì vậy?”
“Buông tay.”
“Thế t.ử! Kiệu hoa của Đại tiểu thư Thẩm gia vẫn còn đang đợi người!”
Toàn thân Tạ Phương Cẩn chấn động.
Hắn quay đầu lại.
Cỗ kiệu hoa còn lại vẫn dừng trước cửa Thẩm phủ.
Rèm kiệu buông kín.
Thẩm Như Nghi đang ngồi bên trong.
Người hắn cưới là nàng.
Vậy hắn còn đuổi theo ai?
Chỉ chậm trễ trong chốc lát.
Đoàn nghênh thân kia đã rẽ qua góc phố, hoàn toàn khuất khỏi tầm mắt.
Tạ Phương Cẩn nhìn cỗ kiệu hoa dần đi xa.
Không kìm được mà nhớ đến kiếp trước.
Thẩm Vân Nhiễm mặc giá y đỏ thắm.
Lặng lẽ ngồi bên mép hỷ sàng.
Ngày ấy, khi hắn vén khăn voan của nàng.
Nàng mới dè dặt ngước mắt lên.
Đôi mắt tràn đầy mong đợi nhìn hắn.
Ánh sáng trong mắt sáng tựa những vì sao.
Rõ ràng bây giờ hắn đã cưới được người mình muốn cưới.
Vậy mà trong l.ồ.ng n.g.ự.c hắn lại như bị ai khoét mất một mảng.
Gió lạnh ùa vào.
Vừa lạnh lẽo.
Lại vừa trống rỗng.
…
Nến đỏ lay động.
Ta ngoan ngoãn ngồi trong tân phòng.
Cúi đầu nhìn bộ giá y đỏ trên người, vẫn còn có chút ngẩn ngơ.
Lần này.
Ta không đi vào vết xe đổ nữa.
Két…
Cửa phòng được đẩy mở.
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
Bùi Văn Châu tiến đến, nhẹ nhàng vén khăn voan của ta lên.
Rồi lặng lẽ đứng trước mặt ta.
“Sợ ta sao?”
Ta nghĩ một lát.
“Có một chút.”
“Thành thật thật đấy.”
Hắn khẽ cười.
Đưa tay tháo chiếc mặt nạ xuống.
Ta sững sờ.
Gương mặt ấy…hoàn toàn không hề xấu.
Mày mắt sắc sảo tuấn mỹ.
Bên má trái có một vết sẹo cũ nhàn nhạt kéo dài từ đuôi mắt đến gò má.
Không những chẳng dữ tợn mà còn khiến hắn thêm vài phần lạnh lùng cương nghị.
Ta bỗng thấy gương mặt ấy rất quen.
Bùi Văn Châu nhìn ta.
“Không nhớ sao?”
Ta khẽ nhíu mày.
Đã quá lâu rồi.
Trong ký ức chỉ còn một bóng dáng mơ hồ.
“Mười năm trước, ở hậu sơn chùa Tây Sơn.”
“Có một tiểu cô nương nhét thảo d.ư.ợ.c vào tay ta, còn chia cho ta nửa cái màn thầu nóng.”
Hắn tháo sợi dây đỏ đã bạc màu trên cổ tay, đưa lên trước mặt ta khẽ lắc.
“Còn buộc cái này cho ta.”
Ta ngơ ngác nhìn sợi dây đỏ ấy.
Lời của Trưởng Công chúa.
Chiếc ô giữa cơn mưa.
Sợi dây đỏ đã bạc màu…
Trong khoảnh khắc đều nối lại thành một mạch.