Lời vừa thốt ra, cả đám người kinh ngạc.
Người nhà họ Bùi đều nhìn ta với ánh mắt không thể tin nổi.
Ngay cả kẻ như Lý Tứ cũng lộ vẻ kinh ngạc.
Đây là đặc quyền.
Trong đội ngũ lưu đày, là đặc quyền mà người ta không dám tưởng tượng tới.
"Nhưng."
Giọng Trương hiệu úy đổi hướng.
"Ta có một điều kiện."
Ánh mắt hắn trở nên sắc bén.
"Trên dọc đường này, ngươi phải phụ trách đảm bảo đám người này không chếc quá nhiều cho ta."
"Nhất là mấy kẻ kia," hắn chỉ vào lão phu nhân và nhị đệ muội, "già cả, mang thai, tất cả đều phải trông coi cho tốt."
"Ta không quan tâm ngươi dùng cách gì, đào rễ cỏ cũng được, gặm vỏ cây cũng xong. Ta muốn khi đến Phía Nam, vẫn thấy một đội ngũ cơ bản đầy đủ."
"Ngươi làm được không?"
Ta nhìn thẳng vào mắt hắn, không hề lùi bước.
"Làm được."
"Nhưng, ta cũng có điều kiện."
Mọi người xung quanh đều hít một hơi lạnh.
Một kẻ tội nhân, mà dám bàn điều kiện với hiệu úy áp giải ư?
Bùi Chính Nghiệp sợ đến mặt cắt không còn giọt m.á.u, gần như muốn lao lên bịt miệng ta lại.
Trương hiệu úy cũng nheo mắt lại.
"Nói."
"Thứ nhất, ta cần công cụ. Một cái cuốc nhỏ, hoặc một cái xẻng sắt."
"Thứ hai, mỗi ngày ta cần thêm nửa canh giờ khi đội ngũ nghỉ ngơi để đi tìm đồ ăn ở gần đây."
"Thứ ba," ta ngập ngừng một chút, nhìn đám quan sai hung hãn kia, "tất cả những gì ta tìm được, lương thực, thảo dược, đều thuộc về nhà họ Bùi chúng ta. Phân chia thế nào, do ta quyết định. Không ai được phép cướp đoạt."
Ánh mắt ta cuối cùng rơi trên gương mặt Lý Tứ.
Lý Tứ bị ta nhìn đến phát hoảng, rồi lập tức thẹn quá hóa giận.
"Con đàn bà thối kia, ngươi là cái thứ gì! Mà dám bàn điều kiện với Trương đầu nhi!"
Ta không để tâm đến hắn.
Chỉ lặng lẽ nhìn Trương hiệu úy, chờ đợi câu trả lời của hắn.
Ta biết, hắn là kẻ thông minh.
Thứ hắn cần là hoàn thành nhiệm vụ áp giải, bớt gây phiền phức.
Mà ta, có thể giúp hắn giải quyết phiền phức lớn nhất - vấn đề sống chếc của đám phạm nhân.
Chỉ cần đảm bảo chúng ta còn sống, không gây chuyện, hắn chẳng bận tâm đến việc ban cho chúng ta một chút tiện lợi nhỏ nhoi.
Đây, chính là giá trị của ta.
Cũng là lá bài mặc cả của ta.
Trương hiệu úy nhìn ta, rất lâu.
Lâu đến mức ai nấy đều tưởng rằng hắn sắp nổi giận.
Nhưng hắn đột nhiên cười.
Nụ cười rất nhạt, thoáng qua rồi biến mất.
"Được."
Hắn gỡ chiếc túi vải nhỏ bên hông ném cho ta.
Ta bắt lấy.
Bên trong là một cái xẻng gấp nhỏ sắc bén và chắc chắn.
Đồ vật của quân đội.
"Điều kiện của ngươi, ta chuẩn."
Trương hiệu úy nhìn ta, nói từng chữ một.
"Nhưng, ngươi cũng phải nhớ lấy lời hứa của mình. Nếu đến Phía Nam, đám người này thương vong thảm trọng..."
Hắn không nói tiếp.
Nhưng sát ý trong ánh mắt đó đã nói lên tất cả.
"Nếu ngươi gây chuyện, ta sẽ khiến ngươi sống không bằng chếc."
07 Quy tắc
Sáng sớm hôm sau, khi đoàn người xuất phát, đãi ngộ dành cho ta đã hoàn toàn khác biệt.
Sợi dây thừng trên cổ tay ta đã được cởi bỏ.
Ta trở thành người duy nhất trong toàn đội, ngoài các quan sai, có thể tự do đi lại.
Người nhà họ Bùi nhìn ta, ánh mắt tràn đầy sự ngưỡng mộ và kính sợ.
Ta chẳng hề để tâm đến ánh mắt của họ.
Ta chỉ lặng lẽ đi về phía rìa đội ngũ, giữ khoảng cách không xa không gần với quan đạo.
Đôi mắt ta tựa như loài chim ưng, quét nhìn mọi thứ bên vệ đường.
Chiếc xẻng nhỏ dùng trong quân đội được ta dùng dây vải buộc chặt vào bắp chân, bên ngoài che bằng ống quần để tiện lấy ra sử dụng bất cứ lúc nào.
Đi chưa đầy một dặm, ta đã có phát hiện mới.
Trên một sườn đất khuất nắng, ta nhìn thấy một đám khoai môn dại.
Lá cây rất sum suê.
Điều này có nghĩa là củ ở dưới đất chắc chắn sẽ không nhỏ.
Ta lập tức dừng bước, lấy chiếc xẻng nhỏ ra bắt đầu đào.
Đất rất cứng nhưng chiếc xẻng lại cực kỳ sắc bén.
Chẳng mấy chốc, từng củ khoai to bằng nắm đấm đã được ta lật từ dưới đất lên.
Người nhà họ Bùi phía sau ta đều dừng bước, vươn dài cổ ra nhìn.
Ánh mắt họ từ tò mò ban đầu chuyển sang ngạc nhiên, và cuối cùng là cuồng nhiệt.
Thức ăn!
Là thức ăn thực thụ, không phải bánh bột ngô khô khốc!
Ta không dừng lại.
Sau khi đào được hơn hai mươi củ, đủ cho tất cả mọi người ăn một bữa, ta bỏ chúng vào chiếc túi vải mang theo bên mình.
Sau đó, ta tiếp tục tiến về phía trước.
Không lâu sau, ta lại có phát hiện mới.
Vài khóm ích mẫu và một bụi mã đề.
Hai thứ này đều là những loại thảo dược cực kỳ phổ biến.
Loại thứ nhất có ích cho cơ thể nữ nhân, loại sau lại có thể lợi tiểu, cầm tiêu chảy, sáng mắt.
Ta cẩn thận đào cả gốc chúng lên, rũ sạch bùn đất rồi cất đi.
Suốt cả buổi sáng, ta đều lặp đi lặp lại quá trình này.
Đọc thêm nhiều Truyện Full tại: https://truyenfull.live
Đoàn người di chuyển, còn ta thì như một con ong thợ không biết mệt mỏi, đi lại giữa họ, không ngừng thu gom những tài nguyên có thể tận dụng từ vùng đất trông có vẻ cằn cỗi này.
Đến giờ nghỉ trưa, chiếc túi của ta đã đầy ắp.
Có khoai môn, có rau dại, có cả thảo dược.
Ta trở thành tâm điểm của cả đoàn người.
Ngay cả mấy tên quan sai nhìn ta cũng đã đổi ánh mắt.
Ta vẫn làm như hôm qua, nhóm lửa, bắc nồi.
Lần này, không ai còn hoài nghi ta nữa.
Bùi Thiệu Ngôn chủ động đi nhặt bó củi khô to nhất.
Xuân Đào và hai nha hoàn khác tranh nhau giúp ta rửa khoai.
Ta cạo vỏ khoai môn, cắt thành miếng, cùng với rau dại mới hái bỏ vào nồi gốm đun.
Vẫn cho thêm một chút muối và bột đậu quý giá.
Lần này, hương thơm còn đậm đà hơn hôm qua.
Hương thơm mềm dẻo của khoai môn hòa quyện với mùi thơm thanh mát của rau dại khiến ai nấy đều không nhịn được mà nuốt nước bọt.
Quan sai Lý Tứ ở cách đó không xa cứ nhìn chằm chằm vào nồi gốm của ta, ánh mắt đầy tham lam.
Canh đã nấu xong.
Ta vẫn giữ quy tắc cũ.
Bát đầu tiên cho Nhị đệ muội đang mang thai.
Bát thứ hai cho Chu thị đang lâm bệnh.
Bát thứ ba cho Lão phu nhân và Hầu gia.
Sau đó là Nhị thúc và mấy vị muội muội.
Cuối cùng mới đến lượt Bùi Thiệu Ngôn và đám người hầu.
Mỗi người đều được chia một bát đầy ắp.
Khoai môn ninh nhừ, tan ngay trong miệng, còn phảng phất một chút ngọt bùi.
Mọi người đều ăn đến mức rưng rưng nước mắt.
Đây là bữa cơm tử tế đầu tiên họ được ăn kể từ ngày bị tịch thu gia sản.
Đến lượt ta, trong nồi chỉ còn lại một chút nước canh và lá rau dại.
Ta đang định múc lên.
Một bàn tay đột nhiên từ bên cạnh vươn tới, cầm lấy nồi gốm của ta, định trút chỗ canh còn lại vào bát của gã.
Là Lý Tứ.
Gã vừa đổ vừa cười hì hì.
"Tay nghề tiểu nương tử không tệ, cho ta nếm thử chút nào."
Ánh mắt ta lập tức trở nên lạnh lẽo.
Ta không nói lời nào.
Chỉ lặng lẽ nhìn gã.
Thế nhưng Bùi Thiệu Ngôn bên cạnh đã không thể nhịn được nữa.
Gã dồn nén cơn giận, bước một bước lên chắn trước mặt ta, ngăn Lý Tứ lại.
"Ngươi làm cái gì thế! Đây là phần của Đại tẩu ta!"
"Của ngươi à?" Lý Tứ trợn mắt, đẩy mạnh Bùi Thiệu Ngôn ra, "Ngươi là thứ gì chứ! Ta ăn đồ của ngươi là nể mặt ngươi rồi!"
Gã đẩy rất mạnh, Bùi Thiệu Ngôn loạng choạng ngã nhào xuống đất.
"Thiệu Ngôn!"
Người nhà họ Bùi phát ra một tiếng kinh hô.
Lý Tứ lại chẳng hề bận tâm, giơ nồi gốm lên định đổ thẳng vào miệng.
"Dừng tay."
Giọng ta không lớn, nhưng lạnh như băng.
Lý Tứ dừng động tác, liếc mắt nhìn ta.
"Sao nào? Tiểu nương tử, xót xa à?"
Ta đứng dậy, chậm rãi đi đến trước mặt gã.
"Trương hiệu úy đã nói, tất cả đồ ta tìm được, phân chia thế nào là do ta quyết định. Bất cứ kẻ nào cũng không được phép tranh đoạt."
Ta nhìn chằm chằm vào mắt gã.
"Ngươi, là muốn kháng lệnh quân sao?"
Ta trực tiếp đem Trương Hiệu úy ra để uy h.i.ế.p.
Sắc mặt Lý Tứ tức thì thay đổi.
Hắn không ngờ tới, một nữ nhân yếu đuối như ta lại dám nói chuyện với hắn như vậy.
"Ngươi lấy Trương đầu nhi ra để ép ta sao?" Hắn thẹn quá hóa giận, "Lão tử hôm nay cứ cướp đấy, ngươi thì làm được gì!"
Vừa nói, hắn vừa định ra tay.
Ta lại không hề tránh né.
"Các hạ cứ việc thử xem."
"Hôm nay ngươi cướp bát canh này, ngày mai, ngày kia, tất cả các ngươi cũng chỉ có thể gặm bánh ngô mà thôi."
"Người trong đội, bệnh thì bệnh, chếc thì chếc, đến lúc Trương Hiệu úy trách tội xuống, cái trách nhiệm này, ngươi gánh nổi không?"
Lời của ta tựa như một lưỡi đao, đâm chuẩn xác vào điểm yếu của hắn.
Hắn có thể ức h.i.ế.p chúng ta.
Nhưng hắn sợ Trương Hiệu úy.
Hắn càng sợ phải gánh trách nhiệm.
Hai người chúng ta cứ thế giằng co.
Bầu không khí vô cùng căng thẳng.
Cuối cùng, Lý Tứ là kẻ bại trận.
Hắn tỏ ra hung hăng nhưng bên trong đã nhụt chí, ném mạnh vò sành xuống đất.
"Mẹ kiếp, coi như ngươi giỏi!"
Hắn lầm bầm chửi bới rồi bỏ đi.
Một trận phong ba đã được hóa giải trong vô hình.
Toàn bộ người Bùi gia đều nhìn ta với ánh mắt như nhìn một vị anh hùng.
Bùi Thiệu Ngôn từ dưới đất bò dậy, đi tới bên cạnh ta, cúi đầu xuống.
"Đại tẩu, đệ xin lỗi, đệ... đệ thật vô dụng."
"Không." Ta nhìn đệ ấy, "Hôm nay, đệ rất có ích."
Đây là lần đầu tiên, đệ ấy không phải vì bản thân mà vì người khác để lấy dũng khí.
Ta múc nốt chút canh cuối cùng đưa cho đệ ấy.
"Uống đi. Muốn bảo vệ người khác, trước tiên phải khiến bản thân có sức lực đã."
Đệ ấy ngẩn ngơ cầm lấy bát, hốc mắt phút chốc đã đỏ hoe.