Thẩm Noãn - Tiểu Quái Miêu Lười Biếng
Chương 1
Thạc sĩ nông nghiệp xuyên không tới cổ đại, còn chưa kịp tham gia cung đấu, Hầu phủ đã bị tịch biên.
Đám người khóc lóc thảm thiết, Lão phu nhân run rẩy hỏi: "Đó là vùng đất man di nào, làm sao mà sống nổi đây?"
Ta nhìn thánh chỉ, trầm mặc.
Nơi đó... chẳng phải là quê nhà của ta sao?
Ông nội của ta đã thầu hai trăm mẫu đất ở đó, từ nhỏ ta đã biết cấy lúa, trồng cây ăn quả, nuôi ao cá.
Nhị thiếu gia tuyệt vọng nói: "Đến đó, tất cả đều phải ch//ết đói!"
Ta thật sự không nhịn được: "Nhị thiếu gia, ngài nghĩ nhiều rồi. Đến đó, ngài phải giúp ta làm việc mới đúng."
Còn chuyện ch//ết đói khi bên cạnh bổn cô nương? Đang mơ mộng hão huyền sao?
01 .
Khi thánh chỉ tịch biên phủ xuống, ta mới chỉ xuyên không qua đây được ba ngày.
Trong đầu vẫn còn mơ hồ, lộn xộn.
Ký ức của nguyên chủ Thẩm Noãn giống như xem hí kịch qua lớp kính mờ, mơ hồ, xa xôi, lại còn mang một vẻ không chân thực.
Nàng là Đại thiếu phu nhân của Định An Hầu phủ.
Tân hôn được ba tháng, phu quân Bùi Thiệu Vũ liền bị h/ạ ng/ục vì liên quan đến vụ án mưu nghịch của Tam hoàng tử.
Sau đó, một tờ thánh chỉ ban ch/ết.
Thẩm Noãn trở thành quả phụ.
Và sau đó, chính là lúc này đây.
"Phụng thiên thừa vận, Hoàng đế chiếu viết: Định An Hầu Bùi thị một tộc, dạy con không nghiêm, buông lỏng quản giáo, khiến trưởng tử Thiệu Vũ phụ nghịch làm loạn, tội không thể tha. Tuy nhiên, niệm tình tổ tiên có công, Trẫm không đành lòng đo/ạn tuy/ệt huyết mạch, đặc chỉ: Phủ đệ từ trên xuống dưới, trừ bỏ tước vị, tịch thu gia sản, toàn tộc lưu đày Phía Nam, Khâm thử!"
Giọng nói sắc nhọn của thái giám đâm thẳng vào tai mỗi người trong Hầu phủ.
Ch/ết lặng.
Ch/ết lặng tới mức tiếng kim rơi cũng có thể nghe thấy.
Ngay sau đó, là tiếng gào khóc như trời long đất lở.
"Ông trời ơi! Thế này thì làm sao sống nổi đây!"
Người sụp đổ đầu tiên là mẹ chồng của ta, Hầu phu nhân Chu thị. Bà ta trợn ngược mắt, ngã ngửa ra sau.
Nha hoàn, bà tử cuống cuồng chạy tới đỡ lấy.
Khung cảnh trong chớp mắt trở nên hỗn loạn như một nồi cháo.
Ta quỳ trên mặt sàn gạch lạnh lẽo, nhìn mọi thứ trước mắt, có chút ngơ ngác.
Tiếng khóc, tiếng hét, tiếng chửi bới.
Chấn động khiến màng nhĩ ta ong ong.
Nhị đệ muội bên cạnh ta, đang mang thai được năm tháng, khóc đến run rẩy cả người, suýt chút nữa ngất đi.
"Đại tẩu... chúng ta phải làm sao đây... hu hu..."
Muội ấy túm lấy tay áo ta, trên mặt đầy nước mắt và tuyệt vọng.
Ta biết làm sao đây?
Ta là một người hiện đại vừa bò ra từ luận văn thạc sĩ nông nghiệp của thế kỷ hai mươi mốt, bản thân còn chưa hiểu rõ tình cảnh hiện tại thế nào.
"Tất cả im miệng!"
Một tiếng quát giận dữ tuy già nua nhưng đầy uy lực đã lấn át toàn bộ tiếng khóc than.
Là Bùi Lão phu nhân.
Bà được hai nha hoàn dìu lấy, sắc mặt trắng bệch nhưng lưng vẫn thẳng tắp, duy trì thể diện cuối cùng của Hầu phủ.
"Khóc thì có ích gì? Thánh chỉ đã ban, khóc có khiến Hoàng thượng thu hồi mệnh lệnh không?"
Ánh mắt Lão phu nhân lướt qua mọi người, cuối cùng rơi trên người thái giám tuyên chỉ.
Bà run rẩy rút một chiếc trâm điểm thúy vàng ròng trên đầu xuống, nhét vào tay thái giám.
"Nhọc công công rồi."
Gã thái giám kia cân nhắc chiếc trâm, vẻ lạnh lùng trên mặt dịu bớt đôi chút.
"Lão phu nhân, thánh chỉ chính là thánh chỉ. Tạp gia cũng chỉ là phụng mệnh làm việc mà thôi."
Gã dừng lại, hạ thấp giọng.
"Nhưng mà, các quan đại nhân tịch biên sắp đến rồi, các người còn một canh giờ để thu dọn những vật dụng tùy thân. Nhớ kỹ, đừng mang vàng bạc, mang theo trên đường cũng không giữ nổi đâu. Hãy mang chút quần áo và... lương khô đi."
Nói xong, gã phẩy phất trần, dẫn người rời đi.
Cánh cửa Hầu phủ, trước mặt mọi người, ầm ầm mở rộng.
Bên ngoài cửa là ánh mắt chỉ trỏ của đám đông dân chúng.
Bên trong phủ là tuyệt vọng của cả gia tộc đang rơi vào vực thẳm.
Lời "đừng khóc" của Lão phu nhân như đã rút cạn sức lực của bà.
Thái giám vừa đi, cơ thể bà đã lảo đảo, được nha hoàn dìu ngồi phịch xuống ghế thái sư.
"Phía Nam..."
Trong đôi mắt đục ngầu của Lão phu nhân, lần đầu tiên lộ ra sự sợ hãi thực sự.
"Đó là vùng đất man di nào... chướng khí đầy trời, độc trùng hoành hành, nhà của chúng ta tới nơi đó, làm sao sống nổi đây?"
Một câu nói lại làm bùng lên sự hoảng loạn của mọi người.
Nhị thúc Bùi Chính Hoành, một nho sinh văn nhược ngày thường chỉ biết ngâm thơ đối chữ, lúc này cũng trắng mặt, lẩm bẩm: "Xong rồi... tất cả xong rồi... nghe nói người ở đó còn ăn lông ở lỗ, không biết chúng ta có bị coi thành cừu hai chân hay không..."
Ta nghe những lời đối thoại đó, lặng lẽ bò dậy từ dưới đất.
Đi tới trước bàn hương án, cầm lấy tờ thánh chỉ màu vàng rực kia lên.
Đọc thêm nhiều Truyện Full tại: https://truyenfull.live
Hai chữ "Phía Nam" phía trên, chọc vào mắt ta đau nhói.
Không phải ta đau.
Ta là đang kích động.
Phía Nam.
Ở thế giới của ta, từ này tương đương với Lưỡng Quảng và Hải Nam.
Khí hậu gió mùa cận nhiệt đới, ánh nắng dồi dào, lượng mưa phong phú, bốn mùa tươi tốt.
Ông nội của ta đã thầu trọn vẹn hai trăm mẫu đất ở nơi đó.
Ta đã lớn lên ở nơi đó từ thuở nhỏ.
Mùa xuân cấy mạ, mùa hè hái vải, mùa thu gặt lúa, mùa đông đào củ mã thầy.
Trước nhà là vườn trái cây, sau nhà là ao cá.
Trên núi trồng bạt ngàn bạch đàn và hoa hồi.
Ta nhắm mắt lại, dường như vẫn có thể ngửi thấy mùi không khí nóng ẩm, pha lẫn mùi bùn đất và hơi nước đặc trưng nơi ấy.
Cái nơi mà bọn họ gọi là vùng đất man di, là chốn chướng khí mù mịt kia...
Chẳng phải chính là quê hương sơn thủy hữu tình, trái ngọt thơm tho của ta sao?
"Tất cả ngừng khóc ngay! Còn không mau đi thu dọn đồ đạc!"
Hầu gia Bùi Chính Nghiệp, công công của ta, rốt cuộc cũng hoàn hồn sau cú sốc, gầm lên với mọi người.
Mọi người như sực tỉnh cơn mê, kẻ khóc người than rồi chạy tán loạn như chim vỡ tổ, mỗi người tự về phòng thu dọn đồ đạc.
Nhị thiếu gia Bùi Thiệu Ngôn ở bên cạnh ta, một thiếu niên mười bảy tuổi, ngày thường vốn quen ăn diện hào nhoáng, giờ đây lại như kẻ bị rút mất xư/ơng tủy, ngồi bệt xuống đất.
Ánh mắt y vô hồn, trên mặt lộ rõ vẻ tuyệt vọng xám xịt.
"Xong rồi... Đại tẩu, chúng ta xong đời rồi."
Y nhìn ta, giọng nói đẫm nước mắt.
"Đến cái nơi khỉ ho cò gáy đó, không bạc trắng, không kẻ hầu người hạ, chúng ta ngay cả cơm no cũng không có mà ăn, tất cả sẽ bị ch/ết đói!"
Ta nhìn y.
Lại nhìn sang đám nha hoàn và tiểu thư đang khóc lóc chạy đi thu dọn châu báu trang sức trong hộp đựng.
Ta không nhịn được nữa.
"Nhị thiếu gia."
Giọng ta rất bình thản.
Y ngơ ngác ngẩng đầu nhìn ta.
Ta chậm rãi nói từng chữ cho y nghe.
"Ngươi nghĩ nhiều rồi."
"Đến đó, không phải chúng ta sẽ ch//ết đói."
"Mà là các người, tất cả đều phải nghe theo ta, giúp ta làm lụng."
Còn về chuyện ch//ết đói sao?
Đùa gì vậy.
Ở vùng đất được ông trời ưu ái ban phát thức ăn tận miệng đó, muốn chếc đói mới là chuyện nằm mơ.
02 .Chuẩn bị
Bùi Thiệu Ngôn sững sờ.
Y ngẩn ngơ nhìn ta, như thể lần đầu tiên biết đến con người này.
Ta là đại tẩu của y.
Một nàng dâu mới về nhà được ba tháng, một góa phụ vừa mới mất chồng.
Trong Định An Hầu phủ, ta gần như là một kẻ vô hình.
Ngày thường, ta luôn cẩn trọng từng chút, nói năng cũng phải rón rén vì sợ làm sai điều gì.
Đó là tính cách của nguyên chủ Thẩm Noãn.
Cũng là gông cùm mà thời đại này áp đặt lên một tân nương của Hầu phủ.
Nhưng giờ đây, gông cùm đã chẳng còn.
Ngay cả Hầu phủ cũng không còn nữa.
Ta chẳng bận tâm đến vẻ kinh ngạc của Bùi Thiệu Ngôn, quay người sải bước về phía sân của mình.
Thời gian chỉ có một canh giờ.
Mỗi một phân, một giây đều vô cùng quý giá.
Vừa bước vào cổng sân, ta đã thấy nha hoàn thân cận Xuân Đào đang cùng hai nha hoàn nhỏ khác, tay chân luống cuống nhét chiếc hộp trang sức gỗ tử đàn trên bàn trang điểm vào tay nải.
Mắt Xuân Đào đã khóc sưng húp như quả đào thối.
"Phu nhân, người mau tới đây! Chúng ta mang theo hết đống này, đây đều là của hồi môn của người, sau này... sau này biết đâu còn đổi được chút bạc..."
Ta bước tới, đè tay nàng ta lại.
"Không cần lấy nữa."
"Phu nhân?" Xuân Đào khó hiểu nhìn ta.
Ta mở chiếc hộp trang sức nặng trĩu kia ra.
Bên trong ánh châu báu lấp lánh, làm hoa cả mắt.
Đông châu, nam ngọc, hồng bảo thạch, lam bảo thạch.
Món nào cũng trị giá liên thành.
Tại kinh thành, chúng là biểu tượng của thân phận và gia sản.
Nhưng trên con đường lưu đày, chúng chính là bùa đòi mạng.
"Xuân Đào, nghe ta nói này."
"Từ giờ trở đi, hãy quên hết đống này đi. Chúng ta không mang đi nổi đâu, mang theo chỉ rước họa sát thân mà thôi."
Ta lục dưới đáy hộp, lấy ra vài chiếc trâm bạc đơn giản nhất và một đôi hoa tai vàng nhỏ xíu.
"Cất kỹ những thứ này vào trong người."
Sau đó, ngay trước mặt chúng, ta "xoảng" một tiếng, đổ úp ngược cả hộp trang sức xuống đất.
Ba nha hoàn đều sợ ngây người.
"Đi, mang hết y phục của ta ra đây." Ta hạ lệnh.
Xuân Đào run rẩy hỏi: "Phu... phu nhân, người định làm gì?"
"Thay y phục."
Ta bước đến trước tủ quần áo, mở ra.
Bên trong treo đầy những gấm vóc lụa là, vân cẩm thêu Thục.
Món nào cũng tinh xảo quý giá.
Nhưng cũng hoàn toàn vô dụng.
Ta trực tiếp bỏ qua đống đó, kéo ngăn tủ thấp nhất ra.
Ở đó có vài bộ y phục vải bông bình thường nhất chưa kịp mặc, vốn để dành lúc chịu tang.
Ta chọn lấy bộ màu xám xanh, dày dặn và bền nhất.
"Xuân Đào, hầu hạ ta thay y phục."
"Tiểu Hồng, Tiểu Lục, các ngươi đi lấy hết những bộ y phục vải bông, vải thô trong tủ ra, gói lại. Những thứ lụa là đó, không được lấy một món nào."
"Cả chăn đệm nữa, loại nhồi bông thì giữ lại, loại vỏ bọc lụa thì tháo hết lớp vỏ ra, chỉ giữ lại bông thôi."
Mệnh lệnh của ta rõ ràng và quả quyết.
Ba nha hoàn tuy đầy bụng nghi hoặc, nhưng khi bắt gặp ánh mắt lạnh lùng và nghiêm nghị của ta, bọn chúng vẫn vô thức hành động theo.
Ta nhanh c.h.óng cởi bộ y phục rườm rà trên người, khoác lên bộ y phục vải thô.
Lại cởi bỏ đôi hài thêu, thay bằng đôi giày vải đế mềm.
Ta ngắm nhìn mình trong gương đồng.
Sắc mặt nhợt nhạt, thân hình mảnh khảnh.
Nhưng đôi mắt kia lại sáng đến kinh ngạc.
"Xuân Đào, đi tới trù phòng."
"Ngay bây giờ sao ạ?"
"Phải, ngay bây giờ. Hãy dùng tốc độ nhanh nhất tìm quản sự bà tử, nói với bà ta rằng ta ra lệnh, đem tất cả muối, nấm khô, măng khô, rau khô, cùng toàn bộ đậu, gạo, mì trong kho đóng hết vào túi, thứ gì mang đi được thì cứ mang đi hết."
"Còn nữa, bảo bà ta lấy hết những chiếc túi vải có thể tìm được, đổ đầy tro bếp vào đó, càng nhiều càng tốt."
Miệng Xuân Đào há hốc thành hình tròn.
"Tro... tro bếp sao ạ?"
"Đúng vậy." Ta gật đầu, "Đó là thứ để cứu mạng."
Tro bếp là chất hút ẩm tự nhiên, giúp chống ẩm mốc.
Nó là kiềm, có thể dùng để tẩy rửa.
Nó là phân kali, có thể dùng để làm ruộng.
Hơn nữa, nó còn là thuốc cầm m.á.u và chất khử trùng tự nhiên.
Ở thời cổ đại thiếu thốn thuốc kháng sinh, chỉ một vết thương nhỏ cũng có thể dẫn đến nhiễm trùng mà bỏ mạng. Tro bếp, vào lúc then chốt có thể cứu lấy tính mạng.
......