Thẩm Ngôn Hi

Chương 4

10.

 

Hai tiếng tim đập dồn dập như trống trận rung động màng nhĩ, đôi tai như đình công trong giây lát bởi âm thanh quá lớn, đã thế hoa dưới hành lang còn góp vui, nở rộ xôn xao không ngớt.

 

Giọng nói dịu dàng của Tạ Hướng Hành xuyên qua tiếng hoa nở ồn ã truyền thẳng vào tâm trí ta.

 

'So với các vị tướng quân danh tiếng lẫy lừng khác, ngài ấy kín đáo khiêm nhường, nữ tử khuê các như các nàng chắc chưa từng nghe đến ngài ấy.'

 

'Nhưng ngài ấy còn lợi hại hơn rất nhiều kẻ có danh tiếng vang dội ngoài kia.'

 

'Ngài ấy kiên cường dũng cảm, võ nghệ cao cường.'

 

'Ngài ấy mang trong mình lòng đại nghĩa, một lòng báo quốc.'

 

'Ngài ấy có dũng có mưu, trong lòng đầy hoài bão.'

 

Tạ Hướng Hành chìm vào hồi ức.

 

'Năm đó ta đi du học, khi tới Bắc Cảnh thì đúng lúc gặp đám người Địch phương Bắc tập kích, tùy tùng và hộ vệ của ta đều chếc cả, ta từ nhỏ đã ốm yếu chỉ biết đọc sách, suýt chút nữa đã trở thành vong hồn dưới lưỡi đao của bọn chúng.'

 

'Khi đó, ngài ấy tay cầm kiếm lạnh từ trên trời giáng xuống, một nhát đâm xuyên qua tim tên địch.'

 

'Đến tận bây giờ ta vẫn nhớ cảm giác ấm nóng của m.á.u tên địch bắn lên mặt và đôi mắt kiên nghị của ngài ấy phản chiếu trên lưỡi kiếm.'

 

'Nàng có phải đang nghĩ là vì ngài ấy cứu ta nên ta mới thích ngài ấy không?'

 

Hắn quay người nhìn ta mỉm cười: 'Đúng mà cũng không hẳn.'

 

'Ta đã tiến cử ngài ấy với Trấn Quốc tướng quân, giúp ngài ấy thăng chức coi như trả ơn cứu mạng.'

 

'Sau đó ta định rời khỏi Bắc Cảnh.'

 

'Nhưng ngày rời thành, ta lại nghe tin ngài ấy phạm quân quy, bị đánh hai mươi gậy quân luật.'

 

'Nàng có biết vì sao không?'

 

Ta biết.

 

Vì khi đó ta khăng khăng không nghe ai can ngăn, nhất quyết phải giếc sạch đám người già trẻ nhỏ Địch tập kích.

 

Họ nói không giếc tù binh, họ nói trong đám tù binh đó có cả đàn bà trẻ con, họ nói đàn bà trẻ con cũng phải cầm đao đi cướp bóc nghĩa là đường cùng không còn cách sống.

 

Họ là đội trưởng, là tổng binh, là tướng quân.

 

Còn ta chỉ là một tên lính mới tòng quân, trong mắt họ, ta là một kẻ cứng đầu lạnh lùng vô cảm.

 

Lời của ta đương nhiên chẳng ai buồn nghe.

 

Nhưng ta từ nhỏ đã cùng phụ thân và cô phụ nghiền ngẫm binh thư nên tin chắc vào sự hung tàn trong m.á.u đám người Địch kia.

 

Chúng vác đao đi không phải để bảo vệ gia đình, mà là đi cướp bóc nhà người khác.

 

Ta không dám đánh cược, nên lén lẻn vào ngục giếc chếc toàn bộ tù binh.

 

Đáng tiếc là chưa kịp tới doanh trại thứ hai thì đã bị bắt.

 

'Đám ngu xuẩn đó không chịu nghe lời ngài ấy, sau đó, sự mềm lòng vô dụng của họ cuối cùng đã trở thành nhát dao đâm ngược lại chính mình, doanh trại thứ hai bị tù binh phối hợp cùng quân Địch đánh tan.'

 

'Lúc đó ta đứng ở cổng thành, nhìn tấm lưng thẳng tắp đã thấm đẫm m.á.u tươi của ngài ấy, thúc ngựa phóng đi cứu viện.'

 

'Ánh mặt trời ngày đó rất rực rỡ, nhưng bóng lưng đầy m.á.u kia còn rực rỡ hơn cả ánh mặt trời.'

 

Ta rũ mắt, không dám nhìn vào đôi mắt nóng bỏng của hắn.

 

Làm gì có chuyện tốt như hắn nói chứ.

 

'Thế nhưng, một người tốt như vậy lại bị kẻ khác h.ã.m hại đến chếc.' Giọng nói Tạ Hướng Hành đột nhiên như bị ngâm trong băng.

 

'Cuộc chiến then chốt đánh bại phương Bắc, quân Trấn Quốc ở tiền tuyến dùng mạng để chiến đấu, vậy mà đám sâu mọt ở Thịnh Kinh vì tư lợi mà khiến vật tư cung ứng mãi chẳng tới được tiền tuyến.'

 

Hốc mắt ta đỏ hoe, trận chiến cuối cùng đó quả thực vô cùng gian khổ.

 

Dẫu rằng cuối cùng thắng lợi, nhưng đều là nhờ binh sĩ lấy mạng ra bù đắp, bọn ta ăn không no mặc không đủ ấm, chỉ dựa vào một hơi thở cuối cùng để liều chếc.

 

Hàng vạn sinh mạng binh sĩ chỉ đổi lấy một câu 'đáng tiếc' nhẹ tựa lông hồng từ miệng đám bách quan Thịnh Kinh.

 

Chẳng thể tìm lấy một lời công đạo.

 

Tại Thịnh Kinh, các thế gia đại tộc và mạng lưới quan hệ giữa các phe phái triều đình đan xen chằng chịt, ngay cả cô phụ là Trấn Quốc tướng quân cũng chỉ có thể nghiến răng nuốt trôi nỗi oan ức bất công này.

 

Nào ngờ, vẫn còn kẻ ghi tạc nỗi bất công này trong lòng mà bôn ba vì nó.

 

Hóa ra vị tiểu công gia vốn được nuông chiều từ bé, lại nhất quyết đòi tới Hình bộ khổ cực nhất chính là vì lẽ đó.

 

"Thật ra......" Tim ta đập hơi nhanh, nhất thời bị kích động, suýt chút nữa là nói thẳng cho hắn biết Phiêu Kỵ tướng quân thật ra chưa hề chếc.

 

Nhưng lời thề độc của hắn đã cắt ngang: "Tạ Hướng Hành ta thề, nhất định phải băm vằm kẻ đã hại y thành trăm mảnh! Phải bắt kẻ khiến ta đau khổ phải chịu nỗi đau gấp ngàn vạn lần!"

 

Sát khí trên người hắn khiến ta sững sờ, tựa như có gáo nước lạnh dội thẳng lên đầu.

 

Hắn trừng đôi mắt đỏ ngầu hỏi: "Nàng vừa muốn nói gì?"

 

Ta mím môi cười: "Thật ra...... thật ra đã muộn rồi, chúng ta đừng nói nữa, ai về phòng nấy nghỉ ngơi đi."

 

11.

 

Ta dằn vặt suy nghĩ suốt ba ngày.

 

Rốt cuộc có nên nói cho Tạ Hướng Hành biết ta chính là Phiêu Kỵ tướng quân hay không?

 

Chuyện nữ phẫn nam trang đã được cô phụ xử lý ổn thỏa ngay lúc ta giả chếc, dù hắn có biết sự thật cũng chẳng có bằng chứng gì.

 

Huống hồ, trông bộ dạng hắn lúc đó quả thực cũng đáng thương.

 

Cuối cùng, ta không nhịn được mà chạy ra con đường hắn thường đi vào cung mỗi sáng để tập luyện.

 

Nếu hắn nhận ra chiêu thức võ công của ta, ta sẽ không chối cãi nữa.

 

Nhưng mắt hắn lại như để trên đỉnh đầu vậy.

 

Suốt ba ngày liền! Hắn cứ thế đi thẳng qua mặt ta, ánh mắt chẳng thèm liếc lấy nửa cái.

 

Đến lúc xuất phát tới Từ Châu, ta lại nảy ra ý hay, bèn mặc lại trang phục nam nhi.

 

Hề hề, lý do là để thuận tiện cho việc đi đường, rất hợp tình hợp lý.

 

Lần này ánh mắt hắn cuối cùng cũng đặt lên người ta, nhưng trong mắt lại đầy vẻ chán ghét: "Chẳng ra làm sao cả."

 

Được lắm!

 

Hắn có phải mù không? Có phải mù không?!

 

Chính chủ đã đứng ngay trước mặt mà còn chẳng nhận ra, thế mà cứ mở miệng là nói tình yêu thề non hẹn biển!

 

Tạ Hướng Hành, hắn cứ tiếp tục ôm bức họa rách đó mà uống rượu sầu đi.

 

Đáng đời!

 

Ta bực dọc suốt dọc đường đến Từ Châu.

 

Tới nơi, Tạ Hướng Hành đi lo vụ án của hắn.

 

Còn ta đi tìm niềm vui của riêng mình.

 

Thưởng thức mỹ vị, cưỡi ngựa ở ngoại ô, uống rượu ở Thúy Hương Lâu, thậm chí còn chen chân vào xem đại hội võ lâm......

 

Khoái hoạt biết bao.

 

Hôm đó, ta cứu được một nha đầu bị gán nợ tại sòng bạc, lòng thấy vô cùng thư thái.

 

Về đến nơi lại thấy Tạ Hướng Hành đang ôm bức họa uống rượu sầu.

 

Hắn gầy đi nhiều, quầng mắt thâm đen, trong mắt toàn là tia m.á.u.

 

Y phục xộc xệch, râu ria lởm chởm, rượu không nuốt kịp chảy dọc theo cần cổ xuống làm ướt đẫm cả vạt áo.

 

Hắn uống được một lúc thì đột nhiên ôm bức họa trên bàn nức nở khóc.

 

Ta lại mềm lòng rồi.

 

Ta giật lấy bình rượu trên tay hắn: "Tạ Hướng Hành, làm sao ngươi biết Phiêu Kỵ tướng quân Thẩm Ngôn Sơ đã chếc? Biết đâu, y vẫn còn sống thì sao."

 

Hắn né tránh cái chạm của ta, gầm lên với ta: "Câm miệng! Nàng không có tư cách nhắc tới tên ngài ấy."

 

Ánh mắt hắn quét qua ta từ đầu đến chân, cuối cùng dừng lại trên mặt ta.

 

Hôm nay khi đi sòng bạc, ta đang ăn vận nam trang.

 

Hắn đột nhiên lao tới, đưa tay định bóp cổ ta, ta nghiêng người né tránh rồi chộp lấy cổ tay hắn, quát lớn: "Tạ Hướng Hành, ngươi đ.i.ê.n rồi sao!"