Thẩm Ngôn Hi

Chương 2

Hửm? Tổ mẫu của hắn cũng bị bệnh cần xung hỉ?

 

Ta không đáp lời, hắn tiếp tục nói: "Ngươi có thể coi hôn sự này như một vụ giao dịch, chỉ cần trước mặt người ngoài diễn cho tốt vai phu thê ân ái là được."

 

"Ngoài ra, chúng ta nước sông không phạm nước giếng."

 

"Tất nhiên, Thẩm nương tử cứ yên tâm, ta tuyệt đối sẽ không làm lỡ dở ngươi khiến ngươi chịu thiệt. Nghe nói ngươi và Tư tiểu tướng quân từ nhỏ là thanh mai trúc mã, tình cảm thâm sâu. Chẳng bao lâu nữa ta sẽ phụng chỉ đến Từ Châu tra án, đến lúc đó có thể đưa ngươi đi cùng để các ngươi tha hồ ôn chuyện cũ."

 

Ta khó mà tin nổi: "Ý ngươi là... ngươi muốn đưa ta đi tư hội với trúc mã sao?!"

 

Tạ Hướng Hành gật đầu: "Đúng, nếu ngươi biểu hiện tốt, sau khi hòa ly ta sẽ tìm cho ngươi một thân phận thích hợp, làm bà mối cho hai người đối với ta cũng chỉ là chuyện nhỏ."

 

Ta: ...

 

Người cũng thật tốt bụng quá đi.

 

"Dù sao nếu ngươi có người trong lòng, mới có thể giảm thiểu rủi ro cho ván cờ này."

 

Ta nhún vai: "Còn gì nữa không, ngươi nói hết một lần đi."

 

"Mọi điều khoản khế ước và hòa ly thư đều ở đây, mời Thẩm nương tử xem qua, nếu không có dị nghị thì ký tên đóng dấu."

 

Hắn vừa nói vừa lấy khế ước và hòa ly thư ra.

 

Ta không nhận.

 

Ánh mắt ta bất giác rơi vào chiếc băng cổ tay mà y lộ ra khi nâng tay áo rộng của hỷ phục.

 

Thật sự là chiếc băng cổ tay cũ kỹ, bụi bặm đó xuất hiện trên người hắn quá mức lạc quẻ.

 

Nhìn kỹ lại, lại có chút quen mắt.

 

Hình như là kiểu ta thường dùng trong doanh trại Trấn Quốc quân.

 

Hắn dường như cảm thấy bị mạo phạm, buông tay dùng tay áo che khuất băng cổ tay, ánh mắt nhìn ta đầy khó chịu và mất kiên nhẫn.

 

Ta cười khẩy một tiếng đi về phía bàn trang điểm, tự mình tháo đồ trang sức: "Còn gì nữa? Ngươi cứ đọc đi."

 

Hắn nén sự không hài lòng: "Còn phải kể đến việc cả hai không được thực hiện phu thê chi lễ."

 

"Sau khi tổ mẫu khỏi bệnh trong vòng một tháng, ngươi phải rời khỏi Tạ gia, đừng để đến lúc đó lại giở trò lăn lộn khóc lóc quấn lấy không buông, làm hỏng danh tiếng của Trấn Quốc công phủ ta."

 

Ta đảo mắt: "Sẽ không đâu."

 

Thấy ta đáp ứng, sắc mặt y dịu đi chút ít.

 

"Vậy thì tốt, sau chuyện này ta sẽ cầu xin hoàng cữu ban cho ngươi một tước hiệu Huyện chủ, ngươi không thiệt đâu."

 

Mắt ta sáng rực lên: "Loại có thể tách hộ khẩu riêng hả?"

 

"Phải."

 

"Viết! Viết vào trong khế ước cho ta."

 

"Đã viết rồi."

 

Ta cầm lấy khế ước trong tay hắn, cẩn thận xem xét.

 

Nội dung rất chi tiết, không chỉ có những điều vừa nói, mà còn có cả khoản bồi thường mười vạn lượng vàng...

 

Ta mỉm cười, trao cho hắn nụ cười thiện cảm đầu tiên kể từ khi về lại Thịnh Kinh: "Tiểu công gia thật hào hiệp! Khế ước này không vấn đề gì, hòa ly thư cũng không vấn đề gì, không có một chút vấn đề nào cả!"

 

"Còn đợi gì nữa, chúng ta ký đi, ký thôi!"

 

Hắn bổ sung: "Hòa ly thư này chưa đề ngày tháng, vì chưa biết bệnh của tổ mẫu bao giờ mới khỏi, chúng ta cứ ký tên điểm chỉ trước, đến lúc đó chỉ cần điền thêm ngày tháng là được."

 

Ta cười nịnh nọt: "Được được, tất cả nghe theo Tiểu công gia."

 

Cả hai cùng đặt bút ký tên, ấn chỉ tay.

 

Đêm tân hôn.

 

Đêm tân sinh!

 

05.

 

Chúng ta hoàn thành tốt nhiệm vụ, đóng giả làm một đôi phu thê ân ái.

 

Đó là trước mặt người ngoài.

 

Nhưng lão phu nhân rất vui, lúc dâng trà ta thấy bà hồng quang đầy mặt, nắm chặt lấy tay ta đến mức ta đau cả người.

 

Bà cứ nhét không ngừng những báu vật truyền gia của Quốc công phủ vào tay ta.

 

Phải đến khi Quốc công gia ho khan hai tiếng, khiến bà thấy không khỏe, cũng ôm ngực ho theo, bà mới chịu buông tay ta ra.

 

Ta làm tròn vai một tân nương ôn nhu hiền thục.

 

Nhưng diễn xuất của Tạ Hướng Hành thì không được tốt lắm.

 

Hắn mặt lạnh như tiền hộ tống ta về nhà mẹ đẻ.

 

Tổ mẫu và phụ thân đều rất vui.

 

Sau khi đưa tổ mẫu về phòng, phụ thân cứ kéo Tạ Hướng Hành kể lể đủ chuyện thú vị hồi ta còn nhỏ.

 

Vậy mà Tạ Hướng Hành cứ như bức tượng băng, không đáp không lời, biểu cảm nhạt nhẽo ngồi nhâm nhi chén trà.

 

Chỉ thiếu điều viết lên mặt chữ "không ưa ta".

 

Phụ thân cũng không chịu nổi nữa, đành nỗ lực lần cuối: "Ngôn Hi không phải muốn về phòng sao, Tiểu công gia đi cùng nó nghỉ ngơi một lát rồi hẵng về phủ."

 

"Đứa nhỏ này từ nhỏ đã thích võ không thích văn, chốn khuê phòng không được dịu dàng như con gái nhà người ta, lại có nhiều mấy món đồ tập võ, thú vị lắm, ngươi vừa lúc có thể tìm hiểu thêm về con bé này."

 

"Không cần." Giọng Tạ Hướng Hành trầm thấp, trong đó là vẻ lạnh lùng xa cách không thể hóa giải.

 

"Ta không thích nữ tử nhảy nhót lung tung, Thẩm nương tử những ngày gần đây rất tốt, sau này chúng ta còn nhiều thời gian để hiểu nhau, hôm nay còn công vụ, cáo từ."

 

Nói xong, hắn sải bước lớn hướng ra ngoài đi thẳng.

 

Toàn thân hắn tỏa ra hơi thở chán ghét và phiền nhiễu dành cho ta.

 

Ta quay lại nhún vai, xòe tay trước vị phụ thân đang đứng ngây người.

 

06.

 

Nếu không nói đến chuyện tình cảm, ta và Tạ Hướng Hành cũng coi như là hợp ý nhau.

 

Sau khi ta vào cửa, Công chúa bà bà liền ném việc trung quỹ trong phủ cho ta, bản thân cùng Quốc công gia đi tới trang tử tiêu dao tự tại.

 

Ta chân ướt chân ráo tới đây, đúng là hai mắt tối thui.

 

Cũng may Tạ Hướng Hành không phải loại mọt sách chỉ biết đọc sách đến hỏng cả não.

 

Hắn rất rành mạch chuyện vật dụng trong phủ, giá cả trướng phòng, cùng các phe cánh của đám hạ nhân.

 

Dùng hắn còn tiện hơn hai quản gia nương tử mà Tổ mẫu đã phái cho ta.

 

Bận rộn cả tháng trời, cuối cùng việc trong phủ cũng đã ổn thỏa, đám mây đen đè nặng trên đỉnh đầu ta bao ngày nay rốt cuộc cũng bị thổi bay, ánh mặt trời lại chiếu rọi.

 

Ta thần thanh khí sảng, hiếm khi nổi lòng tốt: "Tiểu công gia, ta muốn ra ngoài dạo chơi, ngươi có muốn nhân cơ hội đi gặp người nọ của ngươi không?"

 

"Yên tâm, ta sẽ đánh yểm hộ cho ngươi."

 

Hắn ném cuốn sổ xuống, phóng cho ta một ánh nhìn như dao: "Ngươi vượt quá giới hạn rồi, đừng thử lòng ta, càng đừng hòng đánh chủ ý lên người huynh ấy!"

 

"Ngươi hãy an tâm, trước khi chính thức hòa ly, ta sẽ không làm ra chuyện khiến ngươi - vị Quốc công phủ Thế tử phi đây phải khó xử."

 

"Huống chi, tâm duyệt huynh ấy là chuyện riêng của ta. Một người chính trực nghĩa khí, quang phong tễ nguyệt như huynh ấy, ta tuyệt đối không để huynh ấy vướng phải dù chỉ nửa điểm ô danh, cho dù là thanh danh sau khi chếc cũng không được."

 

Câu cuối cùng của hắn nhỏ đến mức không thể nghe thấy.

 

Nhưng người có nội lực thâm hậu như ta vẫn nghe ra được.

 

Người trong lòng hắn chếc rồi sao?

 

Ta đưa tay sờ sờ mũi.

 

Ai!

 

Hiếm khi làm việc tốt một phen, ai ngờ lại chọc trúng chỗ đau của người ta.

 

Hắn cúi đầu, qua những sợi tóc rũ xuống, ta thấy hốc mắt hắn đỏ hoe.

 

Thật đáng thương.