Thẩm Độ

Chương 3

06

Sau một tháng kết hôn, tôi và Thẩm Độ vẫn luôn cư xử với nhau khách sáo, đúng mực.

Tuy tính tình anh lạnh lùng, nhưng đối với tôi lại khá tốt.

Chúng tôi không ngủ riêng.

Đúng như lời đồn bên ngoài, nhu cầu về chuyện ấy của anh cực kỳ thấp.

Thậm chí còn có cảm giác... anh không thích chuyện đó.

Vì vậy, dù nằm chung một chiếc giường, chúng tôi cũng chỉ đơn thuần là bạn cùng giường.

Lúc mới bắt đầu, tôi vẫn khá căng thẳng.

Dù sao đây cũng là lần đầu tiên trong đời tôi.

Tôi ôm chăn, cố sức nép sát vào mép giường, sợ sẽ xảy ra chuyện gì đó.

Chiếc giường rộng như vậy, tôi chỉ dám chiếm một góc nhỏ.

Không biết từ lúc nào tôi đã ngủ thiếp đi.

Trong cơn mơ màng, tôi nghe thấy một tiếng thở dài rất khẽ.

Ngay sau đó, một đôi bàn tay lớn nhẹ nhàng dịch tôi vào phía trong.

Mấy đêm liên tiếp đều bình yên vô sự, lòng tôi cũng dần thả lỏng.

Hơn nữa, tư thế ngủ của Thẩm Độ rất đẹp, chưa bao giờ lăn qua lăn lại.

Thế nên giấc ngủ của tôi ngày càng ngon hơn.

Chỉ là không hiểu vì sao...

Dạo gần đây mỗi sáng thức dậy.

Môi tôi lúc nào cũng sưng lên.

Đến cả mặt trong đùi cũng đau nhức khủng khiếp.

Lạ thật.

Chẳng lẽ vì dáng ngủ của tôi ngày càng bá đạo?

Từ trước đến nay, lúc ngủ tôi vốn chẳng hề yên tĩnh.

Dù có chút nghi hoặc, nhưng lúc này tôi chẳng còn tâm trí để bận tâm đến chuyện đó.

Bởi vì tin đồn tôi và Thẩm Độ sắp ly hôn bên ngoài ngày càng lan rộng.

Người ta đồn cứ như tận mắt chứng kiến vậy.

Đến cả ông nội và người nhà tôi cũng tin là thật.

Chỉ trong một ngày, tôi nhận tới 180 cuộc điện thoại.

Tất cả đều là những lời dặn dò từ đủ mọi người trong nhà họ Tống.

Đến cả họ hàng xa không biết cách bao nhiêu đời cũng gọi điện cho tôi.

Ai nấy đều tận tình khuyên nhủ, giảng giải cho tôi đạo lý một người vinh thì cả nhà cùng vinh, một người suy thì cả nhà cùng chịu.

Trong lòng tôi cũng không khỏi tủi thân.

Suốt một tháng nay, tôi đã cố gắng hết sức rồi.

Rõ ràng sợ Thẩm Độ như vậy, thế mà tôi vẫn cẩn thận gìn giữ mối quan hệ vợ chồng giữa hai người.

Để anh không nhìn thấy mình rồi phiền lòng, ở nhà tôi luôn cố tránh mặt nếu có thể.

Ngay cả lúc đi ngủ cũng vậy.

Tôi đều tranh thủ lúc anh vào phòng tắm, lập tức nhảy lên giường, cố ngủ trước khi anh tắm xong.

Có thể nói, ngay cả ch.ó ngoài đường còn sống thoải mái hơn vị phu nhân hào môn như tôi.

Ngoài việc có tiền tiêu mãi không hết...

Thì tôi còn có gì nữa chứ?

Tôi đã đủ ngoan ngoãn rồi.

Nhưng khoảng cách thân phận giữa tôi và Thẩm Độ vẫn sừng sững ở đó, tôi biết phải làm sao đây?

Tin đồn đâu phải thứ tôi có thể kiểm soát.

Đúng lúc tôi còn đang tức tối nghĩ ngợi.

Cửa phòng mở ra rồi lại khép lại.

Thẩm Độ về rồi.

7

Chỉ là trạng thái của anh có gì đó không ổn, tôi còn ngửi thấy thoang thoảng mùi rượu.

Phải biết rằng, Thẩm Độ là người luôn tỉnh táo và biết kiềm chế.

Dù có uống rượu, anh cũng tuyệt đối không để bản thân say.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Ngay cả hơi ngà ngà cũng chưa từng có.

Nghĩ vậy, tôi định rót cho anh một cốc nước.

Thẩm Độ lặng lẽ nhìn tôi.

Tôi bưng cốc nước, lắp bắp hỏi:

“Anh... anh uống nước không?”

Thẩm Độ không nhận lấy cốc nước.

Yết hầu anh khẽ chuyển động.

Giây tiếp theo, một tay anh ôm lấy eo tôi, bế bổng tôi đặt lên bàn ăn.

Tôi giật mình kêu lên một tiếng, vạt áo bị vén lên, luồng không khí lạnh lùa vào khiến tôi bất giác run rẩy.

Rùa

Thế là mới có cảnh tượng vừa rồi.

Giọng tôi run run:

“Thẩm... Thẩm Độ, anh làm gì vậy?”

Vì vừa mới tắm xong, trên người tôi chỉ mặc một chiếc váy ngủ mỏng manh, bên trong còn chẳng mặc áo n.g.ự.c.

Đầu ngón tay Thẩm Độ mang theo hơi lạnh, chạm đến đâu da tôi nổi lên một tầng da gà đến đó.

Trời ơi…!!!

Anh nhét cái gì vào tay tôi vậy???

Chẳng phải anh là người có ham muốn rất thấp sao?

Chẳng phải anh không thích chuyện nam nữ sao?

Thứ này nóng đến bỏng tay, tôi nào dám chạm vào…

Giọng tôi yếu ớt, đến cả nhìn anh cũng không dám.

Thẩm Độ lại đứng ngay trước mặt tôi, chậm rãi cởi từng cúc áo sơ mi.

Sau đó, anh lại nắm lấy tay tôi, từ từ dẫn xuống.

Lướt qua l.ồ.ng n.g.ự.c, cơ bụng, rồi...

Tôi biết vóc dáng Thẩm Độ rất đẹp.

Nhưng không ngờ lại đẹp đến mức này.

Đặc biệt là những múi cơ bụng săn chắc với đường nét mượt mà, khiến tôi chẳng thể rời mắt.

Tôi muốn chạy trốn.

Dù sao tôi cũng chẳng có chút kinh nghiệm nào.

Hơn nữa... nhìn thôi cũng đủ khiến tôi sợ mình không còn được nhìn thấy mặt trời ngày mai.

Thế nhưng Thẩm Độ chỉ cần dùng bàn tay lớn nắm lấy cổ chân tôi, dễ dàng kéo tôi trở lại.

Lớp chai mỏng nơi lòng bàn tay anh khẽ cọ qua mắt cá chân tôi.

Trên gương mặt còn nhiều thêm vài phần trêu chọc.

Môi anh khẽ mở.

Giây tiếp theo, những lời đầy ẩn ý hoàn toàn trái ngược với vẻ lạnh lùng thường ngày của anh, từng câu từng chữ rõ ràng truyền đến tai tôi.

Một người chưa từng trải như tôi nghe mà mặt đỏ tim đập.

Giọng nói khàn thấp vang bên tai:

“Đám tạp nham ngoài kia đều nói em sẽ ly hôn với anh.”

“Tống Hòa, còn trốn gì nữa? Chỉ là làm đúng với danh nghĩa vợ chồng mà thôi.”

08

Suốt một đêm dài.

Lúc nhanh lúc chậm.

Mệt đến mức tôi chẳng biết mình đã thiếp đi bao nhiêu lần.

Còn Thẩm Độ thì như vừa tìm được điều mình vẫn luôn khao khát, thể lực dường như chẳng bao giờ cạn.

Lúc này tôi mới biết những lời đồn bên ngoài nói anh không thích chuyện nam nữ hoang đường đến mức nào.

Đây mà là ham muốn thấp sao?

Rõ ràng là nhịn quá lâu rồi…

Quá đáng hơn nữa là...

Biết tôi chẳng hiểu gì, nên trong lúc đầu óc mơ màng, anh bảo gì tôi cũng làm theo.

Tôi nghẹn ngào khe khẽ.

Thẩm Độ lại cong mắt cười, cúi đầu hôn nhẹ lên đầu ngón tay tôi.