Thái Tử Xuyên Không Thành Đứa Trẻ Ba Tuổi

Chương 96

Các bà các cô mắt đỏ ngầu, hận không thể nhét lại phân vào m.ô.n.g heo...

Tô Dĩnh ngồi trong bóng râm nghỉ ngơi một chút rồi hỏi mấy em trai: "Các em đói không?"

Thế là cả Tô Mậu, Tô Thành, Tô Dụ và Lư Đản đồng loạt gật đầu.

Tô Dĩnh: "..."

Chắc chắn sáng nay nhà đã ăn sáng rồi.

Vì vậy Tô Dĩnh hỏi Lư Đản: "Nhà em sáng nay không ăn à?"

Lư Đản thật thà: "Có ăn!"

Tô Dĩnh: "..."

Được rồi.

Ai bảo bụng đám trẻ là cái hố không đáy cơ chứ.

Tô Dĩnh đành quay lại, lấy ra vài nhân hạch đào.

Đúng vậy, trong giỏ của Tô Dĩnh không có phân heo, vì lát nữa về từ xã sẽ phải mang đồ ăn, cô không dại gì mà để phân heo vào.

Thực ra trong giỏ của Tô Dụ cũng không có phân heo, vì cậu quá yếu, đeo giỏ đi nửa ngày đã mệt, nếu thêm phân heo nữa chắc ngất, cậu cũng không muốn tranh phân heo với đám trẻ.

Nên hôm nay dù nhà có bốn đứa trẻ giúp thôn xúc phân heo nhưng thực ra chỉ có hai đứa là làm việc nghiêm túc, còn hai đứa kia chỉ là đang đi cho qua ngày.

Tô Dĩnh chia mỗi em một hạt nhân hạch đào, đây là cô dậy sớm đập, chỉ có một ít thôi.

Mắt của Tô Mậu và Lư Đản sáng lên, vui sướng vì có hạch đào ăn!

Ai cũng vội vàng bỏ vào miệng.

Tô Dụ cũng ăn hạt nhân của mình, nhưng sau khi nuốt, cậu chợt nghĩ ra điều gì...

Tô Dụ nói: "... Chưa, rửa, tay?"

Tô Dĩnh quên mất chuyện này: "... !"

Tô Mậu cả đường tranh phân heo: "... !!"

Tô Thành cả đường tranh phân heo nhẹ nhàng: "... !!!"

Lư Đản vì cha là người phụ trách nên phải nghiêm túc tranh phân heo: "... Ọe!!!!"

Giá như em nói trước khi anh ăn xong thì tốt biết mấy!!!!!

Tô Dụ nhìn ba anh trai ngây ngốc, quyết định mặc niệm một giây cho họ rồi tự mình nhấm nháp, ừ, hạch đào ngon thật, giòn giòn thơm thơm.

Tô Dĩnh nhìn ba em trai ngây ra và một em vui vẻ, quyết định giao nhiệm vụ này cho em vui vẻ.

Tô Dĩnh nói: "Tô Dụ, em lên trước, đưa hai hạt nhân hạch đào này cho nhị bá và đại đường ca, nhớ phải tự tay đút cho họ nhé!"

Tô Dụ nhận hai hạt nhân, gật đầu, miệng giòn tan: "Vâng! Em sẽ đút!"

Tô Dụ cầm trong tay mấy hạt nhân hạch đào, vượt qua đám heo hôi hám, đi qua hàng dài đoàn xe kéo, cuối cùng đến được chỗ Tô nhị bá.

Lúc này Tô nhị bá đang quay lại kiểm tra từng xe lương thực xem có xe nào có nguy cơ bị sập không, nếu lương thực rơi giữa đường thì đúng là vấn đề lớn, chỉ tiêu phân phối cho mỗi đội ở xã là cố định, thiếu một chút cũng không được.

Sau khi Tô nhị bá kiểm tra xong đoàn xe, vừa trở lại phía trước định nghỉ ngơi một chút thì cảm thấy có ai đó kéo ống quần mình.

Tô nhị bá cúi xuống, ồ, là Tiểu Tô Dụ.

Ôi, Tiểu Tô Dụ, cháu mau lớn lên đi, nếu không phải nhị bá buộc chặt thắt lưng, lúc này chắc đã lộ m.ô.n.g rồi...

Tô nhị bá bế Tô Dụ lên, hỏi: "Sao cháu lại lên đây?"

Tô Dụ mở miệng: "A..."

Tô nhị bá: "... ?"

Ý gì đây?

Tô Dụ không quan tâm nhị bá có mở miệng hay không, trực tiếp nhét hạt nhân hạch đào vào miệng nhị bá.

Tô nhị bá cảm thấy miệng có vị gì đó quen thuộc, nhai nhai, phát hiện là hạt nhân hạch đào!

Tô nhị bá lén lút nhìn trái phải, thấy không ai chú ý, bế Tô Dụ đến gốc cây lớn gần đó.

Tô nhị bá nhỏ giọng hỏi: "Được từ đâu đấy?"

Tô Dụ bịa chuyện: "Nửa đêm! Trên trời! Vèo vèo rơi xuống trước cửa!"

Tô nhị bá: "..."

Tô nhị bá dù không hiểu rõ nhưng đầu óc ông ấy nhanh nhạy, liên tưởng đến chuyện xảy ra tối qua ở nhà Hồ lão ngũ, nghĩ một chút là hiểu ra.

Tô nhị bá cười lạnh không rõ ràng, nghĩ thầm bọn này gan thỏ gan chuột, làm mà không dám nhận.

Nhưng ông ấy lại nghĩ đến tính cách thật thà cứng đầu của lão Tam nhà mình, thật sự sợ rằng mấy đứa con của em ấy cũng lớn lên giống như vậy.

Vì thế Tô nhị bá dặn dò Tô Dụ: "Các cháu tự ăn, đừng nói với ai nhé."

Tô Dụ ngoan ngoãn gật đầu rồi giơ nắm tay nhỏ của mình, chỉ vào bên trong còn hạt nhân hạch đào, giòn tan kêu lên: "Mưu!"

Tô Mưu, chính là đại đường ca của Tô Dụ và chị em.

Tô nhị bá: "..."

Được rồi, có vẻ như Tiểu Tô Dụ và chị cả Tô Dĩnh không cần lo lắng, chỉ cần lo hai đứa nhỏ Tô Mậu và Tô Thành thôi.

Tô nhị bá đặt Tô Dụ xuống đất, xoa xoa đầu nhỏ của cậu: "Chỉ học được thói xấu từ chị cháu thôi, đi đi, anh họ cháu ở đằng kia."

Tô Dụ nhanh chóng chạy về phía mà Tô nhị bá chỉ.

Đúng vậy, hôm nay đồng chí Tô Mưu cũng đi vận chuyển lương thực. Tuy rằng anh ấy không phải là người làm việc giỏi kiếm công điểm, cũng không có tài năng gì đặc biệt để kiếm tiền nuôi gia đình.

Nhưng nhưng nhưng nhưng...

Dù sao đồng chí Tô Mưu cũng được xem là thanh niên trai tráng, lúc này anh ấy đang ở giữa đoàn xe trông chừng lương thực.

Tô nhị bá dẫn đầu, đồng chí Tô Mưu ở giữa, phía sau là các bà các cô đuổi heo, đội vận chuyển lương thực của thôn Thanh Sơn hôm nay có cấu trúc như vậy.

Tô Dụ đến giữa đoàn, quả nhiên thấy đồng chí Tô Mưu dựa vào gốc cây, mắt nhắm, đang khò khò ngủ.

Là một người không thể nuôi gia đình, đồng chí Tô Mưu không có địa vị cao trong nhà, tối qua bị Tô nhị bá kéo đi chạy việc vặt, hầu như cũng không ngủ, lúc này vừa có chút thời gian nghỉ ngơi, đã dựa vào gốc cây ngủ bù.

Tô Dụ nhìn đại đường ca Tô Mưu, người ngủ khò khò như heo, mắt đảo tròn.

Sau đó Tô Dụ lén nhìn xung quanh, thấy không ai chú ý, dùng tay phải bóp mũi đồng chí Tô Mưu.

Đồng chí Tô Mưu nhanh chóng không chịu nổi, há miệng tiếp tục ngáy.

Sau đó Tô Dụ nhanh tay nhét mấy hạt nhân hạch đào vào miệng đồng chí Tô Mưu.

Quả nhiên đồng chí Tô Mưu làm gì cũng không được, ăn là giỏi nhất, dù đang ngủ vẫn nhai nhai hạt nhân hạch đào rồi nuốt, còn ra vẻ nhai nhai cái miệng.

Tô Dụ: "..."

Quả nhiên cậu không nhìn lầm kẻ vô dụng này!

Nhưng Tô Dụ đã hoàn thành nhiệm vụ mà chị cả Tô Dĩnh giao, phủi tay nhỏ, không để lại công danh, tung tăng chạy đi.

Rất nhanh, đoàn vận chuyển lương thực của thôn Thanh Sơn lại bắt đầu hành trình đến xã.

Đến khoảng 10 giờ sáng, mọi người cuối cùng đã đến nơi, lúc này ở trạm lương thực của xã đã đông nghịt người, đoàn xếp hàng giao lương thực và heo đã kéo dài đến ruộng ngô ngoài xã.

Ruộng ngô ngoài xã là của thôn Lưu Đại Sơn, nhưng vì thôn họ gần xã, hầu như nhà nào cũng có người làm công nên thôn họ có nhiều người đốt tiền mua than và đổi củi với các thôn có nhiều cây, dẫn đến ruộng ngô của họ đến giờ vẫn chưa thu hoạch hết.

Tô Dĩnh khi đi ngang qua, còn cùng các bà các cô đuổi heo nhăn mặt, chê bai cả thôn đó đều là lũ lười biếng vô dụng.

Giờ thôn Thanh Sơn đã vận chuyển lương thực đến gần trạm lương thực, vượt qua được cửa ải đầu tiên, còn lại chỉ chờ kiểm tra chất lượng.

Dân thôn Thanh Sơn tạm thời thở phào nhẹ nhõm, đưa xe lương thực và heo vào chỗ quy định của trạm rồi bắt đầu xếp hàng dài.

Lần này xã Thịnh Vượng quy định thời gian giao lương thực cho các đội là trong ba ngày, thôn Thanh Sơn dù xa nhưng đã đến từ sáng ngày đầu tiên, xếp hạng không phải là quá xa, nếu nhanh thì tối nay có thể xong, nếu chậm thì có thể phải qua đêm ở xã.

May mà họ ra sớm, trên đường không mất thời gian, nếu đến chiều mới tới chắc chắn phải qua đêm ngoài trạm, gặp trời gió tuyết cũng chỉ biết bảo vệ lương thực và khóc.

Lúc này Tô nhị bá kiểm tra kỹ từng xe lương thực và heo của thôn Thanh Sơn.

Lương thực không có vấn đề gì lớn nhưng Tô nhị bá kiểm tra xong mấy con heo, đột nhiên thấy có gì đó không ổn.