Thái Tử Xuyên Không Thành Đứa Trẻ Ba Tuổi

Chương 93

Lúc này ngoài nhà Hồ lão ngũ đã chật kín người nhưng mọi người tự giác để lại một khoảng trống rộng rãi cho gia đình Hồ lão ngũ và nhà vợ cũ của hắn có chỗ thi triển.

Ở trung tâm là cổng lớn nhà Hồ lão ngũ, hai bên đang diễn ra cuộc chiến kéo dài và kịch liệt.

Vợ cũ của Hồ lão ngũ, Tôn Tiểu Yến cùng chị em nhà mẹ đẻ và mẹ của cô ta đứng về một phía. Tôn Tiểu Yến bế đứa con chưa đầy một tuổi, nói với bà mẹ chồng cũ: "Hồ bà tử, bà buông tay ra, làm rách áo của đứa bé rồi!"

Hồ bà tử không chịu thua: "Cô mới phải buông tay ra! Đây là cháu đích tôn của nhà tôi, con trai tôi đã ly hôn với cô rồi, cô dựa vào đâu mà mang đứa bé đi?"

Mẹ của Tôn Tiểu Yến nghe vậy thì không chịu được nữa, cũng không kéo đứa bé nữa, tiến lên tát hai cái vào mặt Hồ bà tử: "Bà nói cái gì vậy? Con gái tôi không muốn sống với Hồ lão ngũ nhà bà nữa, chính con gái tôi muốn ly hôn, bà hiểu không?"

Hồ bà tử bình thường trong thôn không chịu thiệt thòi bao giờ, dù ở bệnh viện huyện, Trần bà tử cũng không kiếm được gì từ bà ta!

Lúc này bị thông gia cũ tát cho ngơ ngác, hồi tỉnh lại, bà ta hét lên một tiếng rồi lao vào đánh nhau với mẹ của Tôn Tiểu Yến.

Nhưng Hồ bà tử nhỏ bé, Cửu Âm Bạch Cốt Trảo cũng đã hy sinh trong cuộc chiến với Trần bà tử trước đó nên bây giờ không chiếm được ưu thế, cơ bản là bị đánh đến tơi tả.

Mặt của Hồ bà tử bị đánh tê liệt, vội gọi cứu viện, hét vào mấy cô con dâu đang đứng ngơ ngác bên cạnh: "Còn đứng đó làm gì? Mau đến giúp đỡ đi!"

Mấy cô con dâu của Hồ bà tử mới lác đác tiến lên can ngăn.

Nhưng vì Hồ bà tử bình thường hay khắt khe, đối xử với mấy cô con dâu không phải đánh thì chửi nên họ không muốn giúp thật sự. Động tác trông lớn nhưng thực ra chẳng hề dùng lực.

Thêm vào đó, mấy chị em nhà mẹ đẻ của Tôn Tiểu Yến cũng vội đến giúp mẹ mình, tổng kết lại, Hồ bà tử chịu không ít thiệt thòi.

Lúc này chẳng ai tranh giành đứa bé với Tôn Tiểu Yến nữa, cô ta bế con chạy về phía cha và anh trai mình.

Nhưng họ không thể rời khỏi con hẻm nhỏ này, vì Hồ lão đầu tuy không tham gia đánh nhau nhưng dẫn theo mấy đứa con trai, tay cầm gậy đứng chắn ở đầu hẻm.

Cha của Tôn Tiểu Yến lên tiếng: "Hồ lão đầu, chúng ta không phải đã thỏa thuận xong, hai đứa trẻ từ nay mỗi đứa về một nhà, chia tay trong hòa bình sao?"

Hồ lão đầu lạnh lùng nói: "Chuyện hai đứa chúng ta đã bàn xong, nhưng cháu đích tôn của tôi đương nhiên phải ở lại nhà tôi!"

Hai ông lão dẫn theo con trai mình cãi nhau kịch liệt, hai bà lão thì dẫn theo con dâu đánh nhau như điên.

Lúc này Tô Dĩnh và đội liên minh ăn dưa của hai nhà Tô - Tôn đã cố gắng luồn lách qua đám đông lên hàng đầu, còn anh hai Tô Mậu và anh ba Tô Thành thì nhanh chóng bị thu hút bởi sự hỗn loạn phía Hồ bà tử.

Nhưng Tô Dĩnh nghĩ đã xem thì phải xem cho đủ, không thì xem náo nhiệt cũng chẳng thấy thỏa mãn.

Haiz, ở xa thì có cái bất tiện này, trong thôn có chuyện gì lớn cũng không kịp đến xem.

Thế là Tô Dĩnh bắt đầu lùng sục khắp nơi, cuối cùng tìm thấy Mã Tam Bảo đang ngồi trên tường nhà bên cạnh nhà Hồ bà tử.

Tô Dĩnh lấy một viên kẹo từ Tô Dụ, nghĩ ngợi rồi cắn làm đôi, nửa viên đưa cho Tô Dụ, nửa viên giơ lên vẫy vẫy Mã Tam Bảo.

Tô Dĩnh gọi: "Tam Bảo! Xuống đây một lát!"

Mã Tam Bảo cúi đầu nhìn, thấy dưới ánh trăng có thứ gì đó ngọt ngào lấp lánh đang gọi mình, nhanh chóng tụt xuống.

Tô Dụ thấy vậy, trầm tư một lúc rồi lấy từ túi mình ra một viên kẹo khác, cắn một miếng làm đôi, nhưng trước khi đưa tay ra, cậu lại cắn thêm làm bốn miếng rồi hài lòng gật đầu, nhét cho Tô Mậu và Tô Thành mỗi người một miếng nhỏ.

Mắt Tô Mậu và Tô Thành tức thì sáng lên!

Xem náo nhiệt mà còn có kẹo ăn thật tuyệt!

Mã Tam Bảo nhanh chóng luồn lách đến gần.

Tô Dĩnh hỏi: "Chuyện gì xảy ra vậy? Kể cho bọn chị nghe với!"

Nhà Mã Tam Bảo ở gần, cậu ta đã xem toàn bộ phần đầu.

Mã Tam Bảo nói: "Chiều nay nhà vợ cũ của Hồ lão ngũ đến rất đông người, nhà Hồ lão ngũ thì đóng cửa kín mít, không biết thương lượng gì bên trong, sau đó nhà vợ cũ của chú ta bắt đầu mang của hồi môn ra, chất lên xe la ngoài hẻm. Hai bên cãi nhau, nhà vợ cũ muốn mang đứa bé đi nhưng nhà Hồ lão ngũ không đồng ý, kéo qua kéo lại một lúc lâu. Ban đầu còn trong sân, bọn em phải leo lên tường nhìn, ở ngoài không thấy được, sau đó mới lôi nhau ra cổng."

Tô Dĩnh nghe xong hài lòng gật đầu, cảm thấy miệng lưỡi Mã Tam Bảo thật lanh lợi.

Xem náo nhiệt đầy đủ rồi, trong lòng thấy dễ chịu, Tô Dĩnh hào phóng đưa nửa viên kẹo vào tay Mã Tam Bảo.

Tô Dĩnh phất tay: "Được rồi, về thôi!"

Mã Tam Bảo vui vẻ, lập tức nhét kẹo vào miệng.

Cậu ta nói: "Cảm ơn chị Đại Nha!"

Rồi lại luồn lách về chỗ cũ.

Trận chiến vẫn tiếp tục kịch liệt, phía Hồ bà tử luôn bị đánh áp đảo, chủ yếu vì người ra sức chỉ có mình bà ta.

Một người chị em bên nhà mẹ đẻ của Tôn Tiểu Yến, tay chưa chạm vào một cô con dâu của Hồ bà tử thì cô này đã "ái chà" một tiếng ngã lăn ra làm người chị em này còn tưởng mình có công phu gì đặc biệt.

Nói chung chẳng mấy chốc chỉ còn Hồ bà tử và mẹ của Tôn Tiểu Yến là đánh nhau.

Mẹ của Tôn Tiểu Yến cưỡi lên lưng Hồ bà tử, một tay nắm tóc thưa thớt của bà ta, tay kia tát lia lịa.

Cuộc đời thật là duyên kỳ ngộ, Hồ bà tử và Trần bà tử có duyên lớn thật.

Trước đây Hồ bà tử cũng từng túm tóc Trần bà tử đến rụng cả nửa đầu, đến giờ tóc bên phải của bà ta vẫn chưa mọc lại. Bây giờ tóc bên phải của Hồ bà tử cũng chẳng khá hơn là bao, rất nhanh từng lọn tóc xám khô héo bay tung trong không trung khiến đám đông xung quanh liên tục lùi lại, sợ những thứ bẩn thỉu không biết bao năm chưa gội này chạm vào mình.

Ngày trước, Trần bà tử đã cào lên mặt Hồ bà tử tạo ra những vết m.á.u mà đến giờ mặt của Hồ bà tử vẫn còn đầy vết sẹo chưa lành. Hôm nay mẹ của Tôn Tiểu Yến lại làm mặt Hồ bà tử thêm vài vết đỏ khiến mặt bà ta càng thêm "rực rỡ". Có thể nói gương mặt của Hồ bà tử đặc biệt có duyên với những vết máu, nhìn qua cũng biết ít nhất nửa tháng nữa mới lành được.

Mặc dù hai bà lão này có duyên với nhau đến vậy, rõ ràng tình cảm của họ không hề tốt.

Từ đám đông không rõ ràng, Trần bà tử chỉ cần nhìn thấy hành động quen thuộc của mẹ Tôn Tiểu Yến khi nắm tóc Hồ bà tử là đã reo hò cổ vũ nhiệt liệt rồi.

Không chỉ vậy, Trần bà tử không muốn để Hồ bà tử có chung kiểu tóc với mình. Trần bà tử hét lên: "Đánh bà ta! Đánh mạnh lên! Giật hết tóc của bà ta! Đừng để sót một sợi nào! Đúng, đánh như thế! Đúng góc đó! Đánh mạnh vào!"

Đám đông xung quanh đang xem cuộc chiến một cách lịch sự: "..."

Bà lão này cuồng nhiệt như một fan hâm mộ thế!

Chẳng mấy chốc, Hồ bà tử không thể chống đỡ được nữa, bà ta bắt đầu kêu gọi đám đông xung quanh giúp đỡ.

Hồ bà tử đau đớn kêu lên: "Mọi người ơi! Bà con thôn ngoài bắt nạt tôi! Bắt nạt nhà tôi toàn người hiền lành! Đại đội trưởng mau đến đây xem này!!"

Đám đông xung quanh đều đầy thắc mắc: "???"

Người hiền lành?

Ai cơ?

Hồ bà tử bà à?

Haha, tôi nhổ vào!