Thái Tử Xuyên Không Thành Đứa Trẻ Ba Tuổi

Chương 39

Cha của Lư Đản là Tô nhị bá, Lư Đản là con trai út của Tô nhị bá, năm nay 8 tuổi. Trên Lư Đản còn có một anh trai và một chị gái, anh trai là Tô Mưu, 20 tuổi, con trai trưởng của Tô nhị bá, năm ngoái kết hôn, vợ đang mang thai đứa cháu nội đầu tiên của Tô nhị bá. Chị gái là Tô Hương Tú, tháng sau sẽ xem mắt.

À, thật ra Lư Đản có tên thật là Tô Hữu nhưng trong nhà không ai gọi cả.

Tô Dĩnh hỏi: "Lư Đản, em mang dây nilon của nhị bá chưa?"

Lư Đản gật đầu rồi cho Tô Dĩnh xem trong gùi: "Mang rồi."

Sợi dây nilon của Tô nhị bá là do một lần đi huyện làm việc cho đại đội, tình cờ giúp đỡ một người lính của đoàn xây dựng biên giới, sau đó người ta cảm ơn và tặng ông. Đây là vùng biên giới, có đoàn xây dựng đóng quân lâu dài, người lính mà Tô nhị bá giúp sau này thăng chức thành đoàn trưởng, phụ trách tổ chức săn b.ắ.n tập thể với dân địa phương.

Nhờ mối quan hệ của Tô nhị bá, mỗi năm chiến sĩ phân cho thôn đều là những người khỏe mạnh, mỗi người có thể đánh được ba người, thu hoạch săn b.ắ.n cũng rất phong phú. Chính vì vậy mặc dù sau này trong thôn có nhiều học sinh cấp hai cấp ba nhưng không ai thay thế được vị trí kế toán đại đội của Tô nhị bá chỉ học hết tiểu học.

Chỉ là... Tô nhị bá nhìn bình thường nhưng rất lợi hại.

Sau khi Lư Đản khoe xong sợi dây, hỏi Tô Dĩnh: "Chị Đại Nha, chị cần sợi dây này làm gì thế?"

Sợi dây nilon của Tô nhị bá là quân dụng chính hãng, rất chắc chắn, chất lượng cực tốt, đủ sức bảo vệ một người lớn leo xuống vách núi.

Tô Dĩnh dùng sợi dây nhà nhị bá là để lát nữa tiện tay chặt luôn cây ăn quả khiến em ba Tô Thành ngã xuống vách núi vào hai năm sau. Trong gùi của cô còn mang theo rìu, định đến lúc đó sẽ dùng.

Thật ra cho đến bây giờ Tô Dĩnh cũng không biết tại sao lúc đó em ba Tô Thành lại phải đến chỗ nguy hiểm như thế để hái quả. Theo lý mà nói, với tính cách của Tô Thành, không thể tự ý làm việc nguy hiểm như vậy, chắc chắn phải có ai đó xúi giục. Nhưng rất tiếc ở kiếp trước, đến cuối cùng Tô Dĩnh cũng không hỏi được câu trả lời từ miệng Tô Thành.

Nhưng bất kể vì lý do gì, cô phải chặt đứt cái cây c.h.ế.t tiệt đó trước để không còn quả nữa, một lần giải quyết triệt để.

Tô Dĩnh lấy sợi dây cho vào gùi của mình, vừa đi vừa nói với Lư Đản: "Lư Đản, vốn dĩ cây hạt dẻ này là em phát hiện, em chỉ nói với em hai, dù có chia hạt dẻ thì em cũng phải được phần nhiều. Nhưng hôm nay chị cần dùng sợi dây nilon của nhà em nên nhà chị đi thêm mấy người, nhưng hạt dẻ vẫn chia đôi, em thấy được không?"

Lư Đản 8 tuổi, anh hai Tô Mậu 7 tuổi, hai người tuổi gần nhau, lại là anh em họ, trong thôn chơi thân nhất, làm gì cũng thích cùng nhau.

Nhưng anh em ruột còn phải tính toán rõ ràng huống chi là anh em họ, dù mối quan hệ có tốt đến đâu nhưng liên quan đến đồ ăn thì đó là chuyện lớn nhất, Tô Dĩnh quen tính trước chia lợi ích rõ ràng để tránh sau này vì chuyện nhỏ mà gây mâu thuẫn giữa họ hàng thì không đáng.

Nhà Tô Dĩnh có bốn người, dù Tô Dụ chỉ là đếm cho đủ nhưng vẫn giúp được việc gì đó, trên cây hạt dẻ không ít hạt, người nhiều chắc chắn làm nhanh hơn, tỉ lệ người của hai nhà là ba rưỡi so với một, nửa người chắc chắn là Tô Dụ, nhưng đến lúc chia hạt dẻ vẫn là một nửa mỗi nhà, tức là Lư Đản làm ít hơn nhưng Tô Dĩnh lại dùng dây của Lư Đản nên tính thế là hợp lý.

Còn việc Lư Đản nói với Tô Mậu về cây hạt dẻ, việc này không cần tính toán quá rõ vì hai nhà từ trước đến nay đều như vậy, ở sau núi phát hiện gì đều thông báo cho nhau.

Dù chưa phát hiện ra Tô đại bá là người ngu ngốc nhưng bọn trẻ luôn rõ ràng, trong thế giới của chúng cũng có yêu ghét rõ ràng.

Giống như bọn trẻ nhà Tô nhị bá và Tô lão tam, dù chơi với bọn trẻ trong thôn nhưng cũng không thích chơi với con cái của Tô đại bá, thế giới của trẻ con cũng rất rõ ràng.

Lư Đản vốn không nghĩ nhiều, hơn nữa vị trí chị cả của Tô Dĩnh không chỉ có ở nhà Tô lão tam mà còn có trong cả đám trẻ quen biết, chị cả đã lên tiếng, tất nhiên Lư Đản không có ý kiến.

Lư Đản nói: "Được, nghe theo chị Đại Nha cả."

Nhìn xem, nói một cách tự nhiên trôi chảy.

Ừ, đây cũng là kết quả của việc giáo dục từ nhỏ.

Năm đứa trẻ mỗi đứa đeo một chiếc gùi nhỏ, vui vẻ leo lên sau núi.

Phía sau núi cũng chẳng có tên gọi gì, thực ra nó cũng chẳng phải là một ngọn núi mà chỉ là một vùng núi non rộng lớn kéo dài không ngừng về phía Tây của thôn Thanh Sơn.

Đến khi có bản đồ vệ tinh, Tô Dĩnh đã nhờ cháu trai lên mạng tra thử thì biết rằng nếu đi tiếp về phía Tây, đi hơn hai trăm cây số nữa là đã ra ngoài biên giới nhưng vẫn là núi.

Vậy nên không cần biết chính xác đó là núi gì, người dân ở đây đều gọi toàn bộ khu rừng núi đó là "phía sau núi".

À đúng rồi, cũng không phải tất cả đều là núi, vì nếu đi bộ vài ngày vài đêm, trong rừng núi đó còn có những cái hồ, không chỉ một cái mà là mấy cái hồ lớn. Tô Dĩnh chưa từng đi qua nhưng nghe nói nước hồ vào mùa đông đã bị đóng băng, dưới lớp băng mỗi năm đều có rất nhiều cá lớn, rất kỳ diệu.

Đến cuối tháng 11 đầu tháng 12, những chiến sĩ đi săn mùa đông và các trai tráng trong thôn sẽ đi bắt cá trong hồ, một lần đi là mất nửa tháng, khi trở về thì đã đến thời điểm tuyết rơi nhiều nhất hàng năm rồi. Lúc này một khi các chiến sĩ rời đi, muốn vào lại thôn Thanh Sơn của họ thì phải đợi đến tháng 2, tháng 3 năm sau, nếu không tuyết trên đường quá nhiều, đi lại rất nguy hiểm.

Mùa đông ở đây tuyết rơi rất nhiều, đôi khi sáng dậy muốn mở cửa nhà cũng phải dùng sức, vì tuyết có thể dày đến ngang lưng người lớn, mái nhà bằng rơm rạ bị tuyết đè sập là chuyện thường tình nên mỗi năm vào thời điểm này phải kiểm tra và sửa chữa các chỗ bị rò rỉ của ngôi nhà.

Mấy chị em lúc này đã vượt qua ngọn núi đầu tiên, Tô Dĩnh nhìn qua địa hình, ước chừng sắp đến chỗ cây hạt dẻ rồi, lát nữa nếu mọi người nhanh tay một chút, buổi chiều về có thể giúp mẹ Lưu Lan Hương sửa lại mái nhà.

Mẹ cô lúc này làm việc này rất thành thạo rồi, Tô Dĩnh nghĩ tốt nhất là cô có thể cùng làm, tuy bây giờ cô cũng không thể hiện ra là quá giỏi nhưng cũng tốt hơn là không biết gì.

Thực ra cây hạt dẻ phía trước cô biết, chỗ đó cũng không biết là con vật nào ăn hạt dẻ mà không tiêu hóa hết, sau đó lại thải ra đó, cuối cùng mọc thành cây hạt dẻ, dù sao vị trí đó cũng rất xa, đã vượt ra ngoài phạm vi cho phép của các bậc cha mẹ rồi.

Hôm nay nếu không có Tô Dĩnh đi cùng và cô cũng mang theo rìu thì không thể nào đồng ý để em hai Tô Mậu và Lư Đản đi một mình.

Nghĩ đến đây, Tô Dĩnh lại không khỏi bắt đầu lải nhải, cô nói: "Em hai, Lư Đản, sau này nếu chỉ có hai đứa, không được vào sâu như thế này, chỉ chơi ở chân ngọn núi đầu tiên, cùng lắm cũng không được vượt qua ngọn núi đó, biết chưa?"

Anh hai Tô Mậu đáp rất to: "Em biết rồi!"

Chị cả có một thói quen, nếu là chuyện có thể lấn chút một chút, sau khi lải nhải xong thường sẽ không thêm chữ "biết chưa" này, nhưng một khi ở cuối câu thêm hai chữ này thì việc dặn dò trước đó là bắt buộc phải làm được.

Lúc này nếu còn lề mề không trả lời, ừm, thì gần như chắc chắn là bị ăn đòn.