Tô Đại Lan phát điên, lập tức nhảy khỏi xe và chạy thật xa trước khi Chu Hữu Quang kịp phản ứng.
Thực ra lúc đó Cung Thục Trân đã ngủ, dù trước đó bụng cô ta có đau thật nhưng chỉ một lát sau là đã đỡ nhiều. Tuy nhiên cô ta không muốn cho người khác biết mình đã khỏe lại nên vẫn "ái da, ái da" rồi lim dim ngủ quên mất.
Tiếng hét của Tô Đại Lan làm Cung Thục Trân tỉnh giấc, cô ta lập tức định nổi giận. Nhưng khi nghĩ đến việc đại đội trưởng Vương Đại Lực vẫn đang ở đó, cô ta lại cố nén cơn giận, quay sang nói với Tô Đại Lan: "Chị dâu, chị làm gì vậy? Trời tối như thế này, không nên hù dọa phụ nữ có thai chứ!"
Tô Đại Nghiệp cũng góp lời: "Đúng vậy, chị à, không phải em nói chị, mà bao nhiêu năm rồi chị vẫn chưa có được chút điềm tĩnh nào cả."
Lúc này Tô Đại Lan còn tâm trí đâu mà giải thích, cô ta vội vàng nói: "Chúng ta về đến nhà rồi... về đến nhà rồi! Hữu Quang! Hữu Quang, chúng ta xuống đây thôi! Hai vợ chồng mình đến bệnh viện huyện cũng chỉ làm vướng thêm, ngày mai anh còn phải đi làm, hay là mình từ đây đạp xe về nhà đi..."
Chu Hữu Quang không vui lắm, vì ban đầu hai người đã bàn nhau xuống xe ở khu vực gần trụ sở xã, từ đây xuống thì vẫn còn một quãng đường dài phải đạp xe nữa! Nhưng Tô Đại Lan không quan tâm Chu Hữu Quang đang lẩm bẩm gì, cô ta run run, lấy hết can đảm bước đến trước xe la và lôi thẳng Chu Hữu Quang xuống.
Không chờ Chu Hữu Quang kịp phản ứng, Tô Đại Lan đã vội vàng lấy chiếc xe đạp từ trên xe la xuống, sau đó nhảy lên yên xe và bảo Chu Hữu Quang ngồi ra phía sau.
Chu Hữu Quang bắt đầu nhận ra có điều gì đó không ổn. Bình thường trước mặt người ngoài, Tô Đại Lan luôn nhường nhịn, để anh ta đạp xe và cô ta ngồi sau. Chỉ khi không còn ai, cô ta mới đổi chỗ để anh ta ngồi sau còn mình đạp xe.
Lúc này Tô Đại Lan chẳng còn tâm trạng giải thích, vội vàng chào tạm biệt mọi người trên xe và đạp xe chở Chu Hữu Quang phóng nhanh đi xa.
Tô Đại Lan đạp một hơi đến hai dặm đường.
Khi nhìn thấy những căn nhà của mình ở đằng xa, Chu Hữu Quang mới lên tiếng hỏi: "Đại Lan, lúc nãy em bị sao vậy?"
Tô Đại Lan đã nước mắt giàn giụa từ lâu nhưng cố gắng kìm nén. Lúc này vừa mở miệng, giọng nói của cô ta đã đượm đầy nước mắt.
Tô Đại Lan nghẹn ngào nói: "Chân cổ tay của em gái em lạnh ngắt! Lạnh lắm, lạnh như người c.h.ế.t ấy..."
Tô Đại Lan thực sự không ngờ, thật sự không ngờ rằng em gái mình có thể c.h.ế.t như vậy... Cô ta không muốn hại Tô Đại Trân, chỉ muốn để Tô Đại Trân và Cung Thục Trân đánh nhau, dạy dỗ cái con đàn bà ngu ngốc đó một trận mà thôi...
Thế là xong rồi... Liệu Tô Đại Trân có quay về tìm cô ta không? Hu hu hu...
Nghe xong, Chu Hữu Quang không dám hỏi thêm câu nào nữa, chỉ biết cúi đầu ôm chặt lấy Tô Đại Lan ở phía trước, trong lòng chỉ mong cái xe đạp này có thể chạy nhanh hơn... nhanh hơn nữa...
Đêm bất an đó cuối cùng cũng qua đi. Khi những tia nắng đầu tiên của ngày mới chiếu rọi, những người chờ đợi bên ngoài phòng bệnh của bệnh viện huyện vẫn đang chìm trong giấc ngủ.
Nhưng ánh sáng ấm áp từ mặt trời chiếu qua cửa kính chiếu thẳng vào khuôn mặt tái nhợt của Tô Đại Trân nằm trên giường bệnh.
Trong buổi sáng yên tĩnh, Tô Đại Trân bỗng nhiên mở mắt.
Cô ta từ từ nhấc cánh tay lên, chạm vào phía sau đầu mình. Cơn chóng mặt nhanh chóng ập đến nhưng Tô Đại Trân không dừng lại, run rẩy tiếp tục sờ vào vết thương trên má, cuối cùng là ấn mạnh cả hai tay lên trái tim đang đập trong lồng ngực.
"Thình thịch... thình thịch..."
Khi cảm nhận được những nhịp đập dưới lòng bàn tay, đôi mắt Tô Đại Trân ánh lên vẻ kinh ngạc và khó tin...
Cùng lúc đó, ở ngọn núi phía sau làng Thanh Sơn, Tô Dụ đã dẫn theo anh Ngọa Long Diêu Tam Giang cùng với Ninh Quyên, hai chú chó Tô Tiểu Ngũ và Tô Tiểu Lục vượt qua ba ngọn núi.
Mấy ngày nay trời không có tuyết nhưng nhiệt độ giảm rất mạnh, sáng và tối dù trời có nắng đến đâu cũng đều xuống dưới 0 độ.
Ban đầu Tô Dĩnh đã giao cho Diêu Tam Giang và Ninh Quyên nhiệm vụ đi hái rau dại và nấm trong rừng ít nhất một tuần nhưng kể từ hôm qua, trên núi không còn thấy rau dại nữa, ngay cả rau khô đông cứng cũng không còn tìm thấy. Vì thế Tô Dĩnh đã gia hạn thêm một tuần nữa, không phân biệt là củi hay thú săn, gặp gì thì mang về cái đó để bù đắp cho việc thiếu hụt rau mùa đông mà hai người họ đã không mang về.
Tô Dĩnh nói rằng để Tô Dụ đi cùng họ chỉ để tiện đường chạy bộ nhưng thực ra cô đang tính toán rằng Tô Dụ sẽ tìm ra được món gì đó thú vị mang về.
Nhưng hôm nay có gì đó không bình thường, ngay cả Tô Tiểu Ngũ và Tô Tiểu Lục cũng cảm nhận được điều khác lạ.
Bình thường chỉ cần Tô Dụ dừng chân ở bất kỳ chỗ nào trên núi là các loài động vật không biết từ đâu kéo đến nhảy nhót khắp nơi.
Nhưng hôm nay Tô Dụ đã đi một lúc lâu mà không thấy có con vật nào xuất hiện...
Có lẽ do Diêu Tam Giang và Ninh Quyên ở đây nên động vật sợ chăng?
Không thể nào... Chúng nhát gan thế sao?
"Ái chà!"
Tô Dụ đang suy nghĩ miên man thì bỗng trượt chân, ngã lăn xuống một con suối sâu bên cạnh đường mòn.
"Gâu gâu!"
"Gâu gâu!"
Tô Tiểu Ngũ và Tô Tiểu Lục không nghĩ ngợi gì mà lao thẳng về phía Tô Dụ.
Tuy nhiên thay vì nghe thấy tiếng cả ba đáp xuống mặt đất thì lại có tiếng "bõm bõm" sau vài cú lăn tròn...
Ninh Quyên sợ cứng người, Diêu Tam Giang bám vào cây bụi và thân cây trên bờ suối, cúi đầu nhìn xuống. Nhưng lòng suối này lại bị phủ kín bởi tầng tầng lớp lớp cỏ dại và cây bụi, chỉ thấy một màu xanh vàng chằng chịt, hoàn toàn che khuất tầm nhìn, không thể nhìn thấy đáy.
Diêu Tam Giang lớn tiếng gọi xuống lòng suối: "Tiểu lão tứ! Tiểu lão tứ, em không sao chứ?!"
Tô Dụ nhanh chóng đáp lại nhưng giọng của cậu có vẻ không phát ra từ ngay bên dưới mà từ một nơi xa ở bên phải.
Tô Dụ hét lớn: "Anh Diêu Tam Giang, chị Ninh Quyên, hai người tìm lối khác xuống đi, ở đây có một cái hồ nước ấm!"
Diêu Tam Giang: "???!!"
Ninh Quyên: "???!!"
Hai người mất bao công sức mới tìm được một đoạn dốc thoai thoải cách xa phía trước rồi leo xuống dưới lòng suối. Họ phát hiện ra một thứ mà dường như là... một cái hồ nước nóng rất bí mật???
Mặt nước hồ đang bốc lên những làn khói ấm, lan tỏa ra xung quanh. Bên cạnh hồ có rất nhiều loại rau dại mọc chen chúc, thậm chí cả những cây rau dương xỉ vốn chỉ mọc vào mùa xuân cũng xuất hiện... Những cây rau dại này có chất lượng rất tốt, lá xanh mướt và phủ đầy sương, trông như thể chưa bao giờ bị ánh mặt trời chiếu tới nhưng lại được nuôi dưỡng trong môi trường độ ẩm và nhiệt độ cao nên phát triển tươi tốt!
Còn Tô Dụ thì đã cởi hết giày, áo bông và quần bông, cùng với Tô Tiểu Ngũ và Tô Tiểu Lục bơi lội tung tăng trong hồ nước nóng!!!
"Cạch!" Một tiếng vang lên, cây liềm trên tay anh Ngọa Long Diêu Tam Giang... cùng với nỗi lo lắng trong lòng đều rơi xuống đất.
Trời ơi, cuối cùng thì cũng tìm ra cách lấp đầy chỗ thiếu hụt rau mùa đông rồi!!!
Lúc này Ninh Quyên đang trong trạng thái phấn khích tột độ.
Bởi vì cô ấy phát hiện ra... vận may của mình trong rừng núi quả là rất tốt!!!
Ha ha ha ha!!! Ha ha ha ha ha ha!!!!
Nhưng Tô Dụ ở trong hồ nước nóng đã hoàn toàn hiểu ra một điều...
Có vẻ như mỗi khi ông trời định cho cậu thứ gì đó hữu ích thì luôn kèm theo một chút sự sợ hãi và bất ngờ!