Thái Tử Xuyên Không Thành Đứa Trẻ Ba Tuổi

Chương 24

Tô Dĩnh như bà cụ non đưa cháu đi khám bệnh, kể tỉ mỉ tình hình của Tô Dụ mấy ngày qua, sau đó còn nói thêm những suy đoán của cô từ kiếp trước.

Lưu lão đầu nghe xong, chỉ đáp một tiếng "ừ", cuối cùng cũng rời mắt khỏi con gà mái già, chậm rãi tiến lại bắt mạch.

Lưu lão đầu nhắm mắt bắt mạch, Tô Dĩnh cũng không dám nói bừa, chỉ đứng im bên cạnh.

Một lát sau, Lưu lão đầu buông tay bắt mạch, miệng thở dài một tiếng đầy tiếc nuối.

Nghe thấy tiếng thở dài đầy bi ai và bất lực đó, trái tim Tô Dĩnh như rơi xuống đáy vực, xong rồi xong rồi, em trai cô không cứu được sao! Cô đã nói mà, kiếp trước em trai cô cũng mất vào mấy ngày này. Trời ơi, bây giờ phải làm sao đây...

Tô Dĩnh rụt rè hỏi: "Lão thần y, em trai cháu... còn cứu được không?"

Lưu lão đầu mở mắt: "Cái gì mà còn cứu hay không? Em trai cháu chỉ là cơ thể yếu, tiêu chảy là do cơ thể thải độc, mai sẽ không sao nữa, nhưng từ khi sinh ra đã yếu, sau này cần bổ sung dinh dưỡng đầy đủ, cho nó chạy nhảy trên núi, sông, qua bảy tám tuổi là khỏe mạnh rồi."

Tô Dĩnh: "..."

Tô Dĩnh nắm c.h.ặ.t t.a.y không dám buông, thử hỏi tiếp: "Vậy vừa rồi ông thở dài là vì..."

Lưu lão đầu: "Haiz, ta thở dài cho bản thân ta, em trai cháu không sao lớn, sau này ta không được ăn gà mái già nhà cháu nữa!"

Tô Dĩnh: "..."

Ông biến đi có được không!

Đồ lão già này, dọa c.h.ế.t lão nương rồi!

Tô Dĩnh cố nhịn không đánh lão già này một trận, không ngừng tự nhủ, đây là lão thần y, lão thần y, tay nghề cao, tay nghề cao, sau này còn cần đến ông ta, đánh c.h.ế.t rồi thì không sống lại được...

Phù, cuối cùng cũng đè nén được cơn giận trong lòng.

Tô Dĩnh giả vờ cười: "Vậy ông nhìn xem sau này em trai cháu cần chú ý gì không? Đứa trẻ này từ nhỏ đã yếu, hay bị bệnh."

Lưu lão đầu vuốt vuốt cằm không có râu, nói: "Nếu có điều kiện, nên ăn chút hạt óc chó, táo đỏ gì đó, cuối năm có thể đến xem lại một lần, nếu không có vấn đề gì lớn, sau này mỗi khi đổi mùa đến bắt mạch một lần là được."

Tô Dĩnh nghe rõ rồi, em trai cô thật sự không sao cả, đây đúng là tin vui lớn! Tuy không hiểu vì sao kiếp trước em trai cô không qua nổi, nhưng hiện tại không sao rồi. A Di Đà Phật, cảm tạ Quan Thế Âm Bồ Tát từ bi vô lượng, đa tạ ông trời phù hộ!

Tô Dĩnh cũng không để ý đến Lưu lão đầu vừa rồi làm bộ làm tịch, vui vẻ nói: "Được, ông cứ ăn gà trước đi, cháu đưa em trai về nhà trước."

"À đúng rồi, ông có thể khám bệnh phụ khoa không?" Tô Dĩnh chợt nhớ đến mẹ cô, Lưu Lan Hương. Tuy bây giờ nhìn mẹ không có vấn đề gì lớn nhưng cô nhớ kiếp trước mẹ chịu nhiều đau đớn, bệnh tật tìm đến khắp người.

Tô Dĩnh lại luyên thuyên kể tình trạng sức khỏe của mẹ mình, như đau lưng, mỏi gối hay ho khan vv.

Lưu lão đầu nghĩ một lát rồi đáp: "Phải chú ý giữ ấm, tìm cách ăn nhiều thịt trứng, chỉ ăn rau không thì không được đâu, nghe tình trạng cháu kể chắc không sao, lần sau đến khám lại cho em trai thì dẫn bà ấy đến xem cùng cũng được."

Lần này Tô Dĩnh thật sự yên tâm rồi, cô nói: "Được, lần sau nếu không có gà, cháu sẽ mang lương thực đến cho ông!"

Lưu lão đầu nghe xong, không ngại ngùng gì mà cười đầy mong đợi: "He he."

Ra khỏi túp lều của lão thần y, Tô Dĩnh tràn đầy sức sống, vừa đi vừa hát líu lo lên núi.

Lúc này, Tô Dụ trong lòng cô khẽ mở mắt ra.

Thực ra Tô Dụ đã tỉnh khi lão đầu bắt mạch cho cậu rồi, cậu rất nhạy cảm với bất kỳ sự đυ.ng chạm nào khi đang ngủ, đây là bản năng sinh tồn của cậu mà, chỉ là không hiểu sao hôm nay Tô Dĩnh bế cậu đến mà không tỉnh, chắc do cơ thể quá yếu và mệt mỏi.

Nghe lão đầu nói, cơ thể cậu không có vấn đề gì lớn, khớp với kết quả bắt mạch của chính cậu, Tô Dụ cũng yên tâm phần nào, nếu không cứ liên tục bị tiêu chảy thế này thật sự quá khổ sở!

Sau đó Tô Dụ mới nhận ra chị cậu đang đưa cậu đi khám bệnh sao?

Tô Dĩnh không để ý đến việc em trai đã tỉnh, vẫn hát líu lo leo núi, đã hứa với mẹ là hôm nay sẽ đi hái mộc nhĩ, Tô Dĩnh dự định theo trí nhớ kiếp trước, đến chỗ thường mọc nấm mà xem.

Cảm nhận thân hình nhỏ bé trong lòng cử động, Tô Dĩnh cúi đầu: "Em tỉnh rồi à?"

Tô Dụ đạp chân mạnh hơn: "Tự mình đi."

Haiz, chị cậu cũng chỉ là cô bé 9 tuổi thôi, tuổi thực bên trong bao nhiêu không rõ nhưng tình trạng cơ thể thật sự là như vậy, nếu phía sau mang giỏ, phía trước lại bế cậu, thật sự quá mệt mỏi, cậu ngủ không biết thì thôi, giờ đã tỉnh rồi, còn để người ta bế đi... thật ngại quá.

Tô Dĩnh cũng có chút lo lắng, cô sợ Tô Dụ nhỏ tuổi, leo núi chưa tan tuyết dễ bị ngã, nhưng Lưu lão đầu đã nói, em trai cô phải chạy nhảy nhiều để rèn luyện, cơ thể mới khỏe mạnh nên cô chỉ do dự chút rồi đồng ý: "Được, em tự đi một lát, mệt thì nói với chị."

Tô Dụ được đặt xuống đất mới phát hiện khung cảnh xung quanh thật mới lạ, kiếp trước cậu ít leo núi hoang dã thế này, mỗi lần ra khỏi cung đều được bảo vệ nghiêm ngặt bởi nội vệ hoàng cung, nói là đi du xuân, thực ra chỉ nhìn được mấy gò đất nhỏ ngoài cung, ngay cả khi xuất cung đánh trận thay cha cũng chỉ ở hậu phương đại doanh, chưa bao giờ lên tiền tuyến giao chiến với địch.

Nên giờ đây, Tô Dụ theo Tô Dĩnh khi thì băng qua suối nhỏ khi thì xuyên qua rừng thông, thật sự có cảm giác thoải mái như hồi nhỏ.

Trời chiều xuống khá nhanh, lúc nãy còn có ánh hoàng hôn, hai chị em đi không bao lâu đã không nhìn rõ dưới chân.

Tô Dĩnh định về thẳng nhà, không đi hái mộc nhĩ nữa, sợ đi đường đêm xảy ra chuyện, bỗng thấy em trai ngã sấp mặt.

Tô Dĩnh: "..."

Đã nói là không yên tâm để em tự đi mà!

Tô Dĩnh định hỏi em trai có sao không thì thấy trạng thái của cậu không bình thường, không chỉ nằm im không động đậy, đầu còn nhìn chằm chằm vào gốc cây phía trước, mặt đầy kinh ngạc.

Tô Dĩnh nhìn theo hướng nhìn của em trai, ôi trời, là một con thỏ xám béo!

Nói thật, nửa cái bánh bao trắng hồi chiều đã tiêu hóa hết rồi, giờ nhìn con thỏ, nước miếng cũng tự nhiên chảy ra!

He he, may mà em trai phản ứng chậm, ngã cũng không kêu, nếu không thỏ đã chạy mất rồi.

Tô Dụ: "..."

Không phải tôi phản ứng chậm! Tôi chỉ chưa nghĩ ra tư thế nào đẹp để bắt thỏ thôi!

Tô Dĩnh lén đặt cái giỏ sau lưng xuống đất, sau đó nhanh như chớp, "vυ"t" một cái lao vào con thỏ béo dưới gốc cây!

Con thỏ xám béo không kịp chạy trốn, bị Tô Dĩnh bắt gọn.

Tô Dĩnh tay phải nắm đôi tai thỏ, tay trái chống hông cười lớn: "Nhìn này! Tay nghề của chị không giảm sút chút nào!"

Tô Dụ: "..."

Được rồi được rồi, biết rồi, chị là giỏi nhất, là tuyệt nhất, bây giờ trước mặt em, ngay cả giả vờ cũng không thèm nữa sao?