Thái Tử Xuyên Không Thành Đứa Trẻ Ba Tuổi

Chương 19

Chung Thuận nghe xong, đầu tiên trố mắt không tin: “Cháu?”

Nhưng nhanh chóng, anh ta cười vui vẻ, đúng rồi, cô bé này có tiền! Lưu Đại Xuyên mua nhẫn của cô bé với 130 đồng mà!

Người ta thường nói có sữa là mẹ, có tiền là cha!

Chung Thuận cũng chẳng bận tâm lễ phép nữa, vội vã chạy tới như kẻ hầu hạ: “Chị đại à, cháu thật sự muốn lấy hết sao? Chú có nhiều lắm đấy! Cháu mà không bán được lại đòi trả tiền, chú không nhận đâu nhé!”

Tô Dụ: “…”

Biết tiến biết lùi, đúng là kẻ hèn nhát!

Nghĩ lại kiếp trước, nếu có ai đó như Chung Thuận, sao lại c.h.ế.t tức tưởi chứ!

Tô Dĩnh thì thấy quen với cách gọi này, dù sao mấy ngày trước người ta còn gọi cô là bà lão, hôm nay lại thành chị đại! Cô càng sống càng trẻ ra!

Cô phẩy tay: “Tôi không lấy mà lại đứng đây tốn thời gian với anh sao? Giữa trưa tôi phải ăn cơm chứ! Mau tìm chỗ dọn ra xem, hợp ý tôi trả tiền ngay.”

Tô Dụ nhìn hai người, nhỏ giọng thở dài: “Haiz…”

Phải nói, về khí thế thì chị cậu hoàn toàn áp đảo đối phương, Chung Thuận không đáng nhắc đến.

Vậy là Chung Thuận và Tô Dĩnh bàn bạc, nhanh chóng quay lại cánh đồng ngô lúc trước.

Thôn này có lẽ nhiều người lười biếng, đã xong thu hoạch mà ngô chưa được chặt.

Tô Dĩnh thầm chê trong lòng, cả thôn làm việc chậm chạp nhưng lại tiện cho cô và Chung Thuận trao đổi vé.

Ba người nhanh chóng vào giữa đồng ngô.

Tô Dĩnh thúc giục: “Nhanh lên, chỗ này không có ai đến, tôi còn phải ăn cơm nữa.”

Chung Thuận vừa dạ vâng vừa lấy từ người ra: “Được, được, chú lấy ngay, chú chuyên nghiệp lắm, đủ loại, số lượng nhiều!”

Chẳng bao lâu, Chung Thuận lôi từ các ngóc ngách trên người ra một đống vé, nào là từ nách, sau cổ, chỗ nào cũng có, toàn là những vị trí khó tìm.

Thấy anh ta định cởi giày, Tô Dĩnh không chịu nổi: “Vé dưới chân và trong qυầи ɭóŧ tôi không lấy! Hôi chết!”

Chung Thuận ấm ức bĩu môi: “Có gì mà ngại, đều là tiền cả, dù sao cũng tiêu đi… Chú giấu vậy để không bị cướp hay lục soát ra mà, he he.”

Một đống vé trải ra giữa đồng ngô, Tô Dĩnh bắt đầu chọn.

Có các loại vé đường, vé vải, vé dầu, vé lương thực, phiếu mua hàng công nghiệp, cô còn tìm thấy một vé xe đạp, dù nhăn nhúm nhưng là vé xe đạp đấy! Có xe đạp đi công xã tiện hơn nhiều! Nhưng không được, xe đạp quá lộ liễu, nhà cô chắc chắn bị để ý, Tô Dĩnh đành bỏ qua.

Tô Dụ đứng bên cạnh không có việc gì, chỉ nhìn chị mình và Chung Thuận nói chuyện, tiện thể ghi nhớ chữ trên các loại vé.

Kiếp trước cậu là người đầy tri thức nhưng chữ viết bây giờ khác hẳn, phát âm cũng không giống, Tô Dụ không ngờ có ngày cậu lại thành kẻ mù chữ.

Dù ở thời đại nào, biết chữ vẫn rất quan trọng.

Đời này Tô Dụ không cầu có thành tựu lớn, học chữ để phòng tránh bị lừa.

Tô Dụ có khả năng ghi nhớ tốt, chẳng bao lâu đã nhớ hết các loại vé thông dụng.

Tô Dĩnh thì không quan tâm vé có hết hạn không, thấy vé lương thực là lấy hết về phía mình, thường ngày đâu có cơ hội để người bán vé bày ra chọn thoải mái, tranh thủ số lượng lớn để lát nữa dễ mặc cả.

Chung Thuận thấy Tô Dĩnh lấy nhiều, trong lòng vui vẻ.

Ở chợ đen, anh ta có thể kiếm nhiều hơn nhưng một ngày chỉ đổi được vài vé? Làm nghề này quan trọng là lưu thông! Tiền đổi vé, vé đổi tiền mới kiếm được. Sợ nhất là vé mắc kẹt nửa tháng không động đậy, chắc chắn thất bại.

Hơn nữa ở chợ đen là việc nguy hiểm, như anh Cường hôm nay, thường ngày oai phong nhưng khi bị bắt cũng bị đưa đi cải tạo ngay!

Giờ đổi vé một đối một cho cô bé, dù cô có mặc cả nhưng anh ta không phải dầm mưa dãi nắng nguy hiểm, hôm nay xong mối lớn này, trước Tết anh ta có thể về nhà chơi với mẹ, với vợ con rồi!

Chẳng mấy chốc, Tô Dĩnh đã chọn xong, cô lấy một đống vé lương thực, vé thực phẩm, vé vải, vé bông… Những loại vé thiết yếu này, nếu có tiền thì tích trữ bao nhiêu cũng không đủ.

Hiện giờ nhà nào cũng thiếu tiền, thiếu lương thực, thiếu quần áo, nói chung là cái gì cũng không đủ, làm sao mà có thể chê thừa đồ được? Không thể nào.

Thực ra sáng nay Tô Dĩnh không định tiêu nhiều tiền, tiêu nhiều đồ mang về nhà sẽ bị mẹ phát hiện, khi hỏi tiền từ đâu ra, chuyện Tô đại bá hại c.h.ế.t cha cô sẽ không giấu nổi.

Mẹ cô, Lưu Lan Hương là người nóng tính, biết được chuyện cha cô bị Tô đại bá hại chết, chắc chắn sẽ cầm d.a.o qua tính sổ.

Tô đại bá là kẻ vô liêm sỉ, định hại c.h.ế.t nhà cô để chiếm đoạt hết nhưng gϊếŧ Tô đại bá thì sao? Cha cô cũng không sống lại, còn có thể lộ chuyện nhà cô có vàng, tóm lại là không đáng.

Thà như bây giờ, chậm rãi tìm cách hành hạ nhà Tô đại bá, dù sao mối thù cũng sẽ được trả.

Nhưng tình hình bây giờ khác rồi, cô nhặt được xấp tiền lớn… À không, là em trai cô nhìn thấy nhưng không sao, dù sao cũng là của nhà cô.

Quan trọng nhất là tiêu tiền này an toàn! Anh Cường ngắn hạn không về, tiền không có ký hiệu, ai biết tiền đã vào tay nhà cô? Chết không chứng cứ.

Tô Dĩnh lấy các loại vé dùng được trong cả tỉnh, định thuyết phục mẹ sau khi bắt đầu học Đại Trại, xin nghỉ cùng cô đi huyện, mua quá nhiều đồ ở công xã này sẽ bị chú ý, hơn nữa công xã này ít loại hàng, thường xuyên thiếu hàng.

Dù sao trước Tết cũng cần tiêu, Tô Dĩnh không quan tâm vé có hết hạn hay không, Chung Thuận đúng lúc đưa cô giá hợp lý, một đống vé tổng cộng 35 đồng, còn tặng thêm nhiều vé cắt tóc và vé tắm rửa sắp hết hạn, đều là vé của công nhân nhà máy cơ khí bên cạnh công xã.

Tô Dĩnh nhìn tên nhà máy, hì, đây không phải đơn vị cô làm kiếp trước sao? Nhà máy cơ khí này là chi nhánh của nhà máy tổng tỉnh, chủ yếu sản xuất vòng bi, bây giờ công nhân ít nhưng đến năm 1978 mở rộng tuyển dụng, cô vừa tốt nghiệp cấp hai là thi vào đó, làm đến năm 1995 thì nhà máy đóng cửa.

Giao dịch xong, ba người cùng đi về công xã, Tô Dĩnh hỏi Chung Thuận: “Anh sống ở khu nhà công nhân nhà máy cơ khí à?”

Chung Thuận cười mỉm: “Ừ, nếu cháu cần vé gấp có thể tới nhà tìm chú, chỉ cần nói nhà ông Chung, ai cũng biết, chú sẽ tìm cách giúp.”

Một khách hàng hào phóng như vậy, xứng đáng biết địa chỉ nhà anh ta!

Tô Dĩnh gật đầu: “Được, nếu sau Tết chợ đen không mở, tôi lại tìm anh.”

Rồi cô hỏi tiếp: “Sao anh không làm ở nhà máy?”

Mặt Chung Thuận lộ vẻ bất đắc dĩ: “Ài, năm kia mẹ chú ốm nặng cần tiền gấp, chú bán việc của mình.”

Thực ra nhà Chung Thuận có hai anh em, anh ta và anh trai thay nhau nhận việc của cha mẹ nhưng lúc đó anh trai không muốn bán việc, thấy mẹ ốm nặng, Chung Thuận vội vàng bán việc của mình.

Nhưng may mắn, bây giờ mẹ anh ta đã khỏe mạnh, còn trông con cho anh ta, nói sau này sẽ sống cùng anh ta nên Chung Thuận không hối hận, việc làm sao quan trọng bằng mẹ được.

Tô Dĩnh thấy Chung Thuận như vậy, không nói thêm gì, một lúc sau bất chợt hỏi: “Anh là công nhân bậc mấy?”

Chung Thuận đỏ mặt, cười tự hào: “He he, lúc đó chú sắp thi lên bậc ba, một tháng kiếm được mấy chục đồng!”

Tô Dĩnh gật đầu, như vô tình nói: “Anh nên học văn hóa, nghe nói khi nhà máy mở rộng, chắc chắn sẽ chọn từ công nhân lành nghề.” Anh bạn, chị chỉ giúp được đến đây thôi.