Thái Tử Phi Là Nàng Hoa Lê Yêu Nhỏ Xíu

Chương 87

"Chao ôi, hai ngày nay bận quá nên ta quên khuấy mất việc này." Tiểu Lê Hoa vỗ nhẹ vào trán, vội vàng xin lỗi: "Quai Long, xin lỗi ngươi nhé. Mấy ngày nay bọn ta gặp chút chuyện, cứ phải bôn ba suốt dọc đường, thật sự là bận quá nên chưa kịp cúng bái. Nhưng ngươi yên tâm, hôm nay bọn ta nhất định sẽ tế bái ngươi."

Quai Long thở phào nhẹ nhõm, vui sướng bay một vòng: "Không sao đâu, chỉ cần các người còn nhớ cúng bái ta là tốt rồi, thỉnh thoảng có quên một chút cũng không sao hết."

Trên đời này ngoại trừ họ ra thì chẳng còn ai phụng thờ nó nữa, nó nào dám xa xỉ hy vọng họ ngày ngày đều tế bái mình.

Cô Hoạch Điểu tò mò hỏi có chuyện gì, Tiểu Lê Hoa bèn đem chuyện đã hứa với Quai Long kể lại một lượt.

Đang nói, Tiểu Lê Hoa chợt nảy ra sáng kiến: "Cô Hoạch Điểu, ngươi lập một đài tế lễ trên núi được không? Dù sao bọn trẻ cũng chẳng có việc gì làm, cứ để chúng hằng ngày tế bái Quai Long một chút, như vậy Quai Long có thể phù hộ cho núi Bạch Lộc này mưa thuận gió hòa."

Với ngần ấy đứa trẻ, việc tế bái một con rồng nhỏ chỉ là chuyện cỏn con, chưa kể tìm việc cho bọn trẻ bận rộn một chút cũng rất tốt, Cô Hoạch Điểu lập tức gật đầu: "Không thành vấn đề."

Tiểu Lê Hoa vui sướng vỗ tay, lại quay sang nói với Quai Long: "Sau này, không chỉ có ta và các thị vệ tế bái ngươi, mà cả bọn trẻ cũng sẽ tế bái ngươi nữa, như vậy công đức của ngươi sẽ tăng lên vùn vụt. Nhưng ngươi phải chăm sóc núi Bạch Lộc nhiều hơn đấy, có được không?"

"Ta nhất định sẽ làm thế, ta hứa, núi Bạch Lộc sẽ không bao giờ thiếu nước mưa." Quai Long cảm động khôn xiết, lập tức bay vọt lên không trung, bắt đầu làm phép gọi mây ngăn gió.

Chỉ trong chớp mắt, trên đầu mọi người mây đen vần vũ, rồi "ào ào" một tiếng, mưa như trút nước dội thẳng xuống. Bọn trẻ kinh khiêu hét lớn, tất cả đều chạy về phía Cô Hoạch Điểu.

Cô Hoạch Điểu xòe đôi cánh lớn che chở bọn trẻ dưới đôi cánh của mình, nhưng trẻ con đông quá, nàng lo không xuể, phần lớn vẫn bị ướt như chuột lột.

Đám trẻ bị ướt nhìn nhau chỉ trỏ cười đùa vui vẻ, có đứa còn chẳng thèm tránh nữa, chạy ra giữa làn mưa mà nhảy nhót giẫm nước.

Chỉ có Thái tử Điện hạ là phản ứng cực nhanh, ngay khoảnh khắc Quai Long bay lên, ngài đã kịp thời nhét Tiểu Lê Hoa vào lòng, nhờ vậy nàng mới thoát được một kiếp nạn.

Nàng dùng hai tay nhỏ bám lấy vạt áo Thái tử, ló nửa cái đầu nhỏ ra, thở dài đầy bất lực: "Trời ơi là trời, ta đâu có bảo ngươi cho mưa ngay lúc này đâu."

Quai Long làm một trận mưa lớn trên đầu mọi người xong, thấy nó lại định bay ra phía xa. Cách đó không xa, các thị vệ vẫn đang khuân đồ, lương thực, muối, quần áo chăn nệm... toàn là những thứ dễ ướt.

Tiểu Lê Hoa vội vàng hét lớn: "Quai Long, dừng lại ngay! Bây giờ không được mưa, chúng ta còn nhiều đồ đạc để bên ngoài, bị ướt là rắc rối to đấy."

"Ồ, được được, dừng ngay đây." Quai Long thu lại mây đen, mưa tạnh hẳn, ánh mặt trời lại một lần nữa rạng rỡ chiếu xuống.

Cô Hoạch Điểu rũ rũ nước trên cánh, lầm bầm mắng một câu: "Chưa thấy con rồng nào ngốc như con rồng này."

Rũ cánh xong, nàng dẫn bọn trẻ tản ra trên bãi cỏ, bảo chúng đi phơi nắng cho khô quần áo. Nhìn dáng vẻ nhếch nhác của mọi người, Quai Long hơi chột dạ, chẳng dám ho he tiếng nào.

"Quai Long, lại đây." Tiểu Lê Hoa từ trong lòng Thái tử nhảy ra, đứng trên vai ngài, vẫy tay gọi Quai Long.

Đợi nó bay lại gần, nàng nói: "Quai Long, sau này những lúc không bận, ngươi có thể thường xuyên ghé qua núi Bạch Lộc chơi. Cô Hoạch Điểu nhận nuôi rất nhiều trẻ con, ngươi có thể chơi cùng chúng, tiện thể nhắc nhở chúng nhớ tế bái bạn cho hẳn hoi."

Cô Hoạch Điểu tâm tính đơn giản lại ham chơi, ví như lần trước, nàng đi tìm thức ăn mà bỏ mặc lũ trẻ trong hang làm chúng ngơ ngẩn như mấy đứa trẻ ngốc, hái đồ xong cũng chẳng chịu về ngay mà còn la cà nghịch nước, nghĩ thế nào cũng thấy nàng có chút không đáng tin.

Trên núi chỉ có hai người lớn, Cô Hoạch Điểu thì lông bông, trọng trách quản lý tiền bạc vật tư tất yếu sẽ rơi lên đầu Quách Tú. Việc ăn ở, mặc của bao nhiêu đứa trẻ, nghĩ thôi cũng biết Quách Tú sẽ bận đến nhường nào. Quách Tú vẫn còn mang bệnh trong người, e là không còn hơi sức đâu mà chơi cùng bọn trẻ.

Nàng thực sự sợ bọn trẻ cứ đi theo một mình Cô Hoạch Điểu lâu ngày, sau này đứa nào cũng trở nên ngớ ngẩn hết cả. Quai Long một ngày đi ngàn dặm, đi mây về gió lại chẳng có nơi ở cố định, nếu bận xong việc mà thường xuyên qua đây ngó chừng bọn trẻ, ít ra cũng giúp chúng có thêm đối tượng để giao tiếp.

Quai Long sảng khoái đồng ý: "Bọn trẻ tế bái ta, ta cũng nên thường xuyên qua thăm chúng."

Hai bên bàn bạc xong xuôi, Quai Long cũng đã có được câu trả lời mình muốn, bèn cáo từ chuẩn bị rời đi. Trước khi đi, nó bay đến chào tạm biệt bọn trẻ và hứa sau này sẽ thường xuyên tới thăm. Đám trẻ đuổi theo tiễn nó một đoạn xa, cho đến khi không còn thấy bóng dáng nó đâu mới kéo nhau quay về.

Nắng gắt, áo mùa hè lại mỏng, bọn trẻ chạy nhảy một lúc thì quần áo cũng đã khô gần hết.

"Hay là chúng ta về đi, cũng sắp đến giờ cơm rồi, về giúp một tay." Tiểu Lê Hoa đề nghị.

"Được, về thôi." Cô Hoạch Điểu đáp lời, bế Miêu Nha và đứa bé nhỏ nhất lên, bay trên không trung dặn dò: "Đứa lớn dắt đứa nhỏ, đừng để lạc đấy."

Bọn trẻ đồng thanh vâng dạ, vây quanh nhau kéo về. Nhìn đoàn người náo nhiệt, Tiểu Lê Hoa ngồi trên vai Thái tử thở dài: "Điện hạ, ta thấy hơi lo lo."

Lận Vọng Trần vô cùng tán thành: "Ta cũng không yên tâm về con chim ngốc này lắm."

Tiểu Lê Hoa nói tiếp: "Lúc nãy Quai Long nấp dưới đáy nước mà Cô Hoạch Điểu chẳng hề hay biết. Nếu kẻ đến là một con xà yêu ăn thịt người như trước, e là bọn trẻ đã bị ăn thịt chẳng còn mấy đứa rồi. Tuy ta cũng không phát hiện ra, nhưng đó là do ta tu luyện chưa tới nơi tới chốn, tu vi thấp. Nhưng Cô Hoạch Điểu là đại yêu hơn ngàn năm rồi, tu vi cũng gọi là cao thâm, sao nàng ta cũng không nhận ra nhỉ?"

Lận Vọng Trần: "Con chim ngốc đó ham chơi quá độ, tính cảnh giác không cao."

Tiểu Lê Hoa hai tay chống cằm, mặt mày ủ rũ: "Vậy phải làm sao đây, nếu nàng ta có một mình thì gặp chuyện còn chạy được, đằng này bao nhiêu đứa trẻ thế kia. Nơi rừng sâu núi thẳm này, ai biết được liệu còn có con đại yêu nào nữa không."