Thái Tử Phi Là Nàng Hoa Lê Yêu Nhỏ Xíu

Chương 85

Tiểu Lê Hoa nhảy nhót chạy vào giữa đám trẻ, đứng trên một nhành hoa dại màu hồng rung rinh, vui vẻ chào hỏi: "Chào các bạn nha, ta là Tiểu Lê Hoa đây."

Đám trẻ nhỏ tuổi vốn ngây ngô thuần khiết, thấy một người tí hon xinh xắn đột nhiên xuất hiện thì vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ vây quanh nàng, tò mò ngắm nghía rồi ríu rít bàn tán.

"Bạn ấy nhỏ xíu hà."

"Nhìn cái tay bạn ấy kìa, có một mẩu tẹo teo."

"Tiểu Lê Hoa ơi, bạn có phải là người không?"

"Chắc không phải đâu, tớ chưa thấy người nào nhỏ thế này bao giờ."

"Tiểu Lê Hoa, bạn là gì thế, là yêu quái hả?"

"Đẹp thế này chắc là tiên tử rồi!"

...

Những đứa trẻ lớn hơn từng nghe kể đủ chuyện về yêu quái làm ác nên sinh lòng cảnh giác, nhất thời không dám tiến lại gần. Nhưng người tí hon kia cười quá đỗi rạng rỡ, lại còn đứng trên bông hoa khua tay múa chân ra vẻ, trông thật sự quá đáng yêu, cuối cùng bọn trẻ cũng không nhịn được mà xáp lại gần.

Tiểu Lê Hoa hào phóng để mặc cho chúng ngắm nghía, còn xoay vài vòng trên bông hoa, tự giới thiệu về mình: "Sau này ta sẽ là tiên tử, nhưng hiện tại ta vẫn là yêu."

Bọn trẻ lại hỏi: "Nhưng mà yêu quái chẳng phải đều vừa xấu vừa ác sao, sao bạn lại xinh thế này?"

Tiểu Lê Hoa hai tay ôm lấy má, vui đến mức híp cả mắt lại: "Bởi vì ta là hoa yêu mà, hoa yêu chúng ta ai cũng xinh đẹp hết á."

Một bé gái rụt rè hỏi: "Vậy bạn có ăn thịt trẻ con không?"

"Không ăn, không ăn đâu!" Tiểu Lê Hoa vội xua tay, nghiêm túc giải thích, "Yêu quái chúng ta cũng giống như con người vậy, có người tốt cũng có kẻ xấu, ta là một yêu quái tốt, ta chỉ làm việc thiện thôi."

Đám trẻ lúc này mới hoàn toàn yên tâm, vây lấy Tiểu Lê Hoa hỏi đủ thứ chuyện trên đời.

"Tiểu Lê Hoa ơi, bạn ăn cái gì?"

"Bạn cũng phải đi ngủ hả?"

"Bạn mấy tuổi rồi?"

...

Tiểu Lê Hoa kiên nhẫn trả lời từng câu, thỉnh thoảng còn nhảy lên xoay một vòng, khiến bầu không khí tràn ngập tiếng cười nói vui vẻ.

Nhưng hàng trăm đứa trẻ thì thật sự là quá đông, chúng chen lấn xô đẩy nhau, có đứa không nhìn thấy được liền sắp khóc đến nơi. Tiểu Lê Hoa bèn nhảy qua nhảy lại giữa các đóa hoa để chào hỏi từng đứa một. Bọn trẻ cũng tự giác tách ra thành hai hàng, nhường một lối đi ở giữa.

Tiểu Lê Hoa cứ thế nhảy dọc theo lối đi, hai bên vẫy tay chào, bọn trẻ cũng đồng thanh vẫy tay đáp lại. Nàng cảm thấy mình giống như vị tướng quân đang đi duyệt binh vậy, oai phong lẫm liệt, trong lòng vui sướng vô cùng.

Cô Hoạch Điểu bị cho "ra rìa" liền tức tối mắng mỏ: "Con kiến nhỏ kia, sao ngươi dám tranh giành bọn trẻ với ta!"

Tiểu Lê Hoa chẳng thèm chấp nàng ta, nàng xoay người nhảy vọt lên cao hơn cả đầu người, bay qua đầu đám trẻ rồi chìa bàn tay nhỏ về phía Cô Hoạch Điểu trêu chọc: "Bọn trẻ thích ta mà, ta biết làm sao giờ."

Ban đầu Cô Hoạch Điểu sợ làm bọn trẻ hoảng sợ nên phải nén nhịn h*m m**n trong lòng, không dám xòe cánh mà chỉ chạy bằng chân trần dưới đất để chơi cùng chúng. Kết quả là cái con kiến nhỏ này không thèm giữ luật chơi, dám hiện hình ra tranh giành sự chú ý, Cô Hoạch Điểu tức nổ đôm đốm mắt. Đã vậy thì nàng ta cũng chẳng màng gì nữa, vai rung lên một cái, biến ra một đôi cánh lớn.

"Nương ở đây cơ mà, mau nhìn nương này!" Cô Hoạch Điểu hét lớn một tiếng, vỗ cánh bay vút lên không trung, lượn lờ ngay trên đầu đám trẻ.

Để giành lại sự chú ý, nàng ta hết bay ngang lại bay dọc, rồi lại xoay vòng vòng trên không, bay lượn đủ kiểu hoa mỹ.

Người tí hon xinh xắn thì thú vị đáng yêu thật đấy, nhưng vị mẫu thân có thân người, cánh chim này cũng khiến bọn trẻ kinh ngạc không kém. Ngay lập tức, sự chú ý của chúng lại dồn hết về phía Cô Hoạch Điểu.

Cô Hoạch Điểu đắc ý cười "hố hố" với Tiểu Lê Hoa, rồi vẫy tay gọi đám trẻ: "Đi nào, nương dẫn các con đi nghịch nước!"

Nói rồi nàng ta còn sà xuống, một tay bế Miêu Nha, một tay bế đứa bé vẫn còn đang bò, vụt bay lên cao khiến hai đứa nhỏ phấn khích hét lên lanh lảnh.

"Đi nghịch nước thôi!" Đám trẻ rầm rập chạy theo sau đuôi nàng ta.

Mấy đứa nhỏ hơn chân ngắn chạy không kịp liền oà khóc, những đứa trẻ lớn lại quay lại đứa bế đứa cõng, mang theo hết thảy.

Có mấy tiểu nha đầu vừa luyến tiếc Tiểu Lê Hoa, vừa muốn đi chơi với người mẹ có cánh kia, chạy lên vài bước lại quay đầu lại, quay lại rồi ánh mắt vẫn dõi theo Cô Hoạch Điểu, vô cùng phân vân.

"Đi nào, chúng ta cùng đi." Tiểu Lê Hoa cười khanh khách, dẫn theo mấy tiểu nha đầu đó đuổi theo, mỗi cú nhảy cao tới ba thước, xa tới ba trượng.

Một yêu lớn một yêu nhỏ dẫn theo một đám trẻ chạy biến đi như một làn khói.

Quách Tú đang ngồi trên bọc bông kiểm kê bát đũa, nhìn cảnh tượng này cũng mỉm cười theo, nhưng cười rồi nước mắt lại trào ra nơi khóe mắt, khẽ lẩm bẩm: "Thật tốt quá."

Lận Vọng Trần xách đại đao, nhìn theo bóng lưng bé nhỏ của Tiểu Lê Hoa cho đến khi không còn thấy nữa mới lắc đầu cười khổ, tiếp tục đốn cây.

Nhưng mới chặt được hai phát, ngài vẫn thấy không yên tâm, bèn quăng đao xuống, lấy áo choàng khoác lên vai rồi rảo bước đuổi theo.

Xích Tùng huých tay vào người Phương Trúc: "Cái người tí hon kia vừa đi là Điện hạ cũng chẳng màng làm lụng gì nữa luôn."

Phương Trúc đầy vẻ ngưỡng mộ: "Nếu ta mà có một người tí hon như thế, ta cũng sẽ theo sát từng bước, chứ không lỡ bị ai giẫm bẹp thì biết làm sao."

Cô Hoạch Điểu bế hai đứa trẻ bay trên trời, cúi xuống nhìn thấy Tiểu Lê Hoa đang nhảy nhót bên dưới liền chê bai: "Kiến nhỏ ơi nhìn ngươi kìa, chẳng khác nào một con thỏ con cả."

Tiểu Lê Hoa cũng chẳng vừa: "Cái đồ chim ngốc kia, ngươi cứ đợi đấy, để ta bắt được ngươi thế nào cũng đánh cho một trận."

"Thỏ con, kiến nhỏ!"

"Chim ngốc, chim đần!"

Hai bên cứ thế vừa đi vừa đấu khẩu, thi nhau thi triển linh lực xem ai nhanh hơn, loáng một cái đã chạy lên dẫn đầu. Thấy hai người cãi nhau náo nhiệt, bọn trẻ cũng hò reo cười đùa, la hét đuổi theo.

Cả đoàn người ồn ào náo động, cứ thế chạy thẳng về phía hồ nước.

Lận Vọng Trần với nụ cười nhàn nhạt trên môi, chắp một tay sau lưng, không xa không gần, ung dung tự tại đi theo phía sau.