Tiểu Lê Hoa lại bám lấy tai Thái tử, lầm bầm: "Ngài xem đấy, nạp nhiều thê thiếp thế làm gì, cuối cùng vừa đau lòng vừa tốn của."
Lận Vọng Trần thấy ngứa tai, đưa tay nhấc Tiểu Lê Hoa xuống, mỉm cười lặp lại một câu: "Yên tâm, bần đạo sẽ không nạp thiếp."
Nói đoạn, ngài xoay người đi tới trước cửa phòng, thi triển một đạo phù chú vào bên trong.
Một lát sau, trong phòng truyền ra hai tiếng kêu kinh ngạc. Nhũ mẫu bị tên tà yêu đánh ngất và cô nương vừa ngủ thiếp đi đều đã tỉnh lại.
Lý thị hành lễ với Lận Vọng Trần rồi rảo bước vào phòng để thu xếp cho vị di thái thái cuối cùng kia.
Lận Vọng Trần bước đến trước mặt Lưu Nguyên vẫn đang ngồi bệt dưới đất khóc hu hu: "Lưu chưởng quỹ, đi thôi, chúng ta bàn chuyện thù lao một chút."
Khoảng nửa canh giờ sau, Lưu Nguyên đã chuẩn bị xong xuôi lễ tạ ơn.
Lận Vọng Trần giấu Tiểu Lê Hoa trong lòng, dẫn theo Phương Trúc và những người khác ra khỏi cửa lớn nhà họ Lưu, tung người lên ngựa.
Ngài nhìn Lưu Nguyên đang đỏ hoe mắt liên tục cúi chào, nói: "Làm nhiều việc thiện, tích thêm công đức, sau này tài vận mới bền vững không dứt."
Mắt Lưu Nguyên sáng lên, ông chắp tay lại, cúi người thật sâu, giọng điệu cung kính: “Tiểu nhân xin ghi nhớ lời giáo huấn của tiên trưởng.”
Lận Vọng Trần khẽ gật đầu, thúc ngựa tiến lên, đám thị vệ theo sau. Phía sau họ là một đoàn xe ngựa chở đầy hàng hóa rầm rộ đi theo.
Tiểu Lê Hoa nằm bò trên vai Thái tử, nhìn đoàn xe mà cảm thán không thôi: "Ba nghìn lượng bạc, năm xe lương thực, hai mươi thạch muối, năm mươi xấp vải, năm xe bông gòn... Ông chủ Lưu này cũng hào phóng đấy chứ."
Lận Vọng Trần gật đầu: "Người này bản tính không xấu."
Tiểu Lê Hoa quay đầu nhìn Thái tử: "Ta thấy là nhờ câu nói kia của Điện hạ thì đúng hơn."
Lận Vọng Trần: "Câu nào?"
Tiểu Lê Hoa cười nói: "Câu Của đi thay người ấy. Mấy lời đạo mạo cao siêu Điện hạ vừa nói rõ ràng là dọa cho ông chủ Lưu sợ khiếp vía, thế nên ông ta mới hào phóng như vậy."
Lận Vọng Trần: "Cũng không hẳn là dọa. Cây cao đón gió, ngươi còn nhớ nhà họ Lê ở thành Giang Châu không? Hiện nay quốc khố trống rỗng, triều đình đang ráo riết thu gom tài vật, chẳng qua thành Nguyên Lộc này nhỏ bé, lại thêm có mối quan hệ với Bạch huyện lệnh che chắn nên tạm thời chưa sờ gáy đến ông ta thôi."
"Hóa ra Điện hạ thật lòng muốn giúp ông ta." Tiểu Lê Hoa chợt nhận ra, bàn tay nhỏ xoa xoa tai Thái tử, "Điện hạ đúng là một người nhân hậu, tốt bụng."
Khóe môi Lận Vọng Trần nhếch lên, nhưng lại phủ nhận: "Cũng không hoàn toàn như vậy. Ta có dự tính khác, quả thật là cần một lượng lớn tiền bạc và củ cải."
Tiểu Lê Hoa tò mò hỏi: "Dự tính gì ạ?"
Lận Vọng Trần cũng không giấu giếm: "Sau trận đại nạn này, đâu chỉ mỗi thành Nguyên Lộc có cô nhi."
Nghĩ đến phạm vi chịu thiên tai lên tới hơn mười quận, Tiểu Lê Hoa hiểu ra ngay: "Điện hạ định tập hợp tất cả cô nhi lại một chỗ, giao cho Cô Hoạch Điểu chăm sóc sao?"
Lận Vọng Trần gật đầu: "Thứ nhất là cho bọn trẻ một nơi dung thân. Thứ hai, hiện nay Thánh thượng căm ghét yêu tộc, không phân biệt thiện ác mà hạ lệnh tru diệt hết thảy."
"Từ triều đình đến bá tánh đều bị ảnh hưởng, phong trào diệt yêu thịnh hành. Cứ đà này, yêu tộc tất yếu sẽ liên kết lại để phản kháng, thù hận giữa hai tộc ngày càng sâu sắc. Trong vòng hai năm nữa, chắc chắn sẽ có một trận ác chiến hủy thiên diệt địa."
Lận Vọng Trần thở dài: "Đến lúc đó, xác phơi đầy đồng, muôn dân lầm than, thiên hạ này sẽ không còn giữ được cảnh tượng như hôm nay nữa."
Nghe giọng điệu của Thái tử cứ như ngài đã tận mắt chứng kiến cảnh tượng đó, Tiểu Lê Hoa chấn kinh: "Điện hạ, sao ngài biết chắc trong vòng hai năm tới sẽ có đại chiến?"
Lận Vọng Trần bóp nhẹ bàn tay nhỏ của nàng: "Ta đã tiên liệu được."
Điện hạ là đạo sĩ pháp lực thâm hậu, biết bấm quẻ xem bói cũng không có gì lạ. Tiểu Lê Hoa gật đầu rồi hỏi tiếp: "Vậy chúng ta phải làm gì mới ngăn chặn được?"
Lận Vọng Trần kiên nhẫn giải thích: "Trước tiên phải tiêu diệt những tà yêu ác quái chuyên gây sóng gió, làm điều bạo ngược để hóa giải lòng oán hận của bá tánh đối với yêu tộc, sau đó mới xoay chuyển suy nghĩ của Thánh thượng."
Tiểu Lê Hoa lo lắng: "Nếu không thay đổi được thì sao ạ?"
Lận Vọng Trần thong dong bình thản: "Vậy thì đổi hoàng đế khác."
Tiểu Lê Hoa vỗ tay tán thành: "Đúng, rút củi dưới đáy nồi là nhanh nhất. Đến lúc Điện hạ đăng cơ, mọi vấn đề đều được giải quyết sạch sẽ."
Lận Vọng Trần không đáp lời đó, chỉ nói tiếp: "Cô Hoạch Điểu nuôi trẻ con là việc tốt. Bọn trẻ được nàng nuôi lớn sẽ hiểu được rằng, trên đời này vẫn có những yêu quái tốt."
Tiểu Lê Hoa gật đầu lia lịa: "Điện hạ nói đúng lắm, sau này lúc nào rảnh chúng ta cũng thường xuyên ghé thăm bọn trẻ nhé."
Lận Vọng Trần: "Được."
Hai người cứ thế trò chuyện suốt dọc đường ra khỏi thành. Chẳng bao lâu sau đã đuổi kịp nhóm của Quách Tú. Hai bên hội quân, thúc ngựa nhanh hơn về phía núi Bạch Lộc, lát sau đã tới chân núi.
Trên núi không có đường, xe ngựa không lên được. Phu xe giúp các thị vệ dỡ hết đồ đạc xuống chân núi rồi đánh xe quay về thành.
Lận Vọng Trần một tay xách một thạch muối, mang theo Tiểu Lê Hoa, sải bước thoăn thoắt lên núi.
Để lại hai thị vệ canh gác, Phương Trúc dẫn những người còn lại vác đồ đạc, nhanh chân đi theo.
Quách Tú đeo bọc hành lý đựng ngân phiếu và giấy tờ hộ tịch, lảo đảo đi sau đám thị vệ. Thể chất nàng vốn không tốt, đi được một lát đã hụt hơi, phải ôm ngực ngồi bệt xuống đất nghỉ ngơi.
Tiểu Lê Hoa nhìn mà sốt ruột, nói nhỏ với Lận Vọng Trần. Lận Vọng Trần liền sai một thị vệ trực tiếp vác nàng lên núi.
Mọi người lên tới đỉnh núi thì thấy nhóm thị vệ đến trước đang đẵn gỗ, chuẩn bị dựng nhà bên ngoài hang động. Nghe nói Cô Hoạch Điểu đã dẫn bọn trẻ vào hang thử rồi, hoàn toàn không đủ chỗ.
Còn Cô Hoạch Điểu thì đang dẫn bọn trẻ đi hái rau dại, quả rừng, dạy chúng cách sinh tồn trong núi. Càng ngày càng có nhiều đứa trẻ bắt đầu gọi nàng là nương. Giọng của Cô Hoạch Điểu vang lên đầy vui sướng và phấn chấn, nàng như một con cù quay, chạy đi chạy lại không ngừng giữa hàng trăm đứa trẻ.
Núi Bạch Lộc cây cối tươi tốt, hoa nở rực rỡ, nước suối ngọt lành, bọn trẻ nhanh chóng yêu thích nơi này, tự do chạy nhảy, đùa nghịch, thỉnh thoảng lại vang lên những tràng cười giòn giã.
Nhìn cảnh tượng vui vẻ thái bình này, Tiểu Lê Hoa chống cằm vào hai bàn tay nhỏ, không nhịn được mà cảm thán: "Chao ôi, ta cũng muốn ở lại đây luôn quá."