Thái Tử Phi Là Nàng Hoa Lê Yêu Nhỏ Xíu

Chương 61

Nhưng đứa trẻ đó đã nhận nhầm người, nó sà vào lòng nàng ta rồi gọi một tiếng “A Nương”. Tiếng gọi ngọt ngào non nớt ấy đã làm trái tim nàng ta tan chảy ngay tức khắc, thế là Cô Hoạch Điểu đã bế nó đi.

Sau lần đó, hễ cứ gặp đứa trẻ nào mình thích, nàng ta lại không kìm lòng được mà ra tay. Cứ như thế, mọi chuyện dần không thể cứu vãn, nàng ta trộm ngày càng nhiều. Khoảnh khắc đám trẻ vây quanh reo hò, ríu rít gọi nàng ta là Nương chính là khoảng thời gian hạnh phúc và vui vẻ nhất mỗi ngày.

Nhưng giờ đây, lũ trẻ sắp phải rời xa nàng ta, sau này nàng ta sẽ lại phải cô độc một mình. Chỉ cần nghĩ đến cảnh tượng hiu quạnh đó, Cô Hoạch Điểu cảm thấy tim mình như bị xé nát.

Nhìn đôi mắt xinh đẹp của nàng ta đong đầy nước mắt, trong lòng Tiểu Lê Hoa cảm thấy ngồn ngang trăm bề. Cô Hoạch Điểu đáng thương thật đấy, nhưng những người mẹ bị mất con kia còn đáng thương hơn. Cô Hoạch Điểu đáng hận thật đấy, nhưng nam nhân tồi tệ đã trộm lông vũ của nàng ta thuở ban đầu còn đáng hận hơn gấp bội. Nếu không có gã, Cô Hoạch Điểu bây giờ vẫn đang là nàng công chúa Thiên Đế vui vẻ biết bao.

Tiểu Lê Hoa thở dài, nàng dịch từ cổ sang vai Thái tử, hết lời khuyên bảo:

"Cô Hoạch Điểu, ta biết ngươi rất thích trẻ con, nhưng bọn trẻ cũng có mẫu thân của chúng mà. Ngươi thử nghĩ xem, nếu ngươi là mẫu thân của chúng, con ngươi bị người ta bắt mất, ngươi có buồn không, có đau lòng không?”

Vì biết Cô Hoạch Điểu rất căm ghét nam nhân nên Tiểu Lê Hoa chẳng dám nhắc đến phụ thân của bọn trẻ. Cô Hoạch Điểu thuận theo lời Tiểu Lê Hoa, đặt mình vào hoàn cảnh đó mà suy nghĩ, nàng ta nghiến răng im lặng.

Hồi lâu sau, nàng ta mới đau khổ lên tiếng:

"Nhưng ta cũng chẳng còn cách nào khác. Ta chính là thích trẻ con như vậy. Họ mất đứa con này thì vẫn có thể sinh đứa khác, còn ta thì không thể nào sinh được".

Do vấn đề thể chất nên Cô Hoạch Điểu không thể tự mình sinh con. Thực tế có rất nhiều loài yêu cũng không có khả năng sinh sản, nhưng có những loài vốn chẳng thích trẻ con nên điều đó cũng chẳng sao. Khổ nỗi, Cô Hoạch Điểu này cực kỳ yêu trẻ con mà lại không thể sinh nở, đó chính là một bi kịch.

Tiểu Lê Hoa thấy hơi xót xa cho nàng ta, nàng quay sang nói với Lận Vọng Trần:

"Điện hạ, ngài thả nàng ta xuống đi, để ta nói chuyện đàng hoàng với nàng ta".

Lận Vọng Trần làm theo lời nàng, hắn kéo sợi dây kim quang đưa Cô Hoạch Điểu vào bờ rồi đặt xuống đất, nhưng đôi cánh của nàng ta vẫn bị trói chặt.

"Ngươi không được đánh lén đâu đấy, nếu không Đạo trưởng nhà ta mà ra tay lần nữa thì sẽ không khách khí như vậy đâu."

Tiểu Lê Hoa lên tiếng cảnh cáo trước.

Đạo trưởng nhà ta - Nghe thấy bốn chữ này, chân mày Lận Vọng Trần hơi nhướng lên, tâm trạng bỗng chốc cực kỳ tốt.

Cô Hoạch Điểu ngồi bệt dưới đất không nói gì, Tiểu Lê Hoa coi như nàng ta đã ngầm đồng ý. Nàng nhảy từ vai Thái tử xuống đất, đi đến trước mặt Cô Hoạch Điểu, dùng giọng điệu hòa nhã để bày cách cho nàng ta:

"Nếu ngươi muốn nuôi dạy trẻ con của nhân tộc, ngươi có thể đi nhận nuôi những cô nhi mà. Đó là những đứa trẻ không ai cần, không ai quản, không ai yêu thương ấy. Nếu ngươi nuôi dưỡng chúng thì tuyệt đối chẳng có ai tranh giành với ngươi đâu".

Thực ra, việc Cô Hoạch Điểu nuôi trẻ con của nhân tộc cũng không phải là kế lâu dài. Tuổi thọ nhân tộc ngắn ngủi, bọn trẻ sẽ nhanh chóng lớn lên, già đi rồi qua đời, lúc đó nàng ta lại sẽ đau khổ. Hơn nữa, trẻ con nhân tộc không thể ở mãi trong hang sâu rừng già này được. Khi còn nhỏ thì không sao, chỉ cần có một mẫu thân yêu thương chăm sóc, ăn no mặc ấm là đủ. Nhưng khi lớn lên, chúng sẽ muốn đi học, muốn lập thân, nuôi nấng con cái và hòa nhập vào xã hội loài người. Đến lúc đó, nếu vẫn bị nhốt trong chốn rừng sâu nước thẳm này, e rằng chúng sẽ không cam lòng, rồi dẫn đến cảnh tương tàn, lại là một thảm kịch khác.

Đó đều là những vấn đề cần suy nghĩ nghiêm túc. Nhưng hiện tại chẳng còn cách nào, phải dỗ dành Cô Hoạch Điểu trả lại ký ức cho bọn trẻ đã, chuyện sau này thì cứ tính sau. Dù sao cũng có Thái tử Điện hạ ở đây, lúc đó cứ bàn bạc kỹ với ngài là được. Ngài thần thông quảng đại như thế, chắc chắn sẽ nghĩ ra được cách vẹn cả đôi đường.

"Ta nuôi cô nhi thì sẽ không có ai quản sao?"

Cô Hoạch Điểu cười lạnh một tiếng, vẻ không tin tưởng:

"Trước khi các người xuất hiện, có một tên đạo sĩ từng dõng dạc nói rằng không cho phép ta chạm vào trẻ con nhân tộc. Ngay cả những đứa không ai cần, dù chúng có bị chết đói, chết rét, chết bệnh cũng không cho phép một con yêu quái như ta mang đi. Nếu không phải vậy, ngươi tưởng ta thích làm kẻ bắt cóc lắm sao?".

Đây là cái loại lý lẽ quái gở gì vậy? Trẻ con không ai quản mà cũng không cho Cô Hoạch Điểu nuôi?

Tiểu Lê Hoa giận đến mức muốn nhảy dựng lên, hai tay chống nạnh:

"Tên đạo sĩ thối tha đó nói bậy bạ đấy! Ta nói ngươi nuôi được là ngươi nuôi được.”

Sợ mình lời nhẹ ý mỏng khiến con chim cố chấp này không tin, Tiểu Lê Hoa quay sang nhìn Lận Vọng Trần:

"Có phải không Điện hạ? Nàng ta có thể nuôi cô nhi đúng không ạ?".

Lận Vọng Trần vẫn còn đang đắm chìm trong niềm vui của cụm từ "Đạo trưởng nhà ta", nghe vậy chẳng cần suy nghĩ liền gật đầu:

"A Lê nói được thì tất nhiên là được".

Tiểu Lê Hoa quay lại, xòe đôi tay nhỏ:

"Ngươi xem, Huyền Tri đạo trưởng cũng nói là được rồi đấy".

"Huyền Tri đạo trưởng?"

Cô Hoạch Điểu hơi bất ngờ, nàng ta liếc nhìn Lận Vọng Trần rồi xác nhận lại với Tiểu Lê Hoa:

"Hắn thực sự là lão đạo Huyền Tri đó sao?".

"Là Đạo trưởng, không phải lão đạo."

Tiểu Lê Hoa khoanh hai tay nhỏ trước ngực:

"Người tu đạo không nói lời dối trá, huống hồ là Huyền Tri đạo trưởng danh tiếng lẫy lừng".

"Nếu đã là Huyền Tri đạo trưởng nói được, vậy thì ta tin."

Cô Hoạch Điểu bắt đầu dao động, nàng ta ngồi thẳng dậy, xích lại gần phía Tiểu Lê Hoa:

“Vậy ta phải đi đâu để tìm những đứa trẻ không ai cần?”

Tiểu Lê Hoa nghiêng cái đầu nhỏ suy nghĩ:

“Trước tiên ngươi hãy trả lại ký ức cho bọn trẻ đã, sau đó đi cùng bọn ta xuống núi, bọn ta sẽ giúp ngươi tìm".

Nói xong, nàng lại quay đầu nhìn Lận Vọng Trần:

"Được không Điện hạ?".

Nha đầu này đã tự mình quyết định hết rồi còn hỏi làm gì nữa, Lận Vọng Trần nén cười gật đầu:

"Được".

Thấy "lão đạo" mặc hắc bào gật đầu, mắt Cô Hoạch Điểu sáng lên, nàng ta lại nhích thêm một chút đến trước mặt Tiểu Lê Hoa:

“Được, ta đi cùng các ngươi.”

Cô Hoạch Điểu đột nhiên dễ nói chuyện như vậy khiến Tiểu Lê Hoa hơi bất ngờ, nhưng nghĩ lại cũng phải, nàng ta hiện đang bị trói, đánh không lại mà chạy cũng không xong. Thay vì phản kháng đến cùng để bị ăn đòn nhừ tử rồi con cái vẫn bị cướp mất, chi bằng hợp tác với họ còn hơn.

Tiểu Lê Hoa rất hài lòng với kết quả đàm phán hiện tại, nàng hướng về phía Điện hạ đưa một bàn tay nhỏ ra, làm ra bộ dáng mời:

"Đạo trưởng, cởi trói cho nàng ta đi ạ".