Điện hạ đang dùng thân phận đạo sĩ để hành tẩu bên ngoài, khi ở trước mặt người khác, nàng không nên gọi ngài là Điện hạ nữa. Giới thiệu xong, Tiểu Lê Hoa lại hỏi:
“Ngươi là thỏ tinh à?"
Thấy tiểu tử này đã tỉnh, Tiểu Lê Hoa không tiện giẫm lên người nó nữa nên nhảy xuống đất.
Tiểu tử này tuy mới bốn năm tuổi nhưng trông có vẻ trưởng thành hơn đám trẻ trong sơn động. Nó chống hai tay xuống đất ngồi dậy:
“Nương của ta là thỏ tinh, nhưng phụ thân ta là người. Hai người đã gặp họ chưa?"
Tiểu Lê Hoa ngửa đầu nhìn Tiểu Thập Bát, đáp:
"Chưa gặp, bọn ta phụng mệnh Huyện lệnh đi tìm người. Ta nghe đám trẻ trong hang nói chân ngươi bị thương, là có chuyện gì vậy?".
Tiểu thỏ tinh xoa xoa chân phải của mình:
"Con Cô Hoạch Điểu đó đã bắt bọn ta tới đây, bắt bọn ta làm con của nàng ta. Nàng ta còn thi triển pháp thuật muốn bọn ta quên đi chính mình là ai..."
Nhưng không hiểu vì sao pháp thuật của nàng ta lại không có tác dụng với tiểu thỏ tinh. Thấy những đứa trẻ khác vừa khóc lóc đòi tìm phụ mẫu, đòi về nhà mà giây sau đã ôm chầm lấy nàng ta gọi Nương vô cùng thân thiết, tiểu tử này liền nảy ra ý định giả vờ như không nhớ gì cả.
Đợi lúc Cô Hoạch Điểu đi kiếm ăn, nó đã bỏ trốn nhưng không may rơi vào bẫy của thợ săn, gãy chân và tổn thương tu vi khiến đôi tai lộ ra. Sau đó chính Cô Hoạch Điểu đã tìm thấy và ra tay cứu giúp. Nàng ta không đánh cũng không mắng, còn đưa Thập Bát tới đây dưỡng thương, dặn dò hãy dưỡng cho đôi tai biến mất rồi mới về hang để không làm các huynh đệ khác sợ hãi.
Tiểu Lê Hoa xác nhận lại:
"Vậy là từ đầu đến cuối, Cô Hoạch Điểu không hề làm hại ngươi?”
Tiểu thỏ tinh lắc đầu: "Trừ việc bắt cóc ta đến đây thì không làm hại gì thêm"
Tiểu Lê Hoa lại hỏi:
"Vậy ngươi có muốn sống cùng nàng ta không?"
Đứa trẻ khẳng định chắc nịch:
"Ta phải về nhà. Phụ mẫu và các ca ca, tỷ tỷ đều đang đợi, nếu không tìm thấy ta, họ sẽ rất đau lòng".
Tiểu Lê Hoa chạm vào tay đứa trẻ:
"Được, bọn ta nhất định sẽ đưa ngươi về nhà, nhưng trước đó bọn ta phải đi giải quyết chút việc đã".
Tiểu thỏ tinh gật đầu:
“Ta sẽ đi cùng hai người"
Nói đoạn, Tiểu Thập Bát gượng đứng dậy.
Tiểu Lê Hoa lo lắng nhìn chân của tiểu tử này:
"Chân ngươi đã lành chưa, nếu không đi được, ta sẽ bảo...".
"Ta đi được." Tiểu thỏ tinh trả lời.
“Tiểu tử này tự đi được." - Lận Vọng Trần đồng thời lên tiếng.
Tiểu Lê Hoa liếc nhìn Thái tử Điện hạ, luôn cảm thấy giọng điệu thanh lãnh của ngài có chút ghét bỏ. Gì chứ, tiểu thỏ tinh đáng yêu thế này, nếu nàng không phải vì không ôm nổi thì đã tự mình bế Thập Bát đi rồi.
Lận Vọng Trần phớt lờ ánh mắt bất mãn của Tiểu Lê Hoa, cúi người nhấc nàng lên đặt trên vai rồi rảo bước. Tiểu thỏ tinh vừa đi vừa nhảy bám theo. Tuy đi hơi khập khiễng nhưng sức bật và tốc độ đó quả thực không phải dạng vừa. Tiểu Lê Hoa tựa vào vai Điện hạ, quay đầu nhìn một lúc, thấy tiểu thỏ tinh theo kịp không chút khó khăn mới yên tâm.
Một lớn, một nhỏ và một thỏ băng qua rừng rậm, đi một đoạn thì tới bên hồ nước trên đỉnh núi. Cô Hoạch Điểu vẫn nằm phủ phục ở đó, ngủ say như chết. Tiểu Lê Hoa rất vui vẻ, vỗ hai bàn tay nhỏ đầy đắc ý:
“Mình cũng lợi hại thật đấy chứ, chỉ xoẹt xoẹt vài cái mà Cô Hoạch Điểu đã ngủ tới tận bây giờ".
Lận Vọng Trần chỉ mỉm cười không nói, tiến thêm vài bước rồi dừng lại.
Tiểu Lê Hoa nhảy xuống đất, túm lấy hàng mi sặc sỡ của Cô Hoạch Điểu, vén mí mắt nàng ta lên:
"Cô Hoạch Điểu, mau dậy đi”
Nàng ta không phản ứng. Tiểu Lê Hoa đe dọa:
"Nếu ngươi không tỉnh lại, bọn ta sẽ đưa hết bọn trẻ đi đấy".
Cô Hoạch Điểu vẫn bất động. Tiểu Lê Hoa giơ hai bàn tay nhỏ trước mặt, đầy bối rối: "Chiêu Lê Hương Túy Nhân của mình giờ đỉnh thế sao?".
Hồi ở núi Lạc Du, nàng dùng chiêu này với đám tiểu tinh quái thì chúng ngủ ngay lập tức thật, nhưng chỉ cần gây động tĩnh lớn một chút là chúng sẽ tỉnh. Bởi vì chiêu này chỉ khiến người ta ngủ sâu chứ không phải hôn mê.
Thấy Tiểu Lê Hoa cứ nhìn chằm chằm hai bàn tay nhỏ lầm bầm đầy thắc mắc, Lận Vọng Trần nén cười vung tay, một đạo kim quang nhỏ bắn trúng Cô Hoạch Điểu. Nàng ta tỉnh lại, ngẩn ngơ một lát rồi nhận ra người nhỏ bé trước mặt, lập tức vỗ cánh bay lên không trung, phát ra tiếng kêu quái dị rồi đậu trên mặt nước, cảnh giác nhìn hai kẻ mặc hắc bào.
Sự việc đột ngột khiến Tiểu Lê Hoa giật mình, nàng nhảy phắt lên chân Lận Vọng Trần, ôm chặt lấy ống quần hắn:
“Sao nói tỉnh là tỉnh luôn thế này".
Tiểu thỏ tinh cũng hơi sợ Cô Hoạch Điểu nên nấp sau cái chân còn lại của hắn. Lận Vọng Trần nhìn con tiểu yêu đang hốt hoảng, mỉm cười dịu dàng:
“Đừng sợ, nói chuyện chính đi".
"Ồ."
Tiểu Lê Hoa đáp một tiếng, nhảy xuống khỏi chân Thái tử, tiến lên vài bước, hai tay chống nạnh, ngửa cái đầu nhỏ dõng dạc nói:
"Cô Hoạch Điểu, bọn ta đã tìm thấy bọn trẻ rồi, bọn ta sẽ đưa chúng về nhà".
"Tiểu thỏ tinh không biết nghe lời này, các ngươi cứ việc mang đi."
Cô Hoạch Điểu nhìn thấy tiểu thỏ tinh thì đã đoán ra, nàng ta cười lạnh đầy tự tin:
"Nhưng những đứa con khác của ta sẽ không đi theo các ngươi đâu".
Tiểu Lê Hoa liền mắng:
"Đó là vì ngươi đã trộm ký ức của chúng. Ngươi làm vậy là hèn hạ vô sỉ, mau trả lại ký ức cho chúng đi!".
"Không đời nào!"
Quả nhiên Cô Hoạch Điểu từ chối ngay lập tức:
"Ta đối xử với chúng tốt như vậy, ta yêu chúng như vậy, tại sao ta không thể làm mẫu thân của chúng chứ?".
Tiểu Lê Hoa khinh miệt:
"Ngươi nói dối! Ngươi đối tốt với chúng mà sao lại thi triển pháp thuật biến chúng thành ngơ ngẩn như lũ ngốc ngồi chọc bát vậy?".
Cô Hoạch Điểu không khách khí văng tục:
"Con kiến nhỏ như ngươi thì biết cái quái gì! Nhiều trẻ con như vậy, ngày nào ta cũng phải ra ngoài tìm thức ăn, để chúng ở nhà không ai trông nom, nếu không dùng pháp thuật cầm chân thì nhỡ chúng chạy ra ngoài mất mạng thì sao!".